THÁNH THỂ BẢO CHỨNG CHO ĐỜI SAU
Trong sách các Vua, quyển thứ nhất, kể lại câu chuyện ngôn sứ Êlia đi trong sa
mạc bốn mươi ngày đêm. Ông là vị ngôn sứ cương trực, dám chống lại vua Akháp và
hoàng hậu Ideven. Bị đe dọa giết chết, ông chạy trốn đi để thoát mạng. Sau một
ngày đường trong sa mạc, ông đến ngồi dưới gốc cây kim tước, đói lả chỉ c̣n chờ
chết. Nhưng Thiên Chúa đâu có bỏ rơi kẻ kính sợ Người. Một thiên thần xuất hiện,
mang bánh và nước đến cho ông dùng. Nhờ bánh và nước ấy, ông lấy lại sức lực rồi
tiếp tục cuộc hành tŕnh suốt bốn mươi đêm ngày trong sa mạc, đi tới Khôrếp là
núi của Thiên Chúa (xem 1 V 19,1-8).
Cuộc đời con
người cũng chẳng khác ǵ với câu chuyện của ngôn sứ Êlia. Con đường lữ hành,
vượt sa mạc trần gian về nơi hạnh phúc vĩnh hằng cũng đầy gian nan nguy hiểm.
Con người yếu đuối cần có một cặp mắt sáng suốt để hướng dẫn, một bàn tay hùng
mạnh để bảo vệ. Đức Kitô sẵn sàng tiếp giúp, miễn là chúng ta biết kết hợp với
Người. V́ tự bản tính, Người là Emmanuel, nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”.
Và v́ yêu thương, Chúa đă tự nguyện làm lương thực nuôi dưỡng loài người. Hơn
nữa, Chúa đă xác quyết: “Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,58). Lời
Chúa đă hứa th́ không thể sai được.
Trong Hiến chế
Mục Vụ “Vui mừng và Hy vọng”, Công đồng Vatican II đă nói đến chiều kích cánh
chung của Bí tích Thánh Thể: là bảo chứng cho niềm hy vọng, lương thực đi đường,
bữa tiệc tiền dự vào Nước Trời. Đoạn 38, Hiến chế có viết: “Chúa đă để lại cho
những kẻ thuộc về Người bảo chứng niềm hy vọng và lương thực đi đường trong bí
tích đức tin; trong bí tích ấy, những yếu tố thế trần, kết quả của lao công con
người được biến thành Ḿnh và Máu vinh hiển, nên bữa ăn hiệp thông huynh đệ và
nếm hưởng trước bữa tiệc trên trời”.
Bí tích Thánh
Thể vừa là lương thực cho đời sống đức tin và đức ái của người tín hữu, vừa là
bảo chứng cho niềm hy vọng được thông phần vào sự phục sinh vinh hiển của Đức
Kitô:
“Người c̣n lấy
chính Ḿnh Máu Người nuôi họ, cho họ tham dự vào cuộc sống vinh hiển của Người”.
Một hệ quả đầy
ư nghĩa khác của chiều hướng cánh chung gắn liền với Bí tích Thánh Thể, c̣n là
sự kiện thúc đẩy chúng ta tiến bước trong lịch sử, và làm nảy sinh hạt giống của
niềm hy vọng sống động trong những dấn thân hằng ngày. Quả thế, nếu tầm nh́n
Kitô giáo dẫn đến việc mong chờ một “trời mới đất mới”, nó không làm suy giảm,
mà trái lại làm gia tăng ư thức trách nhiệm của chúng ta đối với thế giới hôm
nay.
Trong dấu chỉ
khiêm hạ của bánh và rượu, Đức Kitô đồng hành với chúng ta như một nguồn sức
mạnh và của ăn đàng. Như là một bảo chứng của Vương quốc tương lai, Thánh Thể
cũng nhắc nhở người tín hữu về trách nhiệm của họ ở trần gian này, nơi đó những
người yếu đau, hèn kém nhất và nghèo khổ nhất đang chờ đợi sự giúp đỡ từ những
người, qua t́nh liên đới, có khả năng trao ban cho họ lư do của niềm hy vọng về
đời sau.
Chúng ta hăy
nghe một nhân chứng đă cảm nghiệm được sức mạnh của “Bánh Hằng Sống”: cha thánh
Đa Miêng, bạn của những người phong cùi ở đảo Mô-lô-kai đă được Đức Gioan Phaolô
II phong chân phước ngày 01/6/1995. Ngài nói: “Tại đảo dành cho người phong cùi
này, Lời Chúa và Thánh Thể là niềm hy vọng độc nhất của chúng tôi. Chúng tôi tổ
chức chầu Thánh Thể thường trực trong hai nhà nguyện của trại, mỗi bệnh nhân
thay phiên nhau chầu Chúa nửa giờ. Thực ra hơi khó giữ giờ chầu đều đặn v́ đôi
khi bệnh nhân đau yếu không thể tới được, nhưng tôi rất cảm động khi thấy họ đến
giờ chầu ngồi ngay trên giường tại cḥi lá đơn sơ để chầu Thánh Thể”.
Chính bản thân
cha Đa Miêng đă cảm nghiệm được sức mạnh từ nguồn sống Thánh Thể: “Nếu không có
Thánh Thể, tôi không thể nào chịu đựng nổi! Nhưng có Chúa ở với tôi, tôi vui vẻ,
hăng hái làm việc, phục vụ, chăm lo cho anh chị em bệnh nhân được hạnh phúc...
Nếu không nhờ có Thánh Thể lúc nào cũng hiện diện trong những nhà nguyện tồi tàn
của chúng tôi, có lẽ tôi đă bỏ cuộc, không thể tiếp tục duy tŕ quyết tâm ở lại
chia sẻ số phận của những bệnh nhân ở đảo Mô-lô-kai...”
Đức Gioan
Phaolô II trong Hiến Chế về Phép Thánh Thể đă diễn tả một cách rất hay như sau:
“Phép Thánh Thể thật sự chính là một cái nh́n thoáng qua về nước thiêng đàng
đang xuất hiện ở trần thế. Đó chính là một tia sáng huy hoàng của thành
Giêrusalem xuyên qua các tầng mây của lịch sử và để thắp sáng lên cuộc hành
tŕnh của chúng ta”.
Trong một kinh nguyện cổ, Giáo Hội ca tụng mầu nhiệm Thánh Thể: "Ôi Tiệc Thánh,
Đức Kitô đă trở thành lương thực cho chúng ta; tiệc tưởng niệm cuộc khổ nạn của
Người, ban cho ta hồng ân viên măn và bảo chứng cho vinh quang mai sau".
Nơi bữa Tiệc
ly, Đức Kitô hướng các môn đệ đến tiệc Vượt Qua viên măn trong Nước Trời: "Thầy
bảo cho anh em biết: từ nay, Thầy sẽ không c̣n uống rượu nho này nữa, cho đến
ngày được cùng anh em uống thứ rượu mới trong Nước của Cha Thầy"(x. Mt 26,29; Mc
14,25; Lc 22,18). Mỗi lần cử hành bí tích Thánh Thể, Giáo Hội nhớ lại lời hứa
này và hướng về Đấng đang đến. Trong kinh nguyện, Giáo Hội kêu cầu Người mau
đến: "Maranatha" (1Cr 16,22), "Lạy Chúa Giêsu, xin hăy đến" (Kh 22,20).
Khi Giáo Hội cử hành Bí tích Thánh Thể để tưởng niệm cuộc tử nạn của Chúa, biến
cố trung tâm của ơn cứu độ thực sự trở nên hiện tại, và “công tŕnh cứu độ chúng
ta được thực hiện”. Hy tế này thật thiết yếu cho sự cứu rỗi của nhân loại, nên
Đức Kitô đă hoàn tất hy tế đó và chỉ trở về với Chúa Cha sau khi đă để lại cho
chúng ta một phương thế để cùng thông dự vào. V́ thế, mọi tín hữu có thể tham dự
và cảm nếm vô vàn hoa trái của hy tế đó. Đó là niềm tin mà các thế hệ Kitô hữu
trong mọi thời đại đă sống.
Mặt khác, cử
hành bí tích Thánh Thể, không phải chỉ là cử hành bí tích của sự chết mà c̣n là
cử hành bí tích của sự phục sinh. Điều này được nhắc lại qua lời tung hô của
cộng đoàn sau khi truyền phép: “Chúng con tuyên xưng Chúa đă sống lại”. Chính
trong tư cách của Đấng hằng sống và Phục sinh mà Đức Kitô có thể trở nên “bánh
ban sự sống”, “bánh hằng sống” trong Bí tích Thánh Thể. Đức Kitô đă chết và phục
sinh. Người không c̣n ở trong trần gian cách xác thể như Người đă từng hiện
diện. Người đang ngự bên hữu Chúa Cha, đang sống trong cơi bất diệt. Đó là t́nh
trạng mà Giáo Hội lữ hành chưa đạt được, nhưng luôn luôn nhắm tới. Đó cũng là
niềm hy vọng đúng như Đức Kitô đă hứa với Giáo Hội: sẽ cùng Đức Kitô phục sinh
và tham dự vào hạnh phúc thiên quốc, cùng hiển trị nhờ Đức Kitô trong vương quốc
của Chúa Cha.
Khi trao Ḿnh
Thánh Chúa, linh mục nói với bệnh nhân: “Hăy rước Ḿnh Thánh Chúa Giêsu Kitô như
của ăn đàng, để Chúa ǵn giữ con khỏi kẻ thù nguy hại và dẫn con về cơi trường
sinh”.
Khi chúng ta
đón nhận Chúa Giêsu qua việc rước lễ, một trong những hiệu quả của việc lănh
nhận đó là chúng ta sẽ được hưởng sự sống đời đời, thân xác của chúng ta sẽ được
phục sinh. Chúa Giêsu đă hứa những ai lănh nhận Người qua phép bí tích này, sẽ
có được cuộc sống đời đời và Ngài sẽ làm cho họ sống lại vào ngày tận thế (Ga
6,54). Chính v́ thế, Thánh Inhaxiô thành Antiôkia đă quả quyết: “Thánh Thể chính
là linh dược đem lại sự bất tử, một phương thuốc diệt trừ sự chết”.
Tháng 11, chúng
ta kính nhớ và cầu nguyện cho tổ tiên ông bà, cũng như mừng kính và học hỏi nơi
các thánh Tử Đạo cha ông anh hùng. Đối với các ngài, Thánh Thể chính là lương
thực đích thực. Nhờ Thánh Thể, các ngài mạnh dạn chấp nhận cái chết để đi vào
đời sau, cuộc đời hạnh phúc vĩnh cửu. Trong cuốn “Các Thánh Tử Đạo Việt Nam
trong lịch sử Giáo Hội”, Lm Bùi Đức Sinh đă viết:
“Các ngài ước
ao, mong đợi lương thực từng ngày. Ngày lễ Các Thánh 1839, Cha Trân đưa Ḿnh
Thánh Chúa vào ngục. Vừa thấy ngài, cha Lạc đă ra chào đón: “Xin chào bác, tôi
đợi bác đă lâu v́ hết lương thực rồi”. Sau đó, cha cung kính rước lễ, và trao
Ḿnh Thánh Chúa cho cha già Thi. Ngày 21.12.1839, lần thứ hai khi cha Trân đưa
Ḿnh Thánh Chúa vào, cha Thi đă liệt giường, phải nhờ cha Dũng Lạc ra nhận và
trao Thánh Thể. Ngày hôm đó là ngày cuối cùng cuộc đời dương thế của các ngài.
Khi đă có thứ lương thực tuyệt vời này, các ngài cảm nhận được niềm vui và sức
mạnh thật sự để lên đường. Cha Triệu giả làm thường dân mang Ḿnh Thánh Chúa cho
thầy Phêrô Vũ Truật, thầy Đường và các bạn. Thầy Đường đă viết cho cha Marette
trong thư: “Hôm nay là ngày trọng đại, chúng con được rước Ḿnh Thánh Chúa. Xin
tạ ơn Chúa đă viếng thăm và làm vơi nhẹ những xiềng xích của chúng con... cửa
thiên đàng đă gần kề, nghĩ đến hạnh phúc đang chờ đợi, chúng con chẳng c̣n ước
ao sự ǵ khác nữa...”
Ba thánh Mai
Năm, Nguyễn Đích Và Nguyễn Huy Mỹ, ngày 12/8/1838, khi biết vua Minh Mạng đă y
án. Cả ba vui mừng hớn hở chuẩn bị tâm hồn lănh nhận bí tích ḥa giải và rước
Ḿnh Thánh Chúa cách sốt sắng để lên đường hiến tế”.
Lời hứa: “Ai ăn
bánh này, sẽ được sống muôn đời” quả là bảo chứng tuyệt vời. Tuy nhiên trước khi
rước lễ, chúng ta nên hợp ư với vị chủ tế trong lời cầu xin: “Xin Ḿnh Thánh
Chúa Kitô ǵn giữ con sống đời đời” để ư thức và lănh nhận cho xứng đáng, kẻo sự
sống đâu không thấy mà lại là án phạt. Thánh Phaolô đă cảnh báo: “Bất cứ ai ăn
và uống chén của Chúa một cách bất xứng, th́ phạm đến Ḿnh và Máu Chúa. Ai nấy
phải tự xét ḿnh, rồi hăy ăn và uống chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không
phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt ḿnh” (1 Cor 11,27-29).
Bản Tin tháng 11