HỒI TƯỞNG
 

Từng cơn gió mang theo những đám mây nặng trĩu nước, rồi mưa bắt đầu nặng hột. Mới cách đây hơn tiếng đồng hồ mọi người cùng dâng Thánh Lễ tại khu Vườn Hồng để cầu cho những người đă khuất. Bài giảng của vị Linh mục trong Thánh Lễ, rồi lời hát cầu hồn vang vọng như từ cơi xa xăm: “Như bông hoa... một cơn gió thoảng, cũng làm nó biến đi. Nơi nó mọc sẽ không c̣n mang vết tích...” Làm tôi liên tưởng đến thân phận con người sớm nở tối tàn có là bao!.. Nh́n những giọt nước mắt lăn vội trên g̣ má nhăn nheo của cụ ông cụ bà, tiếng thổn thức của người mẹ, người chị. Cái nh́n thẩn thờ đăm chiêu của người cha, khi đứng trước nơi an nghỉ của người con, người cháu. Biết bao nhiêu kỷ niệm c̣n vướng vấn măi trong ḷng họ ...
 

Cho xe chạy chầm chậm sâu vào bên trong rồi dừng hẳn, tôi có thói quen đi vào nghĩa trang khi cảm thấy buồn, hay có những điều khó nghĩ. Nơi đây một thế giới khác xa hẳn bụi trần giúp tôi b́nh tĩnh lại, nên tâm hồn trở nên b́nh thanh thản lạ thường. Mà h́nh như mọi thứ rắc rối lỉnh kỉnh trên đời, khi đụng phải những hàng mộ bia thẳng tắp, đều bị một sức hút kỳ lạ tan biến vào hư không.
 

Tôi tự hỏi những người nằm dưới nấm mộ kia, chắc hẵn đă có một thời vùng vẫy, tranh đua, hơn thiệt, rồi cuối cùng họ được ǵ? Có phải khi ra đi vẫn với hai bàn tay trắng. Người ta thường nói: “Ngũ thập tri thiên mệnh” điều này không biết có đúng hay không? Có điều con người khi tuổi tác càng cao, th́ lại bắt đầu nhớ về quá khứ .
Tôi nhớ Tôma Lê Đức Hải, người bạn thân được Chúa gọi làm vườn nho, vỏn vẹn chỉ mới có 7 ngày công. Anh ra đi bỏ lại người vợ trẻ, với đứa con vừa mới tượng h́nh trong bụng mẹ. Ngày anh trở về trong chiếc quan tài bọc kẽm phủ lá quốc kỳ. Oái oăm thay anh là người Công Giáo, nhưng cha mẹ bắt phải an táng theo nghi thức Phật Giáo, chỉ v́ cuộc hôn nhân giữa anh và người vợ có đạo không được chấp nhận. Hôm đưa anh ra nghĩa trang cũng giống như chiều nay trời mưa sùi sụt! Sau ngày đất nước đổi chủ tôi về t́m lại vợ con anh, và mộ phần nhưng không biết trôi dạt phương nào.
 

Tôi lại nhớ đến người bộ đội Bắc Việt chiêu hồi Nguyễn Văn Lợi, đi trong toán đặc biệt do tôi điều động, anh là người Công Giáo được rửa tội từ thuở nhỏ, lớn lên trong xă hội chủ nghĩa Miền Bắc, nên anh không c̣n nhớ đến tên thánh của ḿnh là ǵ! Bao nhiêu kinh bổn, anh đều không biết. Anh tâm sự với tôi: “Em c̣n mẹ già nhưng chắc khó có ngày gặp lại, rủi có bề ǵ xin anh nhớ cầu nguyện cho em...”
 

Tôi nhớ đến người thiếu nữ ở thị trấn Đông Hà miền tuyến đầu đất nước. Thân xác em c̣n nóng hổi, hơi thở đứt đoạn v́ mảnh đạn pháo kích xuyên qua người. Em chết trên tay tôi, với đôi mắt vô tội mở to, như c̣n luyến tiếc níu kéo tuổi xuân không muốn ra đi, mặc dù cuộc đời của em đầy bất hạnh! Rồi h́nh ảnh của người sĩ quan Hoa Kỳ, cùng sống chung trong hầm trú với tôi tại tiền đồn Côn Thiên. Một buổi sáng tinh sương đă chết v́ một mảnh đạn pháo xuyên qua nắp hầm. Giữa lúc tôi, anh và hai người bạn c̣n đang say ngủ, anh đă ra đi trong âm thầm không một lời từ biệt! Tôi biết bên kia bờ đại dương, người yêu của anh đang mỏi mắt trong chờ ngày đoàn tụ.
 

Tôi lại nhớ h́nh ảnh cha mẹ tôi, khi th́nh ĺnh nh́n thấy con trở về với đôi nạng gỗ, cha mẹ tôi không nói một lời nhưng nước mắt Người chan ḥa trên g̣ má. Ngày cha tôi nằm xuống sau 1 năm Bắc Quân tràn ngập Miền Nam, Người nhắn tôi đừng về, mặc dù rất muốn gặp đứa con út trong gia đ́nh lần cuối. Mấy tháng sau tôi lén lút trở về như người vong quốc, đón chuyến xe chiều âm thầm về quỳ trước mộ cha. Nước mắt tôi đă chan ḥa rơi xuống trên nấm mồ chưa xanh cỏ!.. Rồi từ đó tôi ra đi phiêu bạt. Mừời tám năm sau, tôi trở về gặp mẹ. Giờ này mắt mẹ tôi đă mù ḷa v́ tháng năm chồng chất nỗi nhớ thương con. Bà chỉ c̣n biết dùng đôi tay sờ soạn lên mặt đứa con thân yêu, với nét mặt rạng rỡ Bà hỏi: “Sao mày lại râu ria nhiều vậy” tôi mỉm cười trong nước mắt: “V́ con của mẹ nay đă già rồi”. Tôi thấy trong đôi mắt mùa ḷa của mẹ tôi long lanh ngấn lệ. Hai năm sau tôi về gặp mẹ lần cuối cùng, để rồi tôi vĩnh viễn trở thành kẻ mồ côi từ đó!...
 

C̣n nhiều lắm, nhiều đến nỗi không sao kể xiết... Có lúc tôi muốn quên đi, nhưng mỗi năm tháng 11 về, càng làm tôi nhớ đến họ nhiều hơn, những con người đă hoàn tất cuộc lữ hành trần thế của ḿnh, phần tôi vẫn c̣n lênh đênh ngày tháng với cuộc sống Ngày Thứ Tư nhiều thử thách, như Chúa đă nói: “Ta nâng các ngươi từ trong ḷng mẹ, đă hứng các ngươi từ lúc chưa chào đời. Cho đến khi các ngươi già nua tuổi tác, trước sau ǵ Ta vẫn là Ta. Cho đến khi các ngươi da mồi tóc bạc, Ta vẫn c̣n gánh vác các ngươi” (Is 46: 3 – 4).
 

Tôi cảm tạ và ngợi khen Người, v́ Người đă gọi tôi cho tôi được làm người, lại c̣n ban cho tôi hồng ân nếm đủ mùi vị cuộc đời, mỗi bước chân tôi đi có người nâng đỡ. Rồi lại đưa tay vớt tôi ra từ trong biển lửa, đặt tôi lên trên đồng cỏ xanh, và c̣n chọn tôi làm môn đệ của Người. Nhờ những gian nan thử thách trong cuộc sống, giúp tôi nhận rơ được sự yếu đuối mỏng ḍn của ḿnh, để tôi biết quỳ dưới chân Ngài ăn năn hối lỗi, để tôi biết cố gắng dẹp bỏ tự ái, chấp nhận sự sai sót yếu hèn của ḿnh, để Thầy giúp tôi vững bước theo tiếng gọi của Người.
 

Nghĩa trang hay mồ mả với tôi là bài học rơ ràng, giúp tôi dùng nơi đó để tự răn ḿnh. V́ khi Con Người gọi, Ngài sẽ không chỉ gọi những người già cả bệnh tật, mà c̣n gọi cả đến những người non trẻ nữa. Cái chết không kiêng nể hay tránh né một ai, đến một cách th́nh ĺnh đáng sợ, nhưng cũng chưa đáng sợ bằng sống không đáng sống.
 

Tháng các linh hồn 2005.
 

Giacôbê Phùng Ngọc Thanh.