SỐNG MUÔN ĐỜI
 

Từ bao đời nay, người ta đă đi t́m thuốc trường sinh, đă ai t́m được?
 

Trong chuyện cổ dân gian dân tộc Tày Nùng có câu chuyện anh thư sinh và con cóc tía: rằng anh thư sinh chăm học và thường chăm sóc cho con cóc tía (anh mồ côi và cóc là bạn độc nhất) nên cóc đă đền ơn cho anh viên ngọc ”cải tử hoàn sinh”. Cứ đặt ngọc vào mũi người chết (dù chết đă 3 ngày) là sống lại. Nhưng đó chỉ là chuyện ”phịa” thôi.
 

Khoảmg cuối thập niên 70 và đầu 80, chúng tôi “được học tập cải tạo” ở Thanh Cẩm, Thanh Hoá.
 

Đây là thời gian chúng tôi bị hành hạ bằng cách bóp chặt cái bao tử, phải nói là “dở sống dở chết”. Tôi có anh bạn tên Dương - bạn bè thương gọi anh là “DƯƠNG BỤP”- bụp là ăn, v́ anh ăn có âm thanh bụp - bụp phát ra. Gặp bất cứ ǵ gọi là “ăn-able” là anh bụp, bụp bằng no mới thôi. Anh là một sỹ quan ngành Truyền Tin thuộc LLĐB, Quân Lực VNCH. V́ là lính loại “chén kiểu” vả vốn thói quen hay bụp cho nên anh chịu đói -phải nói la -quá dở. Khi đi lao động, anh thường t́m cách đi ngay trước tôi để tiện bề hỏi tôi thứ nào ăn mà không chết ngay. Đang đi mà anh luôn luôn nhặt, vặt, ngắt hái các thứ bên lối đi cho vào miệng. Thứ nào mà tôi không can ngăn là anh cứ tự nhiên.
 

Lại có một anh Nghị sỹ nghĩ ra một cách là kể chuyện vui cho quên đói. Một lần anh kể chuyện Thạch Sanh -Lư Thông đến đoạn gần cuối lúc Thạch Sanh dẹp xong giặc thái tử 18 nước chư hầu, Thạch Sanh là người tốt do Trời thương ban cho đôi vợ chồng già có ḷng tin và luôn làm việc nghĩa để cầu Trời - dọn ra một niêu cơm nhỏ cho chúng ăn mà chúng ăn măi không hết, niêu cơm cứ vơi rồi lại đầy...
 

Nghe đến đây “Dương bụp”hết chịu nổi quay lại hỏi tôi xem có cách ǵ may ra quên bớt cái đói. Tôi nhắc anh: anh là người có đức tin tại sao anh không đọc kinh cầu nguyện? Nếu không c̣n nhớ kinh nhiều nữa th́ lần chuỗi Mân Côi. Ḿnh không có chuỗi - với lại ngại gặp lôi thôi th́ bàn tay ḿnh Chúa đă cho sẵn 14 lóng, trừ ngón cái ra th́ c̣n 12 lóng là vừa cho 1 kinh Lạy Cha, 10 kinh Kính Mừng và một kinh Sáng Danh có phải là 12 không. Ai bắt bẻ được việc ḿnh bấm lóng tay ḿnh?
Từ đó Dương Bụp bị mất cái tên lóng, chỉ c̣n Dương không c̣n bụp nữa. Về sau anh được cho “cải thiện” thoải mái nhờ tài sửa chữa “điện đài”(radio). Và chính cũng nhờ cái tài này mà anh làm được một công tác thật bí mật TRAO M̀NH THÁNH CHÚA.
 

Vâng đúng như vậy. Ai đă nghe hoặc theo dơi chuyện “hung thần Bùi Đ́nh Thi”có liên quan đến Cha Lễ (hiện ở NZ) th́ biết là ở trại giam này lúc đó có 62 Linh Mục cùng bị biệt giam trên một khu gọi là “kiên giam”. Do sự an bài nào đó của Chúa mà các Ngài đă có rượu, có bánh để các Ngài làm Lễ và chúng tôi được “ĂN BÁNH BỞI TRỜI” rất là thường xuyên.
 

Bánh bởi Trời là bánh cho chúng ta “sống muôn đời”. Chương 6 Phúc Âm Thánh Gioan cũng như Phúc Âm Thánh Mathêô chương 14, Thánh Máccô chương 6 và Thánh Luca chương 9 thuật lại cho chúng ta việc Chúa chúng ta Đức Giêsu Kitô đă diễn từ về BÁNH TRƯỜNG SINH như thế nào: Trong dịp lễ vượt qua này, Chúa đă làm một phép lạ hóa bánh ra nhiều, kế tiếp là một phép lạ thứ hai Chúa đi trên mặt nước biển hồ để chuẩn bị tâm hồn cho dân đi theo Chúa lúc bấy giờ nghe diễn từ trong Hội Đường Ca-Phạc-Na-Um ngày hôm sau. Có thể nói chương 6 của Phúc Âm Thánh Gioan là chương quan trọng nhất v́ đây là một bài giảng rất là quan trọng - tóm gọn sứ mạng của Chúa xuống thế nơi trần gian.
 

Có đôi lúc tôi tự hỏi: SAO CHÚA ĐĂ BIẾT L̉NG DÂN NÀY ĐĂ NÊN CHAI ĐÁ mà Chúa c̣n phải “vất vả” như vậy? Có phải Chúa chỉ muốn nói với họ thôi sao hay là LỜI phải được loan truyền khắp thế gian và cho đến tận thế? Biển hồ Ti-Bê-ri-a khá rộng (vậy mới gọi là biển) và đám đông dân chúng - với phương tiện lúc đo -từ bên kia hồ khi nghe biết Chúa đă qua bên Ca-Phac-Na-Um, họ đă phải vất vả lắm để qua theo Chúa. Vậy mà Chúa đă nói với họ là họ t́m Chúa không phải v́ họ đă thấy dấu lạ mà chỉ v́ đă được ăn no mà thôi. Nói cách khác là họ đi t́m Chúa không phải v́ mặt tinh thần mà chỉ v́ vật chất thôi.
 

Chính v́ nh́n bằng đôi mắt vật chất nên họ mới xầm x́, không tin LỜI. Ngay đến các môn đệ của Chúa cũng nói ”Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” (Ga 6,60), và “Từ đó nhiều môn đệ rút lui không đi theo Ngài nữa” (Ga 6,66).
Lời đó chính là AI ĂN BÁNH NÀY SẼ ĐƯỢC SỐNG MUÔN ĐỜI (Ga 6,58). Lời Chúa là thần khí và là sự sống. Lời Chúa là Thần Khí, vậy muốn nghe, muốn thấy Lời th́ phải nghe và nh́n bằng con mắt tinh thần - hay nói như Cha Nguyễn Trọng Tước, là phải nghe bằng con tim trong sạch. Con tim trong sạch là con tim phải không t́ vết, con tim đơn sơ như trẻ con, con tim nguyên thủy đầy ắp yêu thương và luôn khao khát hướng về nguồn gốc, về Đấng đă tạo dựng nên.
 

AI ĂN BÁNH NÀY SẼ ĐƯỢC SỐNG MUÔN ĐỜI
 

Ai là ai? Chúa nói “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đă sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6,44) Và “Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, th́ sẽ đến với tôi” (Ga 6,45).
 

Nhưng để được là ai có dễ không? Tôi có kinh nghiệm là khó, vâng, thưa là khá khó. Nhưng khó không có nghĩa là không thể. Chúa đă chỉ cho chúng ta một con đường :”Các ông hăy ra công làm việc không phải v́ lương thực mau hư mất, nhưng để có lương thực trường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi v́ chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đă ghi dấu xác nhận”(Ga 6-27).
 

Tôi may mắn là người đă được “lôi kéo” (được sinh ra trong một gia đ́nh công giáo) nhưng tôi đă coi thường ân sủng này và gần như tôi đă đánh mất trong tội lỗi, mặc dầu Chúa đă cho tôi nhiều dịp “đánh động” tâm can. Ngay trong khóa 3 ngày, tôi nh́n thấy anh em được “tràn đầy” ơn Chúa mà sao tâm can tôi cứ trơ ra cho đến khi thấy Cha Ca và một vài Cha nữa (không đủ tóc để che mưa, nên xin dấu tên) qú trên sỏi đá dang tay dưới mưa, cùng với tất cả anh em (có anh c̣n mang cái tạp dề đầy mùi tôm cá). Tôi tự hỏi các ngài dang tay cũng giống như Chúa đă giang tay trên Thập Giá các Ngài và các anh dang tay đón chúng tôi và ngước mặt lên (v́ qú trong khi chúng tôi đi) như sẵn sàng ôm lấy chúng tôi! Chúa giang tay trên Thập Giá, Chúa ôm lấy tôi, Chúa cúi xuống (v́ Chúa bị treo trên cao) để t́m tôi và giao phó tôi cho Mẹ Người. V́ tôi đă tự đánh mất th́ tôi phải “ra công làm việc” - nhiều hơn b́nh thường - “để có lương thực trường tồn đem lại phúc trường sinh”.
 

Người không may mắn như tôi th́ sao? “Xin th́ sẽ được,gơ th́ sẽ được mở”. Có thể là không cần ra công nhiều như tôi. “Ăn bánh này” là ăn bánh bởi trời, bánh trường sinh để được bổ dưỡng, để được sống dồi dào.
 

Ngày thứ tư của tôi, tôi quyết tâm dự lễ mỗi ngày để được bồi dưỡng - cầu xin lại được hồng ân mà chính tôi đă coi thường và đánh mất - và tôi cảm thấy là tôi đă được lại nhiều hơn là tôi mong ước. Trước mỗi buổi lễ thường là có lần chuỗi Môi Khôi, tôi lại được tham gia cùng với một số đông ông bà anh chị em nguyện ngắm, vậy là tôi lại đươc thêm hàng chục chuỗi môi khôi để chỉ cho các linh hồn (như Thánh Monfort đă nói).
 

V́ tôi sẽ được sống muôn đời, nên giờ này th́ tôi chưa được, nhưng chắc chắn tôi sẽ được v́ Chúa đă bảo đảm như vậy :”và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài” (Ga 6-37). Tuy nhiên ngay từ bây giờ tôi đă cảm thấy được là một tâm hồn thật b́nh an. Và dùng tâm hồn b́nh an này nh́n vào bản thân th́ quả là dễ nhận biết ḿnh thật.
 

Thưởng 15 SA.