NGƯỜI CON CẢ TRỞ VỀ
Thưởng 15 SA
Cách đây mấy
tuần, Cộng đồng Công Giáo Việt Nam Tây Úc được Cha Nguyễn Trọng Tước đến giúp
giảng pḥng. Buổi tối cuối cùng Cha thuyết giảng về L̉NG THƯƠNG XÓT CỦA CHÚA.
Cha đă trích nhiều đoạn Thánh kinh để nói lên ḷng thương yêu vô bờ của Chúa.
Đặc biệt Cha đă giảng giải thật chi tiết và kỹ lương về dụ ngôn NGƯỜI CHA NHÂN
HẬU hay c̣n gọi là ĐỨA CON HOANG ĐÀNG (Lc 15,11-32).
Ta cũng nên
nhắc lại đoạn Phúc âm này một lần nữa: “Rồi Đức Giêsu nói tiếp: ”Người kia có
hai con trai, Người con thứ nói với cha rằng: ”Thưa cha,xin cho con phần tài sản
con được hưởng”. Và người cha đă chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người
con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đăng phung
phí tài sản của ḿnh.
Khi anh ta đă
ăn tiêu hết sạch, th́ lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp, và anh
ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong
vùng;người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn
mà nhét cho đầy bụng nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm mà tự nhủ: ”Biết
bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa,mà ở đây lại chết đói!
Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: “Thưa cha,con thật đắc tội
với Trời và với cha, chẳng c̣n đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một
người làm công cho cha vậy”. Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
Anh ta c̣n ở
đàng xa,th́ người cha đă trông thấy. Ông chạnh ḷng thương, chạy ra ôm cổ anh ta
mà hôn lấy hôn để. Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với
Trời và với cha, chẳng c̣n đáng gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha liền bảo
các đầy tớ rằng: ”Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay,
xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đă vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn
mừng! V́ con ta đây đă chết mà nay sống lại, đă mất mà nay lại t́m thấy”. Và họ
bắt đầu ăn mừng.
Lúc ấy người
con cả của ông đang ở ngoài đồng, khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn
ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện ǵ. Người ấy trả
lời: ”Em cậu đă về, và cha cậu đă làm thịt con bê béo, v́ gặp lại cậu ấy mạnh
khoẻ”. Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn
nỉ. Cậu trả lời cha: ”Cha coi, đă bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng
khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn
mừng với bạn bè. C̣n thằng con của cha đó, sau khi đă nuốt hết của cải của cha
với bọn đĩ điếm, nay trở về th́ cha lại giết bê béo ăn mừng!”
Nhưng người cha
nói với anh ta: ”Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những ǵ của cha đều
là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, v́ em con đây đă chết mà
nay lại sống, đă mất mà nay lại t́m thấy.”
Nghe Cha Nguyễn
Trọng Tước giảng thật là “đă”. Nhất là ḷng thương yêu “tràn trề và thật là vô
điều kiện” của người cha. Có người nêu thắc mắc rằng: về phần người con thứ đă
sám hối và trở về được “CHA” hân hoan đón nhận, đành rồi, nhưng c̣n người con cả
th́ sau ra sao?
Tôi nghe đoạn Phúc âm này nhiều lần nhưng hầu như tôi ít để ư đến người con cả.
Hoặc cũng có lúc tôi thoáng nghĩ tới nhưng chẳng hiểu ǵ thêm, tôi cho đây chỉ
là nhân vật phụ thôi, không quan trọng rồi tôi cho qua và quên luôn.
Như trong Phúc âm chúng ta đă thấy là người con cả chỉ mới về gần đến nhà mà
thôi, chứ chưa vào nhà và anh đă liền nổi giận và không chịu vào nhà... Người
cha đă ra năn nỉ, giải thích cho anh mọi sự, nhưng sau đó th́ sao?!
Cha giảng pḥng không nói rơ như thế nào và trong Thánh kinh cũng không nói rơ
sau đó người anh cả nầy vào nhà tham gia tiệc mừng… hay không.
Học theo phương pháp Cha giảng pḥng dạy, tôi lấy Thánh Kinh ra, đọc đi đọc lại
nhiều lần và thật chậm, tôi đọc những đoạn trước và sau, tôi t́m đọc luôn những
đoạn liên quan đến ḷng thương xót của Chúa trong các tác giả Phúc âm khác, rồi
tôi tưởng tượng đến hoàn cảnh xă hội dân Do Thái vào lúc Chúa giảng dụ ngôn này.
Nhưng khi tôi thử đặt tôi vào đóng vai những nhân vật này th́:
1.- Tôi đóng
thử vai người con thứ - về mặt “đời”, tôi cũng là con thứ, tôi cũng từng đi
phương xa, tôi cũng từng sống phóng đăng, tôi cũng đă bị đói khủng khiếp và luôn
mong t́m được cái ǵ nhét cho đầy bụng mà chẳng ai cho (không những không cho mà
c̣n bị đánh đập hành hạ nữa).
Về mặt “đạo”tôi
có nhiều lúc đă đ̣i Chúa (chia) cho tôi phần tôi được hưởng và Chúa đă (chia)
cho tôi – có khi c̣n hơn gấp nhiều lần phần tôi được hưởng - rồi tôi xa Chúa xa
Mẹ, tôi sống phóng đăng…. Và một biến cố khủng khiếp xảy ra. Tôi bừng tỉnh và
t́m về nhà Cha mong được Cha tha thứ.
2.- Tôi lại thử
đóng vai người con cả - về mặt “đời”tôi không phải là con cả nhưng tôi cứ thấy
là tôi giống người con cả hơn. Tôi thích sống kiểu mẫu, làm tṛn bổn phận trong
gia đ́nh, chu toàn kỳ vọng của cha mẹ v.v. Tôi cũng hay “ghen” với những người
sống “thoải mái”. Tôi cũng rất “nóng giận”và khó tha thứ...…
3.- Tôi lại
đóng thử vai người cha: Tôi cũng có hai con trai (nhưng không chỉ có hai người
con!). Nhưng chưa bao giờ con tôi đ̣i chia gia tài - nếu có chắc là sao đây –
tôi chưa sắp chết mà – v́ vậy tôi chưa có kinh nghiệm này. Tôi cũng thương các
con tôi lắm và luôn duy tŕ t́nh thương thật đồng đều để các con tôi biết thương
yêu nhau và thương yêu mọi người. Tôi cũng luôn để tâm đến đứa con nào đang xa
nhà. Nhưng có lẽ tôi khó tha thứ cách dễ dàng nếu có “đứa con hoang đàng” như
vậy.
Như trên đă nói, tôi thấy tôi giống người con cả trong dụ ngôn này hơn là ngươi
con thứ.
Trong hoàn cảnh
này chắc là tôi nóng lên, tâm trí tôi quay cuồng, cổ tôi muốn nghẹn ngào tim tôi
nhảy mạnh. Tôi oán hờn cha. Tôi giận giữ với cha. Tôi cay đắng v́ cha...
Tôi đang ở ngoài đồng làm việc cực nhọc là để làm vui ḷng cha cũng như tôi luôn
ở bên cạnh hầu hạ cha và chưa bao giờ trái lệnh. Cái đó cũng là một gánh nặng mà
đôi khi tôi cũng cảm thấy tôi cũng chẳng khác người nô lệ...
Tại sao tôi lại
không được thương hơn “cái thằng con cha đó” mà đáng ra nó đă lấy phần của nó
rồi và đă tự ư ra đi. Phần c̣n lại đây là thuộc về tôi. Tại sao và tại sao dồn
dập trong đầu tôi.
- Làm sao tôi
có thể vào bàn tiệc trong trường hợp này được, tôi đập phá cho đă tức giận rồi
bỏ nhà ra đi và chính tôi trở thành người “con hư mất”.
- Tôi không đập
phá và bỏ nhà ra đi, v́ tôi là người con cả (con cả th́ thường sống kiểu mẫu
hơn) rồi tôi vào nhà nhưng không tham gia tiệc tùng nhảy múa và sống biệt lập từ
đấy, tôi trở thành “người con hư mất” tại nhà.
- Tôi nhận ra
những lời nói của cha là đúng, thái độ của cha lâu nay là phải và chính tôi mới
là người con đă hư mất lâu nay từ bên trong, tôi chỉ có cái vỏ bên ngoài mà thôi
và chính tôi phải vâng theo lời cha dạy, chính tôi phải xin cha tha thứ. Xin cha
cho vào nhà và xin cha cho được vào bàn tiệc.
Dụ ngôn này
không giống như những chuyện cổ tích chúng ta thường kể có kết thúc thường là
“có hậu”. Trái lại Chúa cho chúng ta một kết thúc bỏ ngỏ cho chúng ta tự chọn
lấy. TIN HAY KHÔNG TIN là một chọn lựa không dễ dàng. Chính tôi phải tự ḿnh
quyết định lấy, không ai có thể thay thế được.
Đối diện với
luật sĩ và biệt phái kêu trách Chúa về sự đi lại ăn uống với “phường tội lỗi”
(những người thu thuế), Chúa Giêsu đă đối diện với người con cả khi giải quyết
về người con hoang. Sự đối đầu này xem ra chẳng vui vẻ ǵ. Điều này đă là một cú
sốc cho tôi khi giữ đạo theo kiểu này. Tôi càng suy nghĩ về người con cả trong
tôi, tôi càng thấy sự hư mất này đă ăn rễ sâu trong tôi. Dù tôi có chu toàn bổn
phận và lề luật, có vâng lời, có hy sinh và làm lụng vất vả, …nhưng oán hờn,
ganh ghét là tôi thiếu yêu thương. Có yêu thương th́ tôi mới vui mầng cùng với
người đàn bà t́m lại được đồng tiền đă mất, cùng người mục đồng t́m lại được con
chiên lạc và chính bản thân tôi cũng sẽ vui mầng khi vào bàn tiệc ăn uống nhảy
múa...
Sự hư mất của
người con đi hoang th́ dễ nhận thấy nhưng sự hư mất của người con cả th́ hơi
khó. Nếu không muốn nói thật là khó. Sự chữa lành cho người con đi hoang cũng dễ
hơn đối với người con cả. Và có thể phải được “sinh lại từ trên”như lời Chúa đă
nói với Nicôđêmô.
Tuy nhiên tất
cả mọi sự đều có thể v́ “với Thiên Chúa mọi sự đều có thể”.
Người cha trong
dụ ngôn này là một ông chủ rất là giàu có và sang trọng. Không những giàu có về
vật chất mà thật lân ái bao la về mặt tinh thần. Ông không để ư ǵ tới nửa phần
gia tài đă bị con thứ phung phí đi, chuẩn bị sẵn các thứ để đón về, ra đón từ
đàng xa, ôm hôn vỗ về an ủi, đăi tiệc v.v. đă đành, mà c̣n bỏ bữa tiệc để chạy
ra khuyên bảo người con cả, xin anh vào nhà. Chỉ có NGƯỜI CHA TRÊN TRỜI của
chúng ta mới thật sự giàu như vậy thôi.
Tiếp đón và
ngồi ăn uống với người thu thuế và người tội lỗi không ǵ mâu thuẫn với điều
Chúa dạy mà càng tỏ rơ hơn về một Thiên Chúa giàu ḷng nhân từ, một Thiên Chúa
thương xót. Ḷng thương xót này không những chỉ t́m thấy trong ba dụ ngôn con
chiên lạc, đồng bạc mất và người con hoang đàng mà c̣n trải dài trong suốt Thánh
Kinh.
Vậy nếu Thiên Chúa đă tha thứ cho người tội lỗi th́ những người tin và sống theo
lời Chúa th́ không cần phải nói. Thiên Chúa đón tiếp người tội lỗi th́ những
người luôn trông cậy vào Chúa cũng sẽ được như vậy. Thiên Chúa là Đấng Thương
Xót th́ người yêu mến Chúa sẽ được thương xót hơn. Như người cha trong câu
chuyện đón tiếp người con hoang đàng th́ những người tội lỗi biết ăn năn hối hận
chạy đến cùng Thiên Chúa th́ cũng sẽ được như vậy. Thiên Chúa là Đấng giàu long
thương xót, nếu ai yêu mến Ngài và chạy đến cùng Ngài th́ sẽ được Ngài xót
thương.
Trong cuộc sống
từ trước tôi đă được truyền dạy là kính sợ Thiên Chúa nên tôi thường kính sợ hơn
là kính yêu. Có lẽ từ nhỏ tôi có kinh nghiệm kính sợ cha tôi v́ tôi hay bị la
mắng, bị đánh đ̣n.
Khi nghe Cha
Nguyễn Trọng Tước (LM Nguyễn Tầm Thường) thuyết giảng, ḷng tôi thư giăn ra.
Thưc hành theo những điều khuyên răn của Ngài “đọc”Phúc âm, tôi tự bảo ḿnh Chúa
đáng kính yêu, không phải kính sợ.