TUỔI TRẺ NGÀY NAY VỚI CHỮ HIẾU
Lời Giới
Thiệu.
Trong
tháng 11 vừa qua, chương tŕnh Phát Thanh TVAB của CĐCGVN tại Sydney đă có những
bài bàn về chữ Hiếu. Anh Giuse Lê Xuân Minh #1 Sydney, đang phục vụ trong lănh
vực truyền thông của cộng đồng đă có bài phát thanh về chủ đề này: “Tuổi trẻ
ngày nay với chữ Hiếu”.
Bản tin Ultreya xin được giới thiệu cùng quư anh chị.
Qua... bao
nhiêu thế hệ, người Việt Nam chúng ta luôn coi trọng chữ Hiếu.
Người xưa đă có câu:
“Tứ thời xuân tại thủ
Bách hạnh hiếu vi tiên”.
Có nghĩa là
Xuân khởi đầu bốn mùa, Hiếu đứng trên trăm nết.
Truyền
thống của dân tộc chúng ta, là một dân tộc luôn trọng chữ hiếu và t́nh người.
Người Việt Nam thờ phụng tổ tiên, đó cũng chính là từ chữ Hiếu, để nói lên sự
biết ơn các bậc sinh thành, nuôi nấng và đă tạo ra ḿnh. Tuổi trẻ khi c̣n sống
với cha mẹ, được cha mẹ đùm bọc, che chở. Khi khôn lớn, cắp sách đến trường,
cũng đă được thầy cô dạy cho biết thế nào là hiếu với cha mẹ, thảo với anh chị
em. Đền đáp công ơn cha mẹ không chỉ là thành công qua sự nghiệp để đem tiền của
biếu bố mẹ là đủ. Nhưng yêu thương bố mẹ với tất cả tấm ḷng thành kính, săn sóc
hỏi han, quan tâm đến tuổi ǵa, sức khỏe của bố mẹ, điều này mới thật đáng quư
hơn hết. Chúng ta cũng thường nghe nói: “Cách cho qúy hơn vật cho”. Sống ở đất
nước tây phương, chúng ta có những ngày để nhớ đến cha mẹ, như ngày Fathers Day,
Mothers Day. Nhưng tấm ḷng của những người làm cha làm mẹ, không muốn con cái
chỉ nhớ đến ḿnh một năm một hai lần trong những ngày ấy, bằng những món quà đắt
tiền, hay bằng những bó hoa đầy mầu sắc. Nhưng bố mẹ không cần qùa biếu cho bằng
t́nh yêu thương hàng ngày mà con cái dành cho ḿnh, bằng cả tấm ḷng kính trọng
tŕu mến.
Khác với xă
hội Tây Phương đề cao chủ nghĩa cá nhân. Dân tộc Việt Nam chúng ta xem gia đ́nh
là mái ấm, là chiếc nôi dưỡng dục con người từ thuở thơ ấu đến khi trưởng thành.
Mối liên hệ mật thiết với cha mẹ và con cái làm cho người trẻ thêm tin tưởng khi
bước vào đời, ḷng luôn nghĩ rằng t́nh thưong của mẹ cha luôn hằng ở bên cạnh.
Và cho tới khi lập gia đ́nh, các bậc cha mẹ luôn quan tâm đến những khó khăn
trong cuộc sống của con cái, chăm sóc cháu chắt, điều đó làm dậy lên t́nh cảm,
ḷng hiếu thảo của những người con..
Chuyện xưa
có kể rằng: Thầy Mạnh Tử, một nhà hiền triết, lúc c̣n trẻ đă hết ḷng yêu thương
thảo kính cha mẹ. Mùa đông gía rét, mỗi tối ông đă vào giường của bố mẹ nằm một
lúc lâu cho giường được ấm, trước khi bố mẹ lên giựng ngủ. Ngày xưa đâu có máy
sưởi, máy ấm như bây giờ. Một hành động thật đơn sơ của Mạnh Tử đă nói lên được
ḷng yêu thương săn sóc bố mẹ. Lúc ông c̣n bé, những khi phạm lỗi lầm ông bị mẹ
dùng roi đánh đau, ông không hề khóc. Rồi năm tháng trôi qua, lần này mẹ đánh
ông, ông lại khóc nức nở, ông không c̣n thấy đau, v́ ông biết rằng mẹ ông đă ǵa
yếu, tay không c̣n mạnh như trước nữa. Đó là chuyện ngày xưa.
Ngày nay,
thời đại văn minh vật chất, cuộc sống hàng ngày đ̣i hỏi nhiều nhu cầu, con người
đă phải chạy đua với thời gian để mưu sinh. Người ta có ít thời gian để nghĩ đến
những người thân xung quanh. Một câu chuyện tại quê nhà được kể lại rằng: “Có
môt người cha sống cảnh gà trống nuôi con. Sau khi vợ chết, lúc ấy ông mới
khoảng năm mươi. Ông sống với ba người con, hai trai và một gái. Ông lo dựng vợ
gả chồng cho con. Hai người con trai có chức có phận, tiền bạc dư giả, nhà lầu
cửa rộng thênh thang. Người con trai lớn đưa bố về sống với ḿnh. Chẳng bao lâu,
ông lại phải qua sống với người con thứ hai, v́ cách cư xử tệ bạc của con dâu
trưởng, cộng với tính sợ vợ của con trai lớn. Tưởng được yên thân, nào ngờ lại
gặp cảnh ngộ chẳng khá ǵ hơn. Thế rồi hai người con trai đă quyết định đưa cha
vào viện dương lăo, với lư do không người săn sóc, khi ông đă bước vào tuổi 70.
Môt tháng một lần, rồi thưa dần, hai ba tháng, ông ṃn mỏi chờ con cháu vào
thăm. Người con gái thương cha, nhưng c̣n có chồng, bố mẹ chồng. Mỗi lần vào
thăm cha, chỉ biết nắm lấy tay cha mà khóc nức nở, nh́n tấm thân gầy ṃn, sắc
diện tiều tụy của cha ḿnh, mà ḷng đau như cắt, cảm thắy ḿnh bất hiếu không
làm ǵ được trước hoàn cảnh đau buồn này, và oán trách hai người anh. Gần một
năm sau, người cha bất hạnh đó qua đời. Bên chiếc quan tài đặt trên mộ huyệt,
chỉ có người con gái đă gào khóc thảm thiết, trong khi hai ngựi con trai chỉ
đứng lặng người”. Họ hối hận chăng? Hay họ đang nghĩ đến một ngày nào con ḿnh
cũng sẽ đối xử với ḿnh, như ḿnh đă đền đáp công cha bằng những hành động bất
hiếu. Thôi th́ đă muộn, ly nước đă đổ, không sao hốt lại được. Tang lễ có lớn,
cũng chỉ bằng thừa. Cha ông chúng ta thường có câu: “Sống th́ chẳng cho ăn, chết
th́ làm cơm tế ruồi!”
Cây có cội,
nước có nguồn. Không ai được sinh ra từ đất nẻ chui lên!
Vào... thập
niên 90, khi mà làn sóng những người cha mẹ được bảo lănh ra đi để được đoàn tụ
với con cái ở hải ngoại, th́ cũng có bao nhiêu cău chưyện vui buồn, tủi hận đă
xảy ra trong cuộc sống gia đ́nh nơi xứ lạ quê người.
Hai vợ
chồng Sơn và Thúy cùng đứa con trai đầu ḷng 5 tuổi, đang có mặt tại phi trường
Los Angeles để đón mẹ của Sơn trên chuyến bay Singapore Airline từ Việt Nam đến,
qua chương tŕnh đoàn tụ gia đ́nh. Sau gần một tiếng đồng hồ ngồi trên xe từ phi
trường về nhà, mẹ của Sơn bước xuống xe, trên tay xách cái túi vải đựng mấy thứ
lặt vặt. Bà đưa mắt nh́n ngôi biệt thự đồ sộ của con trai ḿnh, mà ḷng ngẩn
ngơ, bồi hồi xúc cảm, nghĩ đến căn nhà lụp xụp mà bà đă sống nhiều tháng năm, để
chờ đợi ngày đoàn tụ với con trai hôm nay. Bà đang ôm thằng cháu nội vào ḷng âu
yếm, trong khi Sơn lo cất chiếc vali vào pḥng nhỏ mà vợ chồng dành cho bà, ngay
bên cạnh pḥng ăn, gần lối vào bếp rộng, với tủ lạnh, ḷ ga tối tân. Thúy đặt
nhẹ ly nước cam lạnh, và mời mẹ chồng uống, với giọng nói tiếng việt phát âm lơ
lớ, v́ nàng đến Mỹ từ lúc mới 6 tuổi; trong khi bà ngước mắt nh́n nàng dâu với
ánh mắt dịu dàng, trong ḷng bà sung sướng v́ con bà đă có gia đ́nh, bà đă có
con dâu, có cháu nội. Trong những bữa cơm gia đ́nh hàng ngày từ nay có những món
ăn thuần túy quê hương, như thịt kho với trứng, cá kho tộ, canh chua cá bông
lau. Đó là những món ăn mà đă từ lâu vợ chồng Sơn không hề được thưởng thức.
Cuối tuần bà c̣n nấu món phở. Món phở sở trường của bà, nước lèo thơm phức, có
mấy cọng hành trần, chút nước béo vàng, vài cánh rau thơm, hành ng̣, mà bố của
Sơn đă mong đợi để được ăn sau những lần hành quân về thăm nhà. Ông đă chết
trong thận chiến của những ngày gần kề của biến cố 30 tháng 4 đen 1975. V́ bận
công việc hàng ngày, vợ chồng Sơn đều đi làm, thằng con trai, Sơn phải thuê
người đưa đi học và đón về nhà. Nay th́ bà lại phải làm thêm công việc đưa đón
cháu nội, mỗi ngày đi bộ, v́ trường cũng không xa. Bà mẹ của Sơn quen lối sống
khi c̣n ở quê nhà, là hay lui tới hàng xóm, truyện tṛ, và c̣n mê x̣e bài tứ sắc
để giết thời gian. Cũng v́ cái tính này mà đă một lần, bà quên giờ đón cháu, chỉ
v́ mấy bà bạn đến chơi. Hôm ấy nhà trường phone cho Thúy ở sở làm, cho biết đă
quá 15 phút mà thằng bé chưa có người đón. Thúy và mẹ chồng đă từ gần một năm
nay thường xảy ra chuyện bất ḥa, chỉ v́ bà hay đưa bạn già về nhà chơi lúc hai
vợ chồng đi làm. Từ hôm đón trễ cháu, Thúy càng có thái độ bực dọc, nói năng
thiếu lễ phép với bà, có những cử chỉ giận cá chép thớt. Bên t́nh, bên hiếu, Sơn
đă phải khổ tâm để giảng ḥa, giữa mẹ và vợ. Bà quá buồn và tủi thân, cuối cùng
Sơn đành chiều ư mẹ để bà trở về Việt nam sống với người con gái út đă có
chồng...
Hai câu
chuyện mà chúng tôi vừa kể hầu quư vị, có lẽ cũng đă nói lên được cung cách cư
xử của những người con thiếu bổn phận đối với cha mẹ chỉ v́ ḷng ích kỷ, thiếu
vị tha, bác ái, họ đă quên đi công lao của cha mẹ, coi nhẹ chữ hiếu, mà trong
Kinh Thánh, Cựu cũng như Tân Ước, đều đă giải thích cặn kẽ, rơ ràng về bổn phận
phải hiếu thảo với cha mẹ. Sách Huấn Ca (7, 27-28) đă ghi rằng: “Cha con, con
hăy hết ḷng tôn kính, và đừng quên ơn mẹ đă mang nặng đẻ đau. Hăy luôn nhớ công
ơn dưỡng dục sinh thành, công ơn ấy con sẽ lấy ǵ đáp đền cho cân xứng”. Trong
khi đó, Sách Châm Ngôn dạy rằng: “Hỡi kẻ làm con, lệnh cha con truyền, hăy lo
tuân giữ. Lời mẹ con dạy, chớ bỏ ngoài tai”. Thật là hợp lư khi Chúa Giêsu dạy
rằng: “Hăy yêu người bên cạnh như chính ḿnh” (Mt 19, 19b). Người bên cạnh gằn
gũi nhất trong đời ta là ai - ngoài người bạn đời con cái ra - nếu không phải là
cha mẹ, ông bà. Bởi thế mà trong 10 giới răn, điều răn thứ 4 dạy chúng ta phải
thảo kính cha mẹ. Cha mẹ được coi là h́nh ảnh thay mặt Thiên Chúa ở trằn gian,
dạy dỗ chúng ta, th́ đạo Công giáo không thể xa rời đạo lư làm người, nhất là
đạo hiếu. Chữ Hiếu của người công giáo Việt Nam c̣n vươn xa hơn, điều này Thánh
Phaolô đă căn dặn giáo hữu Êphêsô rằng: “Kẻ làm con hăy vâng lời cha mẹ theo
tinh thần của Chúa, v́ đó là điều phải đạo. Hăy tôn kính cha mẹ, v́ đó là lệnh
truyền có kèm theo lời hứa để ngươi được hưởng hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt
đất này” (Êphêsô 6, 1-3).
Thế hệ trẻ
hôm nay được giáo dục và hấp thụ bằng những kiến thức sâu rộng, mà nhiều thập
niên trước đây cha ông đă không có cơ hội tiếp nhận. Cũng đă có biết nhiêu người
trẻ thành công trong mọi lănh vực từ khoa học, văn học, kinh tế, kỹ thuật, nghệ
thuật, làm rạng danh cho người Việt trên khắp thế giới, mà vẫn không quên ai là
người đă tạo ra ḿnh. Nếu đă có những h́nh ảnh tiêu cực, th́ cũng không thiếu
những tấm gương sáng của những người con hiếu thảo. Họ sống trong yêu thương
kính trọng cha mẹ. Dù họ có nắm quyền cao chức trọng, tiền bạc phủ phê, nhưng
không hề làm phiền ḷng các đấng sinh thành. H́nh ảnh Đức Cố Hồng Y Phanxicô
Xavier Nguyễn Văn Thuận, lúc Ngài c̣n sống, mỗi lần về thăm bà Cố, Ngài đă nâng
niu, đút từng muỗng cháo, từng hớp nước cho Cụ Bà trên giường bệnh, thật đẹp lắm
thay! Môt gương sáng cho ngựi trẻ.
Nhưng, theo
thiển ư, để có được sự kính trọng, ḷng hiếu thảo từ con cái, có lẽ bậc làm cha
mẹ cũng phải có sự thông cảm cho con cái. Không khắt khe đ̣i hỏi như sống trong
hoàn cảnh của những năm tháng khi c̣n ở quê nhà. Phải quư thời giờ và sự tự do
của lớp người trẻ. Bên cạnh đó, th́ cũng đă có những người trẻ, sống thiếu suy
nghĩ, chỉ thấy cái lợi trước mắt, mà quên đi hậu quả khôn lường, để rồi thay v́
làm vui ḷng cho cha mẹ, th́ lại đem đến buồn sầu đau khô cho bậc sinh thành.
Làm cha mẹ, nếu đặt vào hoàn cảnh của người mẹ đau khổ, mà
thời sự đang nóng bỏng nói đến cái chết của ngựi trẻ gốc Việt, Nguyễn Tường Vân
sắp bị treo cổ tại Singapore vào ngày 2/12 tới đây, chỉ v́ hành động liều lĩnh,
đă sa vào đường giây bạch phiến. Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi. Có cha mẹ nào
lại không đau cắt ruột khi đếm từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây để chờ
đợi cái chết của con ḿnh. Tôi nghĩ rằng, chúng ta không đề cập đến vấn đề phạm
tội phải đền tội, hay vô tội để được tha. Nhưng chúng ta nghĩ đến cái thiếu suy
nghĩ, khi hành động của người trẻ này, đă chưa đền đáp công ơn cha me, th́ lại
đưa đến tan nát cơi ḷng cho đấng sinh thành. Xin một lời cầu nguyện cho người
trẻ này thoát khỏi tử thần, để chữ hiếu phần nào đưọc thể hiện bằng sự ăn năn
thống hối của đương sự.
Vô đề
Trong tháng
11, các Cha thường dạy rằng: “Cốt lơi của người Công giáo trong tháng này là
phải theo gương các Thánh nam nữ yêu thương, bác ái và cầu cho các đẳng linh
hồn”. Dĩ nhiên, trước hết ai cũng phải nhớ đến tổ tiên, ông bà, cha mẹ và gần
đây, có lẽ cũng không ai quên được vị Cha chung, Đức Gioan Phaolô II từ trần
ngày 02.04.2005, hưởng thọ 84 tuổi. Ngài đă để lại cho chúng ta một dung mạo
sống động của Chúa Giêsu, Đấng chăn chiên nhân lành và đồng thời dạy cho chúng
ta được biết sự thánh thiện là thước đo cần thiết cho đời sống b́nh thường của
người Kitô hữu và cũng là con đường đạt đến sự hiệp thông với Chúa.
“Nhờ
Người, chúng tôi đă nhận được đặc ân và chức vụ tông đồ làm cho hết thảy các dân
ngoại vâng phục Tin Mừng hầu danh Người được rạng rỡ, trong số đó có cả anh chị
em là những người đă được kêu gọi để thuộc về Đức Giêsu Kitô” (Rm 1:5-6).
Trong năm nay đă có rất nhiều cựu thành viên Hội đồng Mục vụ trong Cộng đồng Công giáo Sydney qua đời, có một số là Cursillista của Thầy Chí Thánh. Trong một dịp thăm viếng, chúng tôi đă được một vị tiền bối kể lại những khó khăn của những nhiệm kỳ đầu tiên hơn 20 năm trước, khi đó c̣n ít người Việt và lại ở xa nhau. Ngay dịp lễ Rửa chân, chính bác đă phải lái xe đi đón từng người cho đủ 12 Tông đồ.
“Sau đó, Đức Giêsu rảo qua các thành phố làng mạc rao giảng và loan báo
Tin Mừng nước Thiên Chúa, cùng đi với Người có nhóm 12 (Lc 8: 1).
Đẹp thay đôi chân ai nhịp bước ra đi,
Gieo mầm sống, ra đi gieo t́nh Chúa Trời
Người đi trong thương đau sẽ về trong hân hoan
Tiếng ḷng rộn ràng ḥa câu ca
Người gieo giống, có người gieo giống
Đi gieo t́nh thương lấy cuộc đời ḿnh...
Sau khi nói
chuyện xong, bác lại cho chúng tôi thưởng thức những bài hát xưa cũ qua ngón đàn
tranh, để nhớ về cội nguồn.
***
Hồi tưởng
lại một lần sau Đại hội Ultreya, Chiếc Lá Khô đă cùng mọi người đang dẹp ghế th́
gặp anh Khanh đang mỉm cười nh́n những đàn em hăng say phục vụ và anh đă vẫy tay
chào mọi người ra về. Một chị bạn ghé tai giới thiệu với CLK, đó là Chủ tịch đầu
tiên của Phong trào đó, you biết không? CLK thuộc hàng “hậu sanh” mới chỉ được
thấy những gương phục vụ của quư anh: Nguyễn Văn Thanh, Nguyễn Văn Bội và Trần
Quang B́nh mà các Cursillistas trẻ gọi là “người anh khả kính”. Nhưng qua đó,
CLK cũng có thể mường tượng ra những dấu chân của những người đi trước đó rồi.
Chắc chắn anh Khanh cũng là người anh khả kính v́ khi anh xuôi tay nằm xuống th́
không những các Cursillistas Sydney mà c̣n tất cả các tiểu bang khác đổ dồn về
Thánh đường St. Brendan, Bankstown để tiễn biệt anh lần cuối.
Sau đó, lại
đến đám tang Cursillista Phạm Viết Ứng, cựu Thừa tác viên Thánh thể, phụng vụ
bàn Thánh. Đám tang của anh cũng tràn ngập những người đă từng đồng hành với anh
trong cùng một lư tưởng.
“Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Thầy
sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu th́ các con cũng ở đó” (Ga 14,
2-3).
Rồi đến
ngày 28.11.05, lại thêm đám tang một Cursillista nữa, đó là Phêrô Nguyễn Khải
Hoàng, khóa 23. Trong sinh hoạt của Phong trào, anh đảm trách về ẩm thực, trật
tự và vệ sinh. Anh cũng c̣n là Trưởng Praesidium Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời và là
thành viên của Ban Mục vụ GĐ Cabramatta. Anh ra đi, để lại ngoài vợ và 7 người
con, lại c̣n mẹ già 87 tuổi không ngừng khóc, gọi tên con.
Quả thật, đời người ngắn ngủi tựa mây bay hoặc như chiếc lá khó qua bốn mùa!
Tôi c̣n
được biết có một chị mới vừa 41 tuổi đă vội ĺa đời, bỏ lại đứa con trai mới vừa
4 tháng và người mẹ già ngồi xe lăn. Người chồng ôm con đứng khóc. Trông thật
đoạn trường.
Lại có những đám tang mới tṛn 21 tuổi xuân xanh. Vừa trưởng thành đă vội ĺa bỏ
bố mẹ thân nhân để cho mọi người nức nở tiếc thương. Thật đúng là “Lá vàng c̣n ở
trên cây. Lá xanh rụng xuống. Trời ơi hỡi trời”.
Nhưng theo
thiển ư của tôi, sau khi nhận Bí tích Rửa tội, được ơn tái sinh làm con Chúa,
sống theo giới luật của Chúa th́ tất cả đều đang sống. “Ta là Thiên Chúa của kẻ
sống, không phải kẻ chết”.
Mỗi khi tham dự các tang lễ, tiễn đưa người quá cố đến nơi an nghỉ cuối cùng,
trong ḷng tôi luôn nghẹn ngào, xúc động dù cho tôi không may mắn được quen biết
họ lúc sinh thời. Nhưng qua những lời chia sẻ, phân ưu, tiễn biệt của những
người từng làm việc chung với họ, tôi có thể nh́n thấy đường lối tiến tŕnh của
Giáo hội từ hơn 20 năm qua cho tới hiện tại và sau này.
Nh́n những
mảnh khăn tang của thân nhân những người từng dấn thân trong việc xây dựng Cộng
đồng Đức tin, tôi không khỏi bùi ngùi, rơi lệ v́ chính những người này đă đem
Thầy Chí Thánh đến cho tôi. Xin cám ơn Chúa v́ những phục vụ tận tụy của họ...
Thường tôi đến nhà thờ th́ các “cựu ông, cựu bà” đă ngồi hàng ghế trước tôi hết
rồi... Nhiều người tự đi đến nhà thờ bằng xe lăn, xe đẩy và chuyển ḿnh vào ghế
rất khó khăn... Có một “cựu bà” nói với tôi: “Cứ bám vào Chúa mà sống con ơi!”.
Lạy Chúa, xin cho con được ơn bền đỗ để sống gắn bó với Chúa suốt hành tŕnh ngày thứ tư của con như các “cựu thành viên” trong Cộng đồng, cho dù chỉ là chiếc lá héo cũng xin được gắn liền cùng cây.
Tạ ơn
Chúa”.
Decolores
Chiếc Lá Khô