HOÀI HƯƠNG.
 

Hằng năm cứ vào dịp nghỉ cuối năm, người Việt hải ngoại d́u dắt nhau về thăm quê hương, ở đó có tổ tiên, ông bà cha mẹ và những người thân quen, c̣n sống hay đă khuất bóng. Quê hương không chỉ là những người thân mà c̣n là những kỷ niệm của một quảng đời ḿnh đă gởi gấm tại đó. Hoài hương, là nổi nhớ mà ai ai đă là người b́nh thường đều có, khi đang sống xa quê nhà v́ mọi lư do. Không phải chỉ có những người Việt nam nhớ quê, nhưng trên thế giới hầu như mọi dân tộc, mọi văn hoá đều có cùng một ước vọng, vọng ước có ngày về thăm hay an nghỉ tại nơi ḿnh đă được sinh trưởng. Hoài hương nó hằn sâu trong tâm tư của loài người mà không thể vức bỏ được. Nếu có ai đó, cho ḿnh không có nổi u hoài nầy khi xa quê có lẻ người ấy suốt đời chỉ sống loanh quanh có một nơi một chốn, c̣n không, có thể là người mất trí.
 

Năm nay, lại thêm một năm nữa tôi xa quê. Nghe bạn bè nói sắp về thăm xứ sở mà ḿnh phát ham, nh́n bà con chuẫn bị mà ḿnh nôn nóng. Tôi nhớ xứ sở của tôi lắm và nhiều thứ không thể kể cho hết. Dù ham hay nôn nóng, nhưng tôi vẫn chưa muốn về trong lúc nầy, không phải chỉ v́ quê hương tôi chưa có tự do, nhưng c̣n nhiều lư do khác trong đó có lư do như tôi c̣n bận rộn với đời sống nơi tôi đang sống. Ngoài công ăn việc làm trả nợ áo cơm, c̣n biết bao nhiêu là những thứ...Những thứ ấy nó ràng buộc tôi phải ở lại đây, ở cái xứ hoa mai, hoa đào nở vào mùa hè, ở cái xứ không thuộc về tôi cho dù tôi đang cố gắng làm thân.
 

Có lúc tôi tự hỏi, làm sao họ về hoài như thế, nhưng tôi có biết đâu họ đă thực hiện với nhiều cố gắng. Họ phải chuẫn bị nhiều năm tháng, dành dụm, vai mượn…để mang về và cho dù, họ biết sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi trở lại, họ vẫn cứ đi, v́ nơi đó là hạnh phúc của người viển xứ. C̣n tôi, tôi cố bám víu vào kỳ vọng của tôi, cho dù tôi biết rằng hạnh phúc đến với tôi trong tương lai sắp tới không có ǵ chắc chắn. Mong manh như thế giới tôi đang sống.
 

Thật vậy, Thượng đế đă gieo trồng trong con người tôi nổi nhớ nhà, nhớ quê. Không ai có thể bảo tôi quên, trừ khi tôi bị mê hoặc bởi một lợi lộc nhất thời.
Ngoài quê hương của trần thế, tôi c̣n một quê hương khác mà tôi tin rằng tôi đă bắt đầu từ ở đó và tôi luôn có ước mong để trở về, đó là nổi khao khát, không chỉ riêng tôi mà là của tất cả mọi người đang sống dưới ṿm trời nầy. Nếu có ai cho ḿnh không tin như thế, tôi nghỉ họ đang tự lừa dối ḿnh nếu không nói là họ cố t́nh biện minh v́ danh vị của họ. Thiên Chúa, Đấng sáng tạo đă gieo trồng trong ḷng người như thế rồi.
 

Thời gian của đời người là một khoảnh khắc so với thời gian của Chúa. Chắc chắn Thiên Chúa đă không tạo dựng một sinh vật như con người để chỉ tồn tại cho một ngày! Không, không, con người được tạo dựng cho vĩnh cửu. (Abraham Lincoln) nên loài người luôn ước muốn sống trường cữu trong một ngôi nhà của chính Đấng sinh thành. Tôi cũng có bản năng mong được sống vỉnh cữu như thế, mong được trở về quê hương thật của ḿnh cho dù tôi chỉ biết lờ mờ về quê hương ấy, “Nhưng, như đă chép: Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, ḷng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đă dọn sẵn cho những ai mến yêu Người.” (1Cr 2:9).
 

Nói ra có vẻ lư luận, nhưng xem ra cũng là điều b́nh thường, v́ khi nam nữ kết hôn với nhau, ai mà không muốn có con, ngoại trừ họ không muốn nhận. Thiên Chúa sinh ra tôi cũng không phải là t́nh cờ hay ngẫu nhiên, cha mẹ tôi có thể không có kế hoạch sinh ra tôi, nhưng Thiên Chúa hoạch định điều đó. Bởi v́ con là con của Cha. (CVTD 17:28), Cha biết con ngay từ trước khi con được thụ thai. (Jeremiah 1:4-5). Vậy tôi là con của Thiên Chúa, một vị thế cao quí mà tôi không phải trả một giá nào cả, v́ Ngài yêu thương tôi, muốn có sự hiện diện của tôi để tôi được chia sẻ vinh quang của Ngài, chỉ có vậy thôi. H́nh ảnh mà tôi được tạo dựng nên giống là h́nh ảnh của Chúa Giêsu, h́nh ảnh trọn vẹn của Chúa Cha. V́ những ai Người đă biết từ trước, th́ Người đă tiền định cho họ nên đồng h́nh đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc (Roma 8:29 ). Người trưởng tử ấy đi t́m tôi, như Giuse đ́ t́m anh em ḿnh, trên đường bị chính anh em ḿnh bắt đem bán. (Sáng thế IV:12-36)
 

Có thật thế không, hay tôi cũng đang tự lừa dối chính ḿnh ? Dù biết rằng quê hương của tôi không phải ở đây, nhưng sao tôi vẫn chưa chuẫn bị hành trang để trở về ? Cho dù ngày về không c̣n xa cho tất cả mọi người. Có phải tôi cũng đang chờ đợi sự nghiệp, danh vọng trong cỏi ta bà nầy hoàn thành hay đang cố gắng tạo ra những phương tiện phục vụ cho thân xác chóng tàn của tôi ? Cũng có thể tôi đang chấp nhận nơi nầy làm quê hương dẩu cho khó thương hay tôi tin vào lời hứa mà khoa học hiện đại vẻ vời hơn là tin vào Đấng sáng tạo.
 

Trong thế giới Rome ai mà không biết Caesar đại đế, là đại diện cho uy quyền của bạo lực và hưởng thụ. Thấp hơn nữa là những người thu thuế đang hưởng bổng lộc của ngoại nhân, có lẻ tôi là một trong những người của thế giới duy vật ấy, cũng đang chờ đợi hưởng bổng lộc do Caesar hứa hẹn. Chính v́ thế mà tôi chưa chịu chuẫn bị ngày về hay vô t́nh quên lảng. Tôi như đứa con hoang, lúc mà tôi nhận ra ḿnh đang dành vựt với lủ heo từng miếng ăn th́ cũng chính là lúc, tôi nhận ra: Cha đang đợi chờ con. ( Luca 15:11-32)
 

Có một h́nh ảnh tôi luôn giữ măi trong kư ức của tôi. Vào một buổi trưa, tôi đến đón con chúng tôi tại một nhà trẻ, vừa thấy tôi ở cửa, cháu vội vàng bỏ vứt bỏ những món đồ chơi chạy vội ôm lấy tôi, cháu nói: - Con thương ba quá. -Thương ba th́ con làm ǵ ? - Con sẽ cho ba ăn ginger breadman và chơi búp bê với con. Đó là 2 thứ mà cháu thích nhất. Cảm giác thân thương nầy giúp tôi tự hỏi: Tôi có thương yêu Thiên Chúa như thế không ? Tôi có thể vứt bỏ những lợi lộc, chạy đến ôm lấy Ngài và cho Ngài những ǵ tôi yêu thích ?
 

Trong tôi có một nổi thao thức trở về, thôi thúc tôi trả lại cho Caesar những ǵ thuộc về hắn và phục hồi những ǵ mà Thiên Chúa là Cha đă cho tôi làm hành trang trong lúc Ngài tạo dựng nên tôi từ trong bụng mẹ. Nhưng… những thao thức ấy luôn bị ḷng tham làm suy yếu, không đủ mạnh để tôi tự cởi trói cho tôi, trong lúc đồng bạc của Caesar luôn t́m cách mua chuộc.
 

Nh́n vào những công việc tôi làm và những ǵ tôi có, tôi có thể hiểu được tôi là công dân của ai. Thiên Chúa, quê hương tôi có chấp nhận tôi trong lúc tôi trở về mang theo những đồng bạc của Caesar ấy không? Tôi biết, quê hương tôi không cần những thứ ấy và những thứ mà xă hội loài người đánh giá cao bằng những phương tiện tôi thành đạt.
 

Trả lại cho Caesar những ǵ của Caesar, v́ tôi không thuộc về thế giới ấy.
 

Luke Nguyễn
 

Tháng Các Linh Hồn.