|
BÀN
TIỆC LỜI CHÚA “Người ta sống không nguyên bởi bánh,
nhưng bởi mọi Lời do miệng Thiên Chúa phán ra” (Đnl 8,3) Khi mới đọc qua chủ đề “Bàn Tiệc Lời
Chúa” cho tháng Hai năm 2006, tôi liên tưởng ngay tới h́nh ảnh của buổi tiệc ly
Chúa đă dùng bánh và rượu để nói với các môn đệ Ngài rằng: “Đây là ḿnh Ta ai ăn
thịt này sẽ không c̣n đói…, đây là máu Ta, ai uống máu này sẽ không c̣n khát…”.
Hai câu này cùng câu “Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi Lời do
miệng Thiên Chúa phán ra” có lẽ không khác nhau ǵ lắm về mặt nội dung v́ cả hai
câu đều ám chỉ tới ḷng khao khát tột cùng của tâm linh về sự thánh thiện và
hoàn hảo, và sự thánh thiện và hoàn hảo này chỉ có thể đến được với chúng ta từ
Thiên Chúa qua Chúa Giêsu Kitô mà thôi. Về mặt h́nh thức, hai câu nói trên đă
dùng để nói với hai đối tượng khác nhau: một bên Chúa nói bằng giọng đanh thép
với quỉ cám dỗ ḿnh, c̣n bên kia bằng giọng dịu dàng với các môn đệ yêu thương
mà Ngài sắp phải xa cách… (cái này tôi chỉ tưởng tượng ra mà thôi.) Tôi không đủ tŕnh độ để phân tích
thêm những ǵ Chúa đă nói, nhưng tạm hiểu rằng vật chất chung quanh tôi không
thể làm cứu cánh cho một đời sống vĩnh cửu, những cái mà tôi đang nắm giữ: tiền
tài, của cải, danh vọng nhiều khi c̣n có tác dụng ngược lại cho bản thân tôi,
chẳng phải Chúa cũng đă từng cảnh cáo tôi về việc này hay sao? “Người giầu có
vào nước thiên đàng, c̣n khó hơn là con lạc đà chui qua lỗ kim.” Như một số các cursillistas khác, tôi
được tham dự một khóa tĩnh huấn 3 ngày vào khoảng 10 năm trước đây. Ba ngày sống
với tràn đầy bàng hoàng và kinh ngạc. Có những lúc thật bực ḿnh, khó chịu, có
những lúc muốn thống hối ăn năn. Dù ngoài mặt tôi không biểu lộ t́nh cảm ǵ
nhiều, nhưng trong ḷng đầy dẫy những ngổn ngang và suy tư. Chúa đă muốn nói với
tôi điều ǵ đây qua một tập thể khá mới mẻ lạ lùng này. Tôi thật sự không biết
phải bắt đầu từ đâu, thôi th́ sau khi đi khóa về ai nhờ ǵ tôi làm cái nấy, có
việc làm cũng thấy hay hay, có việc làm không lấy ǵ thích thú lắm… Cứ thế khoảng hai năm trôi đi, một
tối đi sinh hoạt về khuya, vợ con đă đi ngủ hết, ḷ ḍ vào trong bếp ăn vội chén
cơm nguội trước khi đi ngủ nhẹ nhẹ mở cửa vào pḥng, bên cạnh vợ tôi nằm đèn vẫn
c̣n sáng, người nàng nằm nghiên qua một bên, cuốn Kinh Thánh bên cạnh chưa đóng
lại. Có lẽ vợ tôi đang đọc và mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không biết, tự nhiên
tôi bỗng dưng xúc động trước h́nh ảnh đó, ḷng dâng lên một mặc cảm tội lỗi với
vợ với con, chưa hết, c̣n có lỗi với cả Chúa nữa chứ! có bao nhiêu bổn phận,
công việc nhỏ hằng ngày tôi vẫn chưa toàn, tôi lại bỏ thật nhiều thời giờ cho
những việc lớn lao khác. Ôi Chúa nghĩ ǵ về tôi đây? Mười năm trôi qua, cũng bao lần đi
trợ tá. Hôm nay tôi cũng bâng khuâng không biết ḿnh đă có làm thật sự tốt
không? Tính t́nh tôi bất đồng, tôi thích được sống trong hài ḥa yêu thương,
nhưng lại thiếu kiên nhẫn bác ái với mọi người. Tôi thường vội vă quyết đoán
trong lúc nóng giận và hành động ngang tàn bướng bỉnh không màn ǵ đến hậu quả
trước sau. Tôi lười biếng suy niệm về những điều đă được học hỏi về Ngài, và tự
măn với những kiến thức nhỏ nhen học được trong khóa Ba ngày ngắn ngủi. Tôi hăng
say làm nhân chứng cho Chúa trong các môi trường, nhưng không biết làm thế nào
để mọi người nhận ra Ngài. Ôi phải chăng v́ Chúa đă chẳng ở trong tôi. Tôi thuộc
Kinh Thánh nhưng không hiểu được ư Ngài, chẳng khác nào người đang bị bệnh ăn
vào mà không tiêu hóa được. Căn bệnh kiêu ngạo, căn bệnh tự ái, căn bệnh khoe
khoang, căn bệnh ích kỷ đă giết chết Chúa dần dần trong tôi bao nhiêu năm nay mà
tôi không hay biết. Phải tới 10 năm tôi mới khám phá ra ḿnh có bệnh, nhưng thà
trễ c̣n hơn không biết…. Chúa đến với nhân loại hơn hai ngàn
năm qua h́nh ảnh của một “ông” Giêsu nghèo nàn tại làng Nazaret. Hàng tỷ tín đồ
được Ngài mời tham dự vào “Bàn Tiệc Lời Chúa”. Bao nhiêu người nghe nhưng có mấy
người hiểu được. Họ đâm ra tức giận rồi cho Ngài là một kẻ lộng ngôn, điên
khùng, sau đem Ngài ra xỉ nhục, đánh đ̣n, cuối cùng đóng đanh Ngài lên thập giá
cho tới chết. Ngày nay Ngài lại đến với thế gian qua từng người Ki Tô Hữu trong
đó có tôi, không biết tôi đă sống như thế nào để lời Ngài có thể mang tới cho
những tâm hồn đang đau khổ và khao khát một niềm tin, hay tôi đang xỉ vả và tiếp
tục đóng đinh Ngài mà không biết? Mỗi lần được hỏi viết chia sẻ cảm
nghiệm ngày thứ Tư, tôi bối rối, cực khổ không khác ǵ như đang bị đem ra tra
tấn vậy. Cái đó cũng dễ hiểu thôi, v́ đời sống tâm linh của tôi c̣n nghèo nàn
quá có ǵ đâu để mà nói. Thôi th́ ít nhất đây là cơ hội cho tôi đuợc nh́n lại
chính ḿnh vậy. Viết tới đây tôi chợt nhớ tới một bản nhạc vui với tựa đề “Thập
Giá Nở Hoa” mà tôi đă vài lần nghe được trong khóa Lănh Đạo IV tại Brisbane vừa
qua:
Lời bài hát thật nhẹ nhàng, trong
sáng và đầy ư nghĩa. Ước ǵ tôi chỉ cần nhớ tới nó mỗi lần dự định làm việc ǵ
cho Ngài, chắc chắn kết qủa của công việc sẽ được khả quan hơn theo ư Chúa muốn… Canberra 2/2/2006 Người Thiển Ư
|