SẴN SÀNG: MỘT NHU CẦU KHÔNG THỂ THIẾU
Xưa kia, trên
dấu hiệu của bộ quân phục sinh viên sĩ quan trường Vơ Khoa Thủ-Đức, tôi đọc được
hàng chữ “Cư an tư nguy”. Ngày ấy tôi không được hân hạnh theo học ở trường này
nhưng được bạn bè cho biết, nhà trường muốn nhắc nhở sinh viên “luôn sẵn sàng
đối phó với nghịch cảnh ngay cả lúc được yên lành”. Các cụ ta c̣n đem thí dụ
“con dao pha” để răn dậy con cháu. Dao pha là loại dao của người miền Bắc có thể
dùng cho nhiều việc từ chẻ củi tới thái rau... Các ngài muốn con cháu phải sống
như con dao pha nghĩa là dù bị ném vào bất cứ hoàn cảnh nào cũng sống được vẫn
vui vẻ chấp nhận để vươn lên. Sau năm 75, nhiều linh mục phải rời trường
học,chủng viện để cùng lội ruộng với con chiên nơi đèo heo hút gió, phải tháo
giầy xắn tay áo để đào mương, phải tăng gia sản xuất... Các ngài đùa với nhau
“xưa là thầy giáo th́ nay ta tháo giầy”. Có những bà từ lâu vẫn cùng các con
sống bằng đồng lương của chồng, chỉ biết lo cơm nước cho chồng con đă phải lận
lội buôn bán sinh nhai nuôi chồng trong tù, nuôi con ăn học không thua ǵ những
người chuyên nghiệp. “Sẵn sàng” cũng là phương châm không thể thiếu trong gia
đ́nh Hướng Đạo, một nếp sống tự lập để sống c̣n và giúp người khác...
Theo chân Thầy
Chí Thánh, cursillista chúng ta chắc ai cũng biết Lời Chúa qua dụ ngôn về ông
chủ và người đầy tớ: “Hăy tỉnh thức v́ con không biết được lúc nào Thầy đến” (Mt
25:31-46). Để đáp lại “Chúng ta hăy sẵn sàng”. Vào cuối thập niên 50, t́nh cờ
tôi đọc được một cuốn sách nhỏ mà không c̣n nhớ được tên sách và tác giả, cuốn
sách nhắm mục đích hướng dẫn giáo dân CG những cách thực tiễn để sống với Cộng
Sản. Lúc đó người đọc thấy tác giả có khuynh hướng chủ bại nhưng rồi sự thực đă
đến và thấy, dù một chuẩn bị nhỏ nhoi cũng vẫn là điều bổ ích khi cần đến.
Trong những
ngày vừa qua ở Úc, nhiều người rất ngạc nhiên về tiếng vang sâu rộng của vụ án
“Nguyễn Tường Vân”, một thanh niên 25 tuổi, chưa có tiền án, đă can đảm nhận tội
buôn bán ma túy để giúp em ḿnh trang trải nợ lần. Phạm nhân đă bị treo cổ ở
Singapore sáng ngày thứ 6 mồng 2 tháng 12 năm 2005, nhiều người biết tới và cầu
nguyện cho Vân, được giới truyền thông trong và ngoài nước đặc biệt chú ư. Nhiều
nhận xét lư thú, có người cho rằng sự vận động cho Vân lần này sẽ mở đường cho
những vận động khác liên hệ tới các can phạm tương tự của Úc đang chờ ngày thọ
án ở Nam Dương, ở Việt nam... Một độc giả của tờ Herald Sun viết “Giới Lănh đạo
Giáo Hội và Chính trị tỏ ra bất lực trong việc can thiệp cho Vân thoát cheat,
trong khi đó có những người coi Vân như một thanh niên đam mê với công việc và
có rất nhiều hứa hẹn (?)” (H.S 1/12/05). Thú thực là tôi không biết ǵ hơn ngoài
việc Vân nhận tội, có dư thời giờ để dọn ḿnh chết và được nhiều người cầu
nguyện cho, một cử chỉ đầy tinh thần bác ái Kitô với những biểu đồng t́nh khác
đến từ các Tôn giáo bạn... tưởng chừng như v́ đức ÁI mà dân chúng Úc đă xích lại
gần nhau, đoàn kết hơn bao giờ. Tôi thầm nghĩ Vân chết như một “kẻ trộm lành của
thiên niên kỷ mới ”. Ngày xưa tên trộm lành không được hân hạnh như Vân và chưa
chắc đă có người thương khóc và cầu nguyện cho. “Chết như Vân cũng sướng!” có
người nói như vậy.
Một vài bạn trẻ
ngày nay có ư định muốn giữ Đạo theo kiểu “canh me” v́ thấy nhiều người gặp may
mắn hơn sau khi được nhận làm con Chúa, có người được chết lành hoặc có thể đă
được cứu rỗi vào giờ chót sau những ngày dài tội lỗi. Cách đây không lâu vợ
chồng tôi hân hạnh được gia đ́nh người bạn cũ mời qua Mỹ dự lễ mở tay của người
con thứ. Cầm thiệp trong tay mà nhớ lại biết bao kỷ niệm... Anh ta là một thanh
niên t́nh nguyện đi khóa 13 Thủ Đức sau khi đậu TT 2, ra trường đi đơn vị, vào
sinh ra tử, anh hỏi ư tôi trước khi trở lại đạo để lấy vợ. Tôi nhớ lại lời cầu
xin của tôi trước bàn thờ trong ngày lễ cưới của hắn “Lậy Chúa, nó là bạn con,
con chả đạo đức ǵ hơn để giúp nó mà chỉ biết dâng nó cho Chúa mà thôi” hy vọng
đă được Chúa nhận lời để bạn tôi có ngày hôm nay. “Canh me” từ bản chất đă là
“đánh lừa”, đánh lừa Thiên Chúa. Người ta có thể đánh lừa nhau, đánh lừa hàng
Giáo phẩm như mấy anh VC nằm vùng trước 75 nhưng không thể đánh lừa Thiên Chúa.
Tổ tiên ta dậy “Lưới Trời lồng lộng, tuy thưa đấy mà không dễ ǵ chui qua”.
Thiên Chúa xử tội con người theo LUẬT CỦA NGÀI, chính v́ vậy đă có lúc người đời
phải lớn tiếng ca thán “Chúa bất công, không ai hiểu được Chúa...”
Sau bốn tuần
thăm viếng Việt-nam mới đây, tôi thấy VN có nhiều đổi thay, phương tiện giao
thông tốt hơn nhiều, khách sạn và những kiến trúc tân kỳ phát triển nhanh chóng.
Nạn móc túi ăn xin dường như biến dạng khỏi nhiều thành phố lớn nhưng tinh thần
thượng tôn pháp luật vẫn c̣n ở mức tuỳ tiện. Sự đổi mới này có lẽ nhằm thỏa măn
ngành du lịch hơn là v́ nhu cầu cấp bách của đa số. Có người dư tiền sắm xe cả
trăm ngàn đô Mỹ để du dương, có người nằm thoi thóp rên la chờ chết với bệnh
tật... v́ không có tiền chạy thuốc. Một số người “có công với Cách mạng” dùng
bổng lộc của ḿnh vun đắp cho con cháu tha hồ vui hưởng để bù lại những ngày
gian khổ trong quá khứ chứ không chuẩn bị cho họ một tinh thần trách nhiệm để
sẵn sàng phục vụ dân tộc. Có những tổ chức chuyên viết luận án cho các tiến sĩ
thạc sĩ. Số tiến sĩ thạc sĩ của VN ngày nay có vào khoảng hơn ba chục ngàn, đông
gấp nhiều lần so với Thái Lan nhưng chưa làm tṛn vai tṛ “chất xám”của đất
nước. Tội phạm xă hội thường liên hệ tới giai cấp “cựu anh hùng”. Điều này giải
thích tại sao mà “mầu đỏ đă biến sắc” và thành phần ma giáo, coi thường luật
pháp mỗi ngày một đông. Hồi c̣n đi học tôi say mê bài thơ “Anh hùng vô danh” của
Nguyễn-ngọc-Huy(?) c̣n bây giờ lại muốn có một bài thơ tương tự, mô tả xă hội
đen, mặt trái của xă-hội... một thứ “anh hùng ma giáo”.
Đến thăm một
linh mục trẻ coi sóc xứ đạo nhỏ ở Sóc Trăng, địa phận Cần thơ. Gia tài của xứ là
hai mái tranh cũ kỹ bệ rạc, cái lớn dùng làm nhà thờ, cái nhỏ dùng làm nhà xứ,
làm hội quán, làm chỗ phát thuốc, phát lương thực... cho dân nghèo. Xứ đạo với
vài trăm giáo dân, đa số là gốc Miên, nguồn lợi chính là làm mướn trong vùng.
Thánh lễ, tiếng háttiếng cầu kinh từ mái tranh ọp ẹp này được coi là liều thuốc
tiên để lấy lại sức và lấy lại niềm tin cho họ mỗi ngày. Ngoài công tác mục vụ
cha sở phải lo nuôi giáo dân già yếu “mồ côi thân nhân”, lớp giáo lư tân ṭng,
tạo kế sinh nhai cho nhiều người khác. Tôi thấy làm cha đạo ở vùng sâu VN coi bộ
khó hơn làm cha đời rất nhiều. Tôi “trót dại” đă hứa với cha là sẽ năn nỉ
cursillista ĂN MÀY CHO CHÚA để giúp cha, muối mặt để gơ cửa những tấm ḷng quăng
đại. Anh chị em cursillista có thể liên lạc với chị Nguyễn-thị-Lành, Cursillo
Melbourne, đt 85022850 để sẻ bớt hầu bao cho Chúa qua linh mục Nguyễn-minh-Văn
bất cứ lúc nào.
Ở Hạt Vị Thanh,
trong công tác xă-hội, cha quản hạt lo gầy dựng những điểm giữ trẻ, các em không
phân biệt tôn giáo được d́ phước dậy dỗ chăm sóc từ miếng ăn đến giấc ngủ, phụ
huynh yên trí đi làm. Tuyệt đối không được phép dậy giáo lư trong nhà trẻ, các
em được học chữ, học lễ phép và hát bài Giáng sinh, biết ngày lễ của Giáo hội...
nghĩa là biết có Đạo Chúa hiện diện quanh ḿnh, cha mẹ các em tỏ ra rất hài ḷng
về sinh hoạt này. Tại thị xă Vị Thanh, khu nội trú dành cho học sinh trung học
ngay tại nhà xứ, các em được các cha và d́ phước trông coi. Với kinh nghiệm nhà
giáo Cha sở thương mến học sinh, biết rơ ngọn ngành từng em để theo sát từng
bước, chúng có khả năng phục vụ Xă-hội và Giáo-hội, là những hạt giống tốt xuất
phát từ họ đạo từ vùng sâu và hầu hết là Công giáo, kết qủa tốt của các em đă
làm vui ḷng mọi người kể cả Chính quyền. Với chi phí nội trú hết sức b́nh dân
cho các em, thuộc các gia đ́nh nghèo mà lúa gạo được coi như tiền bạc trong việc
giao dịch nên cha sở Đaminh Mai-thúc-Ḥa (Cursillo K.5 Canberra) cần những đồng
tiền vương văi cho Chúa từ tay mọi người, anh chị em có thể liên hệ với chị Dung
(97988913) hay chị Châm (95584017). Tương lai của các em nơi xóm đạo nghèo nàn
phần nào cũng gắn liền với tương lai Giáo Hội, thưa quư anh chị?
Trên đường đi
Vị Thanh (Chương Thiện) qua điểm truyền giáo Vị Thủy, tôi có dịp nói chuyện với
chị Ba Đẹt, chị là một giáo dân tân ṭng mới theo Đạo được vài năm đang hoạt
động trong đội Tông Đồ đi giúp đỡ các tân ṭng khác. Mặc dầu gần 70 tuổi, xóm
diềng vẫn quen gọi là “chị”, đă kể cho tôi nghe: Xưa kia chị thường ăn chay
trường, làm lụng vất vả mà hai vợ chồng vẫn không đủ ăn, không đủ tiền mua rượu
nên ông chồng thường gây gỗ đánh đập... vào một bữa nọ, chồng chị bị bệnh và
chết trên đường tải bệnh. Được bà con bên đạo CG giúp đỡ, chôn cất xong, chị từ
giă con cháu và vô chùa làm việc công quả để gửi quăng đời c̣n lại nơi cửa Phật.
Lạ lùng thay sau đó thường mỗi lần nằm ngủ chị lại mơ thấy xác chồng cùng bà con
bên đạo tới giúp. Nhiều lần mơ quá đâm hoảng, chị đem chuyện này tŕnh với sư
ông và ông cho biết phải khấn vái nhiều hơn nữa. Thế rồi khấn vái măi cũng không
êm nên chị t́m tới Chúa xin cầu cứu. Chị nói với tôi: “Hồi đó tôi cầu Chúa mỗi
ngày rồi coi bộ thấy Chúa nhận lời chú ba à”. Nhân một bữa lên phố mua nhang, đi
ngang qua nhà thờ, đánh bạo vào gơ cửa nhà cha sở để hỏi ngài về giấc mơ kỳ quặc
đó và cùng lúc đánh bạo hỏi ngài một điều đă nghe nói từ lâu. Chị thưa cha “Nói
ông cố đừng buồn nghe... người ta bảo cô dâu CG nào trước khi lấy chồng cũng
phải vào để ông cha khám xem c̣n trinh không đă rồi ông mới làm phép cưới cho,
điều đó có đúng không và chị muốn t́m hiều về Đạo xem sao?” Chị được cha vui vẻ
giải thích cặn kẽ từng điểm và biết không phải như dzậy, ngài c̣n trao cho chị
một bản kinh để đọc cùng hứa sẽ cầu nguyện cho chị. Đem kinh về nhà, lôi mơ ra
vừa đọc kinh vừa gơ theo kiểu tụng kinh ở chùa, chẳng mấy chốc chị đă thuộc. Tôi
yêu cầu chị đọc cho nghe, quả thực chị đọc rơ ràng say mê theo nhịp mơ khoảng 15
phút, nếu không lầm th́ đó là vè cụ Sáu (Cha Trần Lục, Phát Diệm), bao gồm Kinh
Thánh, cuộc đời Chúa Giêsu và ơn Cứu rỗi, đây là một đoạn Giáo lư hữu ích cho
tôi và có thể là rất thích hợp cho người tân ṭng đă từng gơ mơ như chị.. Chúng
tôi năm bảy người xúm vào truyện tṛ từ chuyện đời đến chuyện đạo trong một căn
nhà tranh trống trải khoảng hai chục thước vuông dùng làm điểm truyền giáo (dâng
lễ và sinh hoạt), cách tỉnh lỵ Hậu Giang (Vị Thanh) năm sáu cây số, “cơ sở nghèo
nàn”này đă kiên nhẫn nằm chờ cả chục năm để được Chính quyền cho phép hoạt động
và nay được coi là phần thưởng khá lớn dành cho con cái Chúa sống rải rác trong
vùng. Chúa Nhật có lễ và theo cha Q.H sẽ có Ḿnh và Máu Thánh Chúa ở lại với bà
con trong một ngày không xa. Hằng ngày chị Ba mang theo cái mơ lận lội khắp vùng
để giúp tân ṭng mà không cần quan tâm quá nhiều tới cơm ăn áo mặc. Chị cảm nhận
được t́nh yêu Thiên Chúa tuyệt vời. Cũng như muôn vàn người mẹ khác, chị mong
gia đ́nh các con chị sẽ sớm theo Chúa, chị nhờ tôi cầu nguyện và tôi thầm ước
a/c em Cursillo sẽ cầu nguyện cho họ.
Alexandre Dumas
một văn sĩ người Pháp sống ở thế kỷ 19 có viết về cách xử thế (Plan de vie) như
thế này “Hăy nghĩ tới sự chết trước khi đặt ḿnh xuống ngủ và khi thức day”, có
lẽ cũng gần giống với thói quen đọc kinh sáng tối của người Công giáo chúng ta,
đời người sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào đôi khi không đoán được. Nói thế nghe có vẻ
bi quan nhưng thái độ SẴN SÀNG vẫn là một cách pḥng thân tốt nhất cho chúng ta
trong ngày thứ tư, phải không thưa qúi anh chị?
Trong Mùa Giáng Sinh,các tín hữu được nhắc nhở dọn đường cho Chúa đến bằng cách
quẳng đi những phiền muộn c̣n dăn díu với người khác,vô tư vui lên để đón Đấng
Cứu Độ với tấm ḷng trong sạch và ngay thẳng.
Mai Văn Hội