TÂM T̀NH TẠ ƠN
Mỗi lần thấy
những người mù ăn xin trên các vỉa hè của thành phố, tôi chợt nhớ đến câu tôi đă
nghe một người hành khất mù lặp đi lặp lại để đánh vào ḷng trắc ẩn của những kẻ
qua đường: “Giàu bằng đôi con mắt, ông bà bố thí cho kẻ bần cùng”. Giàu bằng đôi
con mắt, chắc hẳn ông mù này không chỉ muốn nói đến sự giàu tiền bạc của những
người sáng mắt, nhưng c̣n muốn đề cập đến sự phong phú to lớn của những kẻ được
sáng mắt so với những người không may phải chịu trọn cuộc sống trong một màn đêm
dày đặc. Những người sáng mắt thấy được đường đi nước bước nên có thể đi bộ mau
lẹ vững vàng và nhờ đó có thể hành động nhanh chóng, thanh toán nhanh nhẹn những
dịch vụ hay những công việc làm ăn. Họ có thể chạy nhảy, chơi những tṛ thể thao
tùy ư, có thể tự sử dụng những phương tiện di chuyển để đi đây đi đó không lệ
thuộc vào người dẫn dắt. Những người sáng mắt thấy được vẻ đẹp của trăm hoa muôn
màu ngh́n sắc. Họ có thể ngắm những cảnh đẹp thiên nhiên, những tác phẩm nghệ
thuật của hội họa hay điêu khắc, những thảm cỏ xanh tươi, những biển núi vàng
dậy sóng theo làn gió thoảng, những gương mặt ngây thơ của các trẻ em. Người
sáng mắt có thể đọc chữ nghĩa dễ dàng hơn qua sách vở để phát triển kiến thức và
nhận sự hiểu biết làm đà để tiến bộ và tiến thân.
Nhưng giàu bằng
đôi mắt đây có phải là một sự thật hoàn toàn không? Có nhiều lúc chúng ta nh́n
mà không thấy, thấy mà không cảm, th́ sự kiện có đôi mắt sáng cũng không làm cho
cuộc sống chúng ta giàu hơn. Nhiều lúc chúng ta nh́n cảnh thiên nhiên hay nh́n
một bức tranh giá trị, nhưng không thấy cái vẻ đẹp của chúng, hay chúng ta quan
sát một người mù đang ăn xin trên vỉa hè, nhiều người qua lại đều thấy ông nhưng
ít ai cảm thấy ḿnh phải cho ông vài đồng bạc. Hay bên cạnh chúng ta, chúng ta
nh́n thấy nhiều người cần một lời an ủi khích lệ, cần một cử chỉ thông cảm, cần
sự chia sẻ của chúng ta, nhưng chúng ta không cảm thấy tại sao chúng ta cần phải
dấn thân để giúp đỡ họ.
Hẳn chúng ta
c̣n nhớ câu hỏi mà Đức Giêsu đặt cho các môn đệ và cho mỗi người chúng ta:
“Phần con, con
bảo thầy là ai?”
Trong số các
lời phúc đáp mà Đức Giêsu đă đặt sẵn trong lúc Ngài mạc khải cho chúng ta biết
về Ngài, nhiều người đă chọn câu:
“Ta là ánh sáng
thế gian”,
và họ đă chọn
Lời Chúa như ngọn đuốc soi sáng trong đêm tối như mẫu mực để đặt bức thang giá
trị của mọi sự việc, như ánh sáng để hiểu được ư nghĩa của những biến cố xảy ra
trong cuộc sống cá nhân và xảy ra trong xă hội, cũng như ư nghĩa của những đau
khổ, bịnh tật, của sự chết cũng như sự hiện diện đích thực của Đức Giêsu để giúp
họ cũng nhận ra sự hiện diện của Ngài và yêu mến Ngài trong tất cả anh chị em
đang sống bên cạnh, nhờ đó câu trả lời cho câu hỏi:
“Phần con, con
bảo thầy là ai?” chính là
“Chúa là ánh sáng thế gian, Chúa là ánh sáng của cuộc đời con”.
Trên một phương
diện khác, chúng ta hăy dành một khoảnh khắc để nh́n lại một ngày chúng ta đang
sống …nhưng trong khuôn khổ thời gian cho phép, có lẽ chỉ cho phép chọn một phần
buổi sáng của một ngày như sau đây…
Sáng sớm thức
dậy với một cảm giác thoải mái sau một giấc ngủ ngon, có lẽ đa số chúng ta
thường bắt đầu một ngày mới bằng những động tác thể dục buổi sáng hoặc là vừa đi
bộ vừa hít thở không khí trong lành của buổi b́nh minh. Một buổi sáng với cảnh
vật thật an b́nh, hoà nhịp với tiếng chim hót líu lo, người người qua lại với
nét mặt tươi vui... ḱa nơi đây thảm cỏ xanh tươi... ḱa phía nọ dàn hoa muôn
sắc... bầu trời xanh trong với từng làn gió thoảng dịu mát... và c̣n thật nhiều
cảnh vật dễ thương, tất cả đă góp phần mang lại cho ta cái cảm giác vui tươi của
một ngày mới.
Nếu nh́n những
khung cảnh và cảm giác tươi vui như là món quà quư giá chúng ta được Thiên Chúa
trao ban mỗi ngày; th́ thử hỏi có bao nhiêu người trong chúng ta đă thường có
thái độ lơ là đón nhận như là những ǵ hiển nhiên phải xảy đến mà thôi. Thật là
vô t́nh khi không nhận ra để biết trân quư hơi thở ra vào trong từng giây từng
phút trong cuộc sống. Nếu thiếu vắng nhịp thở chỉ trong vài ba phút th́ cơ thể
chúng ta sẽ ra sao? Chúng ta có c̣n được tiếp tục thưởng thức những ǵ là tươi
đẹp chung quanh ta nữa không?
Hoặc là, nếu
chúng ta vẫn là những con người khoẻ mạnh và tráng kiện, liệu chúng ta có yêu
quư cuộc đời nếu phải sống hằng ngày hằng giờ trong khung cảnh u tối tịch mịch,
nơi toàn những hiểm hoạ chồng chất, hận thù ganh ghét?
Có dừng lại
giây lát để suy gẫm về cuộc sống và hoàn cảnh sống, chúng ta mới nhận ra được
cái may mắn thường ngày mà chúng ta có được. Có nhận ra được những nghịch cảnh
oan trái khi xảy ra th́ mới biết trân quư sự b́nh an hạnh phúc lúc có được.
Tất cả những sự kiện vui – buồn – sướng - khổ đều mang đến cho chúng ta những
kinh nghiệm sống quư báu qua những thử thách chông gai để sau cùng... kết quả
vẫn luôn là một cuộc sống ư nghĩa, một đời sống trưởng thành.
Khi đă cảm nhận
được như vậy, chắc hẳn mỗi người chúng ta đều được nhắc nhở để luôn cảm tạ ngợi
khen Thiên Chúa về mọi ơn lành Ngài tuôn ban cho từng người chúng ta qua từng
phút giây trong cuộc sống.
Đến đây, xin
được chia sẻ với quư Cha cùng quư anh chị một cảm nghiệm được Thiên Chúa thương
yêu trong cuộc sống của chính tôi. (chia sẻ 3 phút)
Lạy Chúa Giêsu Kitô – Thầy Chí Thánh, Chúa đă đến để gặp gỡ chúng con trên con
đường đầy dăy những khó khăn thử thách của cuộc sống nhân loại, chúng con xin
Chúa chữa lành căn bịnh “nh́n mà không thấy, có mà không nhận biết” của chúng
con. Xin cho chúng con biết sống trong tâm t́nh tạ ơn. Xin cho Lời Chúa soi sáng
đường chúng con đi, xin cho chúng con nhận ra được sự hiện diện của Chúa trong
những biến cố của cuộc đời và trong anh chị em đang sống bên cạnh chúng con.
Amen!
Giuse Nguyễn Văn Ánh