SỐNG GỞI, THÁC VỀ


Tháng 11 lại về cho tôi thức tỉnh cuộc đời.
 

Sống để làm ǵ? Chết có ǵ để đem theo? Chết rồi sẽ đi về đâu?
 

Ngày mồng một tháng mười một hằng năm Giáo Hội kính nhớ các thánh Nam Nữ được hưởng nhan thánh Chúa, qua đời sống chứng nhân tin yêu Thiên Chúa ở trần gian.
Ngày mồng hai, tưởng nhớ các linh hồn nơi luyện ngục, v́ tội th́ Chúa tha, nhưng vạ th́ phải đền. Được hưởng nhan thánh Chúa, linh hồn phải trong trắng xinh đẹp tuyệt vời. Sống trên trần gian như là lữ khách đi về quê trời. Đời tôi sống ra sao th́ sẽ lănh như vậy.
 

Tôi tự suy nghĩ phận ḿnh, được ở luyện ngục cũng là may phước lắm rồi, v́ trước sau ǵ cũng được nh́n thấy Thiên Chúa t́nh yêu. Lúc đó chỉ c̣n biết trông chờ mong đợi t́nh thương của người c̣n sống giúp cho.
 

Tôi tự suy nghĩ điều đó mà lo sợ cho sự khờ dại của ḿnh. Sao không lo cho chính ḿnh ngay lúc này đi? Thời gian c̣n sống là thời điểm hồng ân, sao không cố gắng sống theo Lời Chúa để được lăng phần thưởng mà Chúa đă hứa ban, đành rằng phải lănh phần thanh luyện càng ít, càng mau được hưởng nhan thánh Chúa.
Nh́n lại chính ḿnh đă sẵn sàng chưa? Nếu hôm nay Chúa gọi về th́ sao?
 

Lệnh đă ban rồi, từ lâu tôi biết là tôi phải chết, chết như thế nào? Chết cách nào là sự quan pḥng của Thiên Chúa. Hăy can đảm mà đi. Hăy hân hoan mà tới. Hăy vui tươi trên đường về. Thôi giă từ mọi sự trần gian, v́ nó là phù hoa nối tiếp phù hoa. Cuộc đời cũng thể chỉ là phù hoa. Kiêu căng tự măn làm ǵ, trả nó lại cho thế gian mà lên đường. C̣n chút nắng chiều yếu ớt của đời tôi, đủ để cho tôi quyết định.
 

Tôi phải ra đi v́ đêm về. Tôi không buồn lo hối tiếc v́ tôi là một cursillista được Chúa chọn vào phong trào để chuẩn bị hành trang cho ngày về gặp Cha.
Đời sống thiêng liêng ví như người thương gia kia đi t́m ngọc quư: “Nước trời cũng giống như người thương gia kia đi t́m ngọc đẹp. T́m được một viên ngọc quư, ông ta về bán tất cả những ǵ ḿnh có để mua viên ngọc ấy” (Mt 13, 45-46).
 

Viên ngọc không một sớm mà thấy. Chuẩn bị cho linh hồn không phải một vài lời kinh, làm đôi ba việc tông đồ là đủ để chắp cánh bay cao.
Viên ngọc không thấy một lần là xong. Đường thiêng liêng đi t́m nhân đức cũng thế, sương sẽ phủ mờ hàng đêm, bụi cố che khuất hàng ngày. Muốn bay cao phải miệt mài nhiều lắm. Muốn t́m nước trời phải trung kiên không ít.
 

T́nh thương của Chúa tha thiết con về trời với Chúa, cho con biết trước hạnh phúc đang chờ, cho con thấy rơ một niềm vui khó tả. Lời Thầy Chí Thánh đă phán: “Thật tôi bảo thật các ông giờ đă đến, và chính là lúc này đây, giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa. Ai nghe th́ sẽ được sống” (Ga 5, 25).
 

Lạy Thầy Chí Thánh, t́nh thương của Thầy rộng lắm, trải dài phủ kín trên cuộc đời con. Thầy cho con thấy rơ một đường dài thẳng tiến, một khung trời bảo đảm, một lối đi sẽ đến.
 

C̣n cơ hội nào hơn, khi Thầy chọn con vào phong trào với ba ngày tĩnh huấn. Con cảm nghiệm được điều đó, cố gắng sống thực với chính ḿnh.
Thương con tẩy xóa tội con, ẵm con quay về cuộc sống nghĩa ân với Ngài.
 

Lạy Chúa, con không xin riêng cho con, nhưng con thiết tha nguyện cầu xin Chúa ban cho tất cả các anh chị cursillistas cảm nghiệm được t́nh thương của Chúa, để chúng con đền đáp ân t́nh Chúa đă thương ban. “Chính Thầy đă chọn anh chị em, và cắt cử anh chị em, để anh chị em ra đi sinh được hoa trái. Và hoa trái của anh chị em tồn tại” (Ga 15,16).
 

Ôi t́nh thương cao quư tuyệt vời. Xin Chúa ǵn giữ nẻo đường chúng con đi. Xin đừng để con bội ước quên thề “Thầy đă chọn con... Và con trông cậy vào ơn thánh Chúa”. Kết thúc đời tạm này, mặt đối mặt với Thầy Chí Thánh, chúng con sẽ hát khúc hoan ca. “Thầy ở đâu, các con cũng ở đó với Thầy” (Ga 14,3)
 

Nam Giao