CÁI NỒI THỦNG ĐÍT
Tôi và bà xă
đến cộng đồng gần 5 giờ sáng như mọi ngày, hôm nay là ngày Thứ Bảy, ngày cuối
của chương tŕnh gói Bánh Chưng , cũng là ngày mở màn hội chợ Tết At Dậu 2005.
Chúng tôi chia nhau một người ở lại giúp gói Bánh Chưng, đến trưa mới lên gian
hàng. C̣n một người lên sớm giúp công tác Tông Đồ Chung của phong trào.
Buổi sáng Thứ bảy trời mát dịu không khí thật trong lành, mọi người đang an giấc
nhờ vậy đường sá vắng tanh. Từ cộng đồng lái xe độ chừng 15 phút, tôi đă có mặt
trước công viên nơi tổ chức hội chợ. Cũng may cổng chỉ khóa hờ, nên sau ít phút
có thể lái xe chạy thẳng vào gian hàng của phong trào. Rút kinh nghiệm mấy năm
trước, năm nay ban tổ chức cho chuyên chở tất cả những thứ cần thiết, cồng kềnh
vào chiều thứ Sáu, để sẵn sàng cho ngày thứ Bảy. Tối hôm đó có một số các anh
Cursillistas trẻ, hy sinh ngủ lại để trông chừng đồ đạc.
Tôi đậu xe phía
đàng sau, lững thững đi bộ vào gian hàng của phong trào. Tất cả đều yên lặng,
đèn đuốc tắt ngấm, chỉ c̣n ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn điện trong công viên,
dọi xuống xuyên qua những tàng cây. Nh́n vào bên trong lều hồi lâu, mới nhận ra
3 bóng đen nằm cuộn tṛn trong túi ngủ, được trải trên những tấm thảm cũ làm
nền. Tôi thầm nghĩ: chắc là quư vị thanh niên hôm qua có tí men vào, lại lâu
ngày gặp nhau thức khuya tâm sự, bây giờ gần sáng ngủ kiểu này, lỡ gặp các tay
tổ sư vào thăm th́ khổ cả đám!.. Chẳng là, năm trước ở đây có quân gian lẻn vào
đốt lều làm lửa trại chơi cho vui, nên ban tổ chức hội chợ đă cảnh giác như vậy.
Tôi c̣n đang suy nghĩ lơ mơ, bỗng nhiên có tiếng: Bác Thanh đấy hở bác? Sao bác
đến sớm vậy? Th́ ra các anh này chia phiên nhau gác như lính ngày xưa, thật là
vui chơi nhưng không quên nhiệm vụ.
Đi trở ra xe định bụng nằm một chút cho thẳng lưng, v́ trời mới có hơn 5 giờ
sáng c̣n tối lắm, khổ nỗi cái lưng bị trẹo mấy hôm rồi, nên nằm trên ghế xe lại
càng khó chịu hơn. Tôi trở vào nằm chung với các anh gác. Đồng hồ mới có hơn 6
giờ sáng đang nằm mơ màng, tôi giật ḿnh v́ có một mùi kỳ lạ tỏa ra, tôi vùng
dậy nh́n vào bếp thấy hai cái nồi, một cái to tổ chảng và một cái nữa tuy không
to bằng cái đó, nhưng xem ra cũng có hạn, hai cái nồi đang run rẩy dưới sức lửa
của hai họng Gas. Số là hai bếp Gas này, được anh phó điều hành nhờ một tay tổ
sư chuyên nghiệp, chế tạo đặc biệt để chuyên trị nấu phở. Sức lửa bây giờ không
c̣n là màu vàng đỏ b́nh thường, nhưng tỏa ra một màu xanh lè như khạt ra từ họng
hai con quái vật, liếm trọn hai cái nồi trông dễ sợ !!...
Tôi chạy vào
dùng tay mở nắp vung nồi nhỏ, thử xem các anh này nấu cái ǵ? Bỗng một tiếng nói
gấp rút: Bác ơi... coi chừng nóng!.. Tiếng nóng chưa dứt, 5 ngón tay của tôi như
đụng vào lửa!... Anh thanh niên tiến lại dùng miếng vải mở nắp vung. Tôi tḥ đầu
nh́n vào lẩm bẩm... cái lăo MBH sai nấu món ǵ mà sao nước lại màu hồng, c̣n
trong dữ vậy đến nỗi nh́n rơ thấy cả đáy nồi ?!.. Anh thanh niên cười cười nói:
không phải đâu bác ơi... cái nồi bị cháy rồi!!... Th́ ra màu hồng tôi thấy là do
lửa đốt nóng cái nồi không có nước, nên nồi bị nung đỏ lên. Phần v́ mắt kém, hơn
nữa v́ sáng sớm lại thêm mấy hôm rồi thiếu ngủ, làm tôi nh́n gà hóa cuốc, cứ ngỡ
nước mầu hồng là hầm cái ǵ ở trong đó!
Tôi vội vàng
tắt lửa, lúc này trời cũng đă sáng, nh́n lại thấy một lỗ to bằng bàn tay dưới
đáy nồi!.. Hỏi ra mời biết: anh phó điều hành thương các em gác đêm, nên dặn nấu
nước sẵn để anh lên làm phở đăi các em ăn buổi sáng cho ấm bụng. Tạ ơn Chúa nếu
không phát giác kịp thời, với sức nóng của lửa cái nồi sẽ cháy rục rơi xuống
thảm, có thể sẽ gây ra trận hỏa hoạn không chừng, mà nếu xảy ra như vậy chắc là
chương tŕnh công tác sẽ dẹp luôn...
Trời sáng hẳn,
hôm nay nắng rất đẹp không quá nóng, những anh chị có nhiệm vụ trong các ban từ
từ đến bắt tay vào công việc, mọi người vui vẻ hăng hái. Ban tổ chức đă bỏ nhiều
công sức, hy sinh lo cho ngày hội chợ từ mấy tháng trước, tuy khó nhọc nhưng vẫn
vui vẻ. Đặc biệt năm nay anh chị phong trào Cursillo Melborne, biết Adelaide đầu
năm có bán phở gây quỹ giúp người cùi, nên đă tặng cho một số nón để đội trong
những ngày bán phở. Trưa hôm đó, có một chị nói: Cái nón này lợi hại thật... và
chị cho biết, em đi ra ngoài mua đồ vào, anh gác cổng thấy em đội nón anh ấy cho
vào không nói ǵ cả, đến phiên có người thấy vậy cũng bắt chước liền bị gọi ngay
lại.
Tôi cười cười không nói, v́ chị đâu có biết anh em chúng tôi buổi sáng đă đến
sớm, giúp cho Ban Tổ Chức Hội Chợ làm việc với họ. Bởi vậy, suốt cả 2 ngày anh
em giang hàng muốn ra vô lúc nào cũng được, cứ lái xe chạy ra chạy vào lấy nước
phở, mua thêm vật dụng v.v.. Riết rồi anh gát cổng mệt quá, giao luôn ch́a khóa
cho một anh Cursillista giữ để ra vô cho tiện !... Thật ra năm nào phong trào
cũng có gian hàng, ḿnh bỏ chút công sức ra giúp cho cộng đồng cũng là một việc
tốt, tuy họ không bắt buộc nhưng ông bà ta có câu: “Có qua có lại, mới toại ḷng
nhau” vậy mà...
Có anh em cho
rằng: Tại sao không chia phiên ra từng nhóm để phụ trách trong khoảng thời gian
ấn định, để mọi người có giờ nghỉ ngơi đỡ mệt. Thật ra điều này rất lư tưởng ai
cũng mơ ước và cũng đă nghĩ tới. Nhưng khổ nỗi mơ ước th́ không bao giờ là thật
cả, chỉ có trên lư thuyết mà thôi!.. Mỗi năm trước khi tổ chức, ban tổ chức đă
có nhiều buổi họp đông đảo anh em tham dự, và cũng xin các nhóm đăng kư giúp
gian hàng, nhưng v́ hoàn cảnh mỗi người mỗi khác nhau. Lợi hại nhất là có những
hoàn cảnh đột phát không lường trước. Có lẽ v́ vậy mặc dù ban tổ chức kêu gọi,
vẫn không thấy ai ghi tên! Nhưng đến lúc bắt đầu bán hàng th́ anh chị lại đến
giúp, có những anh chị không ghi tên, hay chưa vào phong trào, nhưng ngày nào
cũng đến phụ giúp gian hàng một cách nhiệt t́nh. Thật ra có khi làm việc chung
với nhau, mới nh́n ra được sự thiên h́nh vạng trạng của mỗi con người, tôi cảm
nghiệm đó cũng là một cách học hỏi, chịu đựng lẫn nhau, mà Thầy dùng để rèn
luyện cho những ai muốn theo Người.
Những tràng
pháo bông thi nhau nổ gịn, báo hiệu kết thúc hội chợ Tết con gà Ất Dậu. Tôi
nh́n lên những tia lửa kéo dài muôn mầu sắc, in đậm nét trên không trung, rồi
tỏa xuống như cái đuôi nhiều mầu của chú gà trống, trong bài hát De Colores của
phong trào. Tôi thầm nghĩ: Tất cả anh em làm công việc bác ái, xuất hiện ở môi
trường này, cũng giống như những tia sáng của chiếc pháo bông, bắn lên nhờ sức
đẩy của chất nổ. C̣n chúng ta nhờ sức đẩy của tinh thần Cursillo, và niềm tin
yêu vào Thầy Chí Thánh. Nên cho dù chỉ sáng lên trong chốc lát, rồi tan biến vào
bóng đêm, mất hút trong không gian vô tận, nhưng chắc hẳn hương vị t́nh người,
và gương sáng sẽ c̣n lưu lại măi với thời gian.
Bây giờ đă hơn
12 giờ đêm mọi người về hết, hai vợ chồng tôi và 4 anh chị c̣n ở lại sau cùng,
để thu xếp dọn dẹp những ǵ c̣n sót lại. Chúng tôi mỏi mệt, chưa muốn về nên kéo
nhau lên băi cỏ, khuất sau mấy tàng cây cao ngồi nghỉ mệt cho tỉnh táo, nhất là
hai bữa nay cái chân phải xi-ca-que của tôi nó phản đối không muốn hợp tác, mặc
dù đă được thằng con trai có nghề đấm bóp săn sóc bố kỹ lưỡng. Nhưng có lẽ đến
giờ này nó chịu hết nổi nên bắt đầu ăn vạ!.. Từ trên đồi tôi nh́n xuống băi
chiến trường không một bóng người, nơi mà anh em chúng tôi chiến đấu hơn 2 ngày.
Tôi thầm nghĩ: Không biết ngày xưa vua Quang Trung trong mùa Xuân Kỷ Dậu, khi
đánh tan 20 vạn quân Thanh, chiến trường có tan tác? Có ảm đạm thê lương? Xác
giặc có nằm vung văi như những đống rác rưởi, giống như trận giặc hội chợ mùa
Xuân At Dậu năm nay hay không?
Giờ đây ngoài
những chỗ thuộc khu vực phụ trách của quán phở phong trào, được anh chị
Cursillistas dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ, những chỗ khác trông thảm hại làm sao.
Bàn ghế lung tung, tô chén, ly, giấy đủ thứ rác rến, bừa băi tung tóe khắp nơi
đến phát khiếp!.. Dưới ánh sáng lờ mờ chiếu xuyên qua từ bóng cây, bởi những
ngọn đèn trong công viên. Chúng tôi bỗng thấy hai bóng người xuất hiện, một nam
và một nữ. Sáu người, không ai bảo ai mười hai con mắt mở to ngạc nhiên, yên
lặng ḍ xét. Người nam trong bộ suit đen, đang thu dọn bàn ghế. C̣n người nữ
cũng y phục chỉnh tề, dùng hai tay hốt những thứ bừa băi cho vào thùng rác. Th́
ra là ông bà ông chủ tịch CĐNV. Bỗng nhiên tôi bùi ngùi cảm thương cho họ,
thương cho những người lănh đạo. Thương cho cho những ai dám dấn thân ra gánh
vác công việc chung của phong trào, của Giáo Hội.
Giacôbê Phùng Ngọc Thanh
Viết để tặng anh chị Cursillistas Adelaide, và tất cả những ai đă
và đang gánh vác công việc chung của phong trào.