NHỚ VỀ ANH
Nhiều anh chị
vẫn thường nói vui: “Các chủ tịch Phong trào của Sydney đúng là các “yếu nhân”,
mỗi người một bệnh, mười anh đủ mười (!?!)”.
Này nhé, khởi đầu là anh Đinh Quang Khanh, vừa là chủ tịch lâm thời lẫn chủ tịch
tiên khởi, lớn tuổi ốm o gầy c̣m, phổi yếu do ảnh hưởng những năm lao tù cải
tạo. Sau này cứ tới khoảng tháng 6 là anh biệt tăm biệt tích. Hỏi ra mới biết v́
sức khỏe, anh đành xa gia đ́nh mấy tháng để “trốn lạnh” - năm th́ Việt Nam, năm
th́ Đức quốc.
Kế tiếp là anh Nguyễn Văn Thanh, xem ra trẻ trung và khỏe mạnh hơn, nhưng mấy ai
biết anh cũng mang trong ḿnh những căn bệnh thật gay go. Sau này tưởng rằng anh
sắp phải chịu sự khó đến nơi, nhưng đúng là phép lạ Chúa và Mẹ ban, anh đă qua
khỏi. Nhờ vậy anh vẫn c̣n cố sức phục vụ cho Cộng đồng không mệt mỏi.
Rồi đến anh Đinh Văn Cương, sức khỏe kém dần tỷ lệ thuận với tuổi đời mỗi ngày
một cao thêm. Yêu nhiều, làm nhiều nên tim bị trục trặc. Cũng may khám phá và
nhập viện chữa trị kịp thời chứ không th́ đă rắc rối to. Đến nay anh cứ phải giữ
ḿnh cho kỹ, sợ tim giở chứng đ́nh công. Cái ǵ chứ tim th́ chẳng dám liều, cứ
thủ cẳng cho chắc ăn.
Anh Cương nghỉ
rồi lại đến phiên tôi, khi vừa quyết định “hưu non” bên Hội Đồng Mục Vụ với lư
do bệnh... tật. V́ “vâng lời trọng hơn của lễ”, tôi đă nhắm mắt phó thác xin
vâng. Tưởng rằng đă phải dang dở giữa đường sau 2 lần giải phẫu, nhưng nhờ các
anh chị thương t́nh xúm nhau cơng tiếp, nên cũng đi được hết con đường t́nh.
Tiếp theo nữa là anh Trần Quang B́nh xem ra chẳng khá hơn ai, cũng thuộc loại
một “bệnh viện di động”. Như con thoi, anh hết thăm bác sĩ này lại đến ông thầy
lang nọ. Thuốc tây chán lại đến thuốc tầu mà vẫn chưa hết thử thách...
Cứ như danh từ
của thời tù cải tạo, chúng tôi đúng là những bạn “đồng cảnh” cả trong lẫn ngoài.
Nhưng có lẽ đồng cảnh với tôi nhiều nhất là anh Đinh Quang Khanh.
Anh Khanh với tôi cùng gốc gác là dân đồng ruộng chân lấm tay bùn. Anh là người
hết sức tha thiết “cám dỗ” tôi vào với Phong trào. Rồi muốn cột chặt tôi với
Phong trào nên anh giao công tác búa xua, cứ hề hề “chú cố tiếp giúp anh” là
xong tất, “thi hành trước, khiếu nại sau”. Ai bảo tôi lỡ hứa là hậu phương cho
anh!
Tôi cũng là người nối tiếp công việc của anh trong ban Thường Vụ Cộng Đồng, nên
càng gắn bó hơn. Anh truyền lại cho tôi những kinh nghiệm phục vụ, tiếp tục nâng
đỡ tinh thần cho tôi. Anh em chia sẻ với nhau những khi đau yếu và t́m hướng
phục vụ cho hợp với hoàn cảnh thực tế. Không những cùng đồng chí trong việc
chuẩn bị cho “bốn sự sau” là cộng tác trong nhóm Nicôđêmô, mà c̣n cơng thêm một
việc bất đắc dĩ làm ông “bù đa”, tức đại diện họ nhà trai nhà gái trong những
đám cưới! Có những đám chúng tôi “đụng hàng”, người bên đàng trai, người bên
đàng gái. Nhờ anh em ăn ư nhau cả, nên vui vẻ cả làng.
Tuy có bệnh
khác nhau, nhưng cả hai đều không thích hợp với khí hậu mùa đông, cho nên năm
nay anh em tôi hẹn nhau đi “trốn lạnh” tại quê hương. Anh về trước, tôi đi sau.
Chưa kịp gặp nhau hàn huyên tâm sự th́ nghe tin anh đă bước sang sự sống mới, sự
sống anh vẫn chuẩn bị và mong chờ. Anh đă trở về nhà Cha, nơi mà “nhà Cha Thầy
có nhiều chỗ ở”. Anh đă hoàn tất ngày thứ Tư trong t́nh thương yêu của Thầy, v́
“Thầy đi để dọn chỗ cho các con... Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để
Thầy ở đâu th́ các con cũng ở đó”.
Không dè lời
anh an ủi vợ tôi khi gặp nhau lần trước mà lại hiệu nghiệm nhanh đến vậy: “Anh
em tôi c̣n được ngày nào th́ biết ngày đấy thôi cô ạ”. Đă biết rằng dù “được
ngày nào biết ngày đấy”, nhưng khi nghe tin, tôi vẫn ngỡ ngàng, thương tiếc.
Buồn hơn, v́ cách nhau chưa đầy trăm cây số mà chẳng sao tới được với anh, để kể
từ đây tôi chẳng c̣n nh́n gặp lại anh nữa. Tuy vậy, anh em tôi nay dù đă “xa
mặt” nhưng chẳng “cách ḷng”, v́ t́nh thương không thể ngăn cách giữa người c̣n
ở lại với người đă ra đi. Hơn nữa, một sự liên hệ mật thiết vẫn c̣n măi khi t́nh
yêu thương c̣n nối dài trong cuộc sống hàng ngày qua sự tưởng nhớ, cầu nguyện và
thông công trong Hội Thánh Chúa. Như thế, tuy xa mà gần, rất gần.
Nhớ về anh với
biết bao kỷ niệm anh em cùng nhau sinh hoạt trong suốt mười lăm năm qua. Những
tâm t́nh của anh vẫn c̣n in đậm như mới hôm nào.
Cuộc sống của anh đẹp đẽ quá. Anh đă nên chứng tá của niềm tin, của ḷng phó
thác và t́nh yêu thương trong chuỗi đời phục vụ. Qua những tâm t́nh riêng tư,
qua sự chia sẻ công khai, và nhất là qua những việc làm cụ thể đă minh chứng
điều đó. Khiêm nhường với những cố gắng, anh đă làm cho nở hoa từ những ǵ là
tầm thường nhất. Với sự trợ giúp của ơn thánh Chúa mà anh hằng cậy trông, anh đă
không phụ ḷng tin tưởng của Thầy. Anh hăng hái lao vào những môi trường Thầy đă
trao. Anh phục vụ không chờ lời khen, không màng huy chương tưởng lệ, chỉ mong
Thầy mỉm cười hài ḷng và cho ư Cha được thể hiện.
Người ta thường
nói: “Cứ coi ngày đưa xác, mà đoán được người chết khi sống đă quên ḿnh lo cho
người khác như thế nào”. Tuy không được tham dự đám tang anh, nhưng nghe anh em
kể lại, tất cả mọi buổi cầu nguyện đều đông đảo người tham dự; đặc biệt thánh lễ
an táng nhà thờ Bankstown chật ních, phải đứng cả bên ngoài. Với sự yêu thương
của mọi người như vậy, đúng là thước đo khách quan nhất về giá trị cuộc đời của
anh. “Cọp chết để da, người chết để tiếng”. Tôi thấy anh đă sống trọn kiếp đời.
Nằm yên b́nh giữa khung trời t́nh yêu, tôi tin đă anh măn nguyện và th́ thầm:
“Tôi không c̣n cô đơn, buồn khô héo trên ḍng đời. Tôi không c̣n cô đơn, mặc cho
năm tháng trôi xuôi... Tôi đă gặp niềm vui...”
Giờ đây tháng
11 đă về, tôi lại càng nhớ anh nhiều hơn. Hôm nay lễ các Linh Hồn tại đất thánh
Cộng đồng, tôi mới có dịp đến thăm nơi anh yên nghỉ. Hôm nay cũng là kỷ niệm
trăm ngày anh được sinh vào cuộc sống mới, một mốc điểm thật quư và đáng ghi
nhớ. Mộ phần anh cỏ đă mọc xanh tươi và được chăm sóc kỹ lưỡng. Mộ phần anh luôn
tươi thắm với những bó hoa xinh đẹp, nhất là với những bó hoa t́nh yêu thơm ngát
của chị, các cháu, thân nhân và bạn hữu.
Trước thánh lễ,
sơ Vũ Lành Hải đọc danh sách các vị trong Cộng đồng đă về cùng Chúa trong năm
qua. Một danh sách thật dài, gồm đủ mọi thành phần. Đó là những cụ già sức yếu,
có cả những người sồn sồn, cũng không thiếu những thanh niên trai trẻ và em bé.
Nhiều người trong họ bằng giờ năm ngoái đă đứng nơi đây cùng với Cộng đồng dâng
thánh lễ cầu cho các linh hồn, mà giờ đây đă yên mồ yên mả. Và rồi những ai đang
hiện diện nơi đây sẽ tới phiên được xướng danh trong thánh lễ năm sau?
Bồi hồi xúc cảm, tôi cúi nh́n xuống đất. Nơi đây tôi thấy loáng thoáng những
cánh hoa rơi, nhất là có nhiều chiếc lá khô. Có những chiếc lá mới rụng, có
những lá đă mục nát. Đúng là “lá rụng về cội”. Rụng, rữa nát đi ḥa nhập với đất
để cây cỏ được xanh tươi. Đời ai rồi cũng vậy thôi, sẽ phải về với “cội”, v́
“sinh kư, tử quy”.
Cuộc đời chóng
qua lắm “Anh ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời...”, hay nhiều hơn: “ba vạn
sáu ngàn ngày là mấy”. Cuộc đời ngắn ngủi mà cũng thật mỏng manh tựa bông hoa
ngoài đồng nay c̣n mai mất “một cơn gió thoảng cũng đủ làm nó biến đi, nơi nó
mọc cũng không c̣n mang vết tích”. Cuộc đời đă mỏng manh mà chấm dứt thật bất
ngờ “v́ các ngươi không biết ngày nào, giờ nào”.
Giờ đây bắt đầu
buổi hoàng hôn của cuộc đời với những căn bệnh đang gậm ṃn thân xác, là thời
điểm càng cho tôi phải nh́n lại, phải tự “nhật b́nh” hằng ngày như trong trại tù
cải tạo khi xưa. Đường đời muôn ngàn lối, có phải tôi đang trên đuờng về quê,
hay c̣n lang thang thơ thẩn nơi bến mê nào chăng?
Nghĩ về sự chết
tôi không hề bi quan, nhưng hết sức lạc quan, sự lạc quan trong đức tin. Nhờ đức
tin, tôi nh́n cái chết không như một kết thúc của cuộc sống, nhưng như cái đích
phải đến trong cuộc hành tŕnh trở về Nhà Cha của một đời người. Cái đích này mở
ra một cuộc sống mới với t́nh yêu đích thực trong trái tim mọi người, và nhất là
trong tim của Thầy. Đây cũng là cách để tô điểm cho cuộc sống hôm nay được hạnh
phúc, tươi đẹp hơn nhờ sống cho trọn những giây phút hiện tại.
Chúa ơi, trong
thánh lễ hôm nay, một bầu khí êm đềm vừa ấm cúng vừa linh thiêng. Một t́nh yêu
thương lan tỏa khắp nơi, giữa những người sống với nhau, và cả giữa người sống
với người đă khuất. Trong sự thông công với mọi người con cái Chúa, xin cho các
linh hồn, đặc biệt anh Giuse Đinh Quang Khanh nhân ngày giỗ một trăm ngày, được
phục sinh với Chúa. Cũng xin cho con trung kiên tiến bước về nhà Cha, dù con
đường có nhỏ hẹp ngoằn ngoèo khó đi.
* * *
Anh Khanh ơi, thế là anh thất hẹn với em rồi. Sau đám hỏi hai cháu Ngọc Tài và
Thủy Tiên tháng 11 năm ngoái, anh hẹn ḿnh sẽ tái ngộ trong dịp đám cưới, mà anh
đă quên rồi sao? Cuối tháng này đám cưới hai cháu rồi đấy, nhưng vị đại diện họ
nhà gái lại ở nơi đâu? Thôi, xí xóa lời hẹn cho anh. Bù lại, cầu nguyện cho em
anh nhé. Ngày cưới, ngày vui của hai cháu và gia đ́nh hai họ, chắc là ai nấy đều
nhớ đến anh nhiều. Em cũng vậy, và hợp với niềm vui của hai cháu và mọi người,
em cũng chúc mừng anh. Mừng anh đă qua được đoạn đường chiến đấu chông gai và đi
đến đích mà anh hằng nhắm tới:
“Thế gian đâu phải phải quê nhà,
Thiên đàng vĩnh cửu mới là quê hương”.
Tom
Lễ
các Linh Hồn 02/11/2005