BRISBANE CÓ G̀ LẠ KHÔNG EM?
 

Mùa hè năm ngoái tôi đi dự đại hội toàn quốc tại Melbourne, v́ nghĩ là đang mùa hè rực rỡ nên cứ vô tư đem theo toàn quần áo mát mẻ; nhưng mà hỡi ơi thời tiết Melbourne lúc đó lại giá băng, báo hại cho tôi phải một phen rét run. Rút kinh nghiệm xương máu, mùa hè năm nay đi dự Khóa Lănh Đạo Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận IV tổ chức tại Queensland, tôi đem theo đầy đủ quần áo ấm, nhưng oái oăm thay khi vừa đặt chân lên vùng đất Nữ Hoàng th́ đă được “very warm welcome” bằng những luồng gió nóng ẩm của vùng nhiệt đới. Lúc này th́ chỉ c̣n thở than "biết vậy..."
 

Tôi và chị Tâm đến phi trường Brisbance vào lúc 9 giờ tối giờ địa phương, chúng tôi lấy hành lư xong, chờ chẳng thấy ai đón, làm tôi hơi lo. Tôi than thầm với Chúa, Chúa ơi! không lẽ Ngài lại định cho chúng con đêm nay phải ngủ ở phi trường này! Chắc Chúa thấy tội nghiệp nên đă sai anh Khải tới đón chúng tôi? Chờ đón thêm vài anh chị đến từ Sydney nữa, sau đó anh Khải đưa chúng tôi ra xe và chở thẳng về địa điểm mở khóa lănh đạo. Về đến địa điểm th́ cũng đă hơi khuya, một anh dẫn chúng tôi đến một căn pḥng, anh nói chúng tôi ngủ tạm ở đây đêm nay, ngày mai th́ phải dời đi chỗ khác. Chắc các anh sợ chúng tôi có ít người không đánh nhau lại với ma, nên gom lại một chỗ ngủ cho gọn.
 

Tiếng nói chuyện ồn ào trước cửa pḥng đă lôi tôi ra khỏi giấc ngủ, tôi đành phải thức dậy đi ra ngoài xem có chuyện ǵ, th́ thấy mấy bác lớn tuổi đă chuẩn bị sẵn sàng để di tản đi nơi khác. Tôi trở vào pḥng thu dọn đồ đạc theo mấy bác đi t́m pḥng ngủ mới của ḿnh. Lúc này trời đă sáng, tôi mới biết ḿnh đang ở giữa một khu rừng, cây cối um tùm. Nếu ai muốn làm ẩn sỹ ăn cào cào, châu chấu và uống mật ong th́ nơi này rất tốt cho dựng lều. Ở đây có nhiều thứ rất giống bên Việt Nam, có tiếng ve sầu kêu, có cây gia mắc cở nhưng hơi bị èo uột chứ không được tốt như bên Việt Nam. Nắng ở đây rất giống nắng bên Việt Nam, nhưng lại không có chị nào mặc áo lụa Hà Đông, bởi v́ các anh từ ngày sống ở Úc mắt đă sáng ra, không c̣n mơ mộng "Nắng Sài G̣n em đi mà chợt mát, bởi v́ em mặc áo lụa Hà Đông..." Các anh bây giờ rất là thực tế, chỉ nắng một tư thôi là đă ngồi trong nhà đóng chặt cửa, mở air cond... lên và thế là tà áo lụa đă bị mấy cái máy điều ḥa không khí nó đánh cho tan tác rồi c̣n đâu! Tóm lại Brisbane vừa quen vừa lạ.
 

Đến 3 giờ chiều, bắt đầu khai mạc chương tŕnh khóa lănh đạo. Một hoạt cảnh nói lên sự hiệp nhất do các diễn viên Brisbane tŕnh diễn rất hay và có ư nghĩa, sau đó là thánh lễ khai mạc. Theo như chương tŕnh th́ chủ đề hôm nay là "Đối Thoại". Anh Thanh ở Sydney đă tŕnh bày đề tài này rất hấp dẫn. Anh cho mọi người thấy rằng, đằng sau mỹ nhân là một bà già, và cái ǵ cũng có hai mặt đẹp và xấu, cong và thẳng.... tùy theo cái nh́n của mỗi người và mỗi lúc. Anh Thanh nói đúng lắm! ví dụ như: trời nắng chang chang các cô mặc áo dài lụa Hà Đông th́ các anh thấy mát. Đúng là mát thật! C̣n trời mà hơi năng nắng một tư, các cô mặc đồ mát mẻ th́ các anh bảo là nóng quá! (too hot). Đúng là nóng hay mát là do thời tiết, nhưng đôi khi lại do cảm giác của mỗi người nữa. Sau phần tŕnh bày của anh Thanh là: 3 nhóm của 3 tiểu bang Adelaide, Canberra và Sydney luân phiên giới thiệu 3 h́nh thức đối thoại thật sôi nổi, nhưng trật tự và tôn trọng nhau.
 

Đến tối là sinh hoạt ngoài trời quanh lửa trại. Trong đêm thanh vắng giữa rừng , làm cho mọi người hồn nhiên như thuở c̣n tắm mưa. Những tṛ chơi diễn ra rất hăng say, và càng hăng say bao nhiêu th́ những cú sát phạt nhau cũng tận t́nh bấy nhiêu. Những màn giằng co, kéo lôi cũng rất tàn bạo, đến nỗi có anh bị xé rách cả áo. Cũng may là anh chưa bị xé xác! Thêm một cái may nữa là: “áo anh dù có sứt chỉ đường tà, th́ vợ anh đă có tiền sẽ sắm cho anh cái mới?”. Đêm đă về khuya nên cuộc chơi phải dừng lại, không gian trở nên yên lặng, như để lắng nghe những câu chuyện t́nh ướt át của những anh chị chia sẻ cảm nghiệm. Và cuối cùng là lời chia sẻ và ban phép lành của cha Ṭng. Sau đó mọi người trở về pḥng ngủ.
 

Sáng sớm tôi vẫn c̣n đang ngủ, có tiếng chuông reng! reng! liên tục như muốn đóng đinh vào hai cái màng nhĩ vô số tội của tôi, tiếng chuông như nhất định phải kéo tôi ra khỏi giấc ngủ cho bằng được, tôi đành phải ngồi dậy. Nh́n qua cửa sổ thấy anh Trang đang lái một chiếc xe four wheel drive, anh vừa lái xe vừa rung chuông như đi bán cà rem. V́ các pḥng ngủ nằm rải rác không gần nhau, và từ các pḥng ngủ đến hội trường sinh hoạt phải băng qua một con dốc mới đến nơi. Xa như vậy anh Trang đi rung chuông bằng xe chứ đi bộ làm sao được. Chương tŕnh hôm nay là: chủ đề sinh hoạt và đi thăm thắng cảnh Brisbane. Ít ra th́ chuyến đi xa này ngoài những giờ ngồi nghe muốn ù cả tai, th́ cũng có vài giờ đi ra ngoài cho biết mặt mũi của Brisbane chứ. Buổi sáng có 2 chủ đề chia sẻ và hội thảo về linh hướng và sinh hoạt. Đến giờ cơm trưa, chị Tâm nói với tôi “anh Dũng Râu (anh Đinh Việt Dũng) ḱa!” Ngước mắt trông ra th́ tôi đă ngây người ra v́ ngạc nhiên khi thấy anh Dũng đang hớn hở cười đùa thật là vui vẻ và hồn nhiên phục vụ mọi người cứ như đang tiếp khách đến nhà ḿnh vậy. Thật ra th́ anh Dũng là thần dân của xứ nữ hoàng, nhưng bỏ xứ đi lâu rồi, anh đă chính thức là người của Adelaide, có làm lễ gia nhập đeo ṿng hoa đàng hoàng. Chẳng biết có phải là nhập gia tùy tục không mà anh Dũng ở Adelaide lúc nào cũng đăm chiêu và nghiêm trang đĩnh đạc như bậc lăo thành khả kính, c̣n hôm nay quay về chốn cũ, anh vùng vẫy như hổ về rừng thật là khác hẳn, trông anh tự tin và có khí thế hẳn lên.
 

Sau giờ cơm trưa, là chương tŕnh đi thăm các thắng cảnh của Brisbane, các anh chị Cursillitas của Brisbane đă hy sinh ở nhà dọn dẹp và rửa chén, nhường cho các Cursillitas đến từ các tiểu bang khác đi du ngoạn. Cuộc hành tŕnh bắt đầu, một chiếc xe bus và một chiếc xe van chở đoàn người đi du ngoạn. Thời tiết của Brisbane hôm nay rất là nóng bức, may là trên xe bus có máy lạnh, nhưng cũng v́ có máy lạnh nên nhiều anh chị cứ ngủ thoải mái như đang ngủ ở nhà. Trong khi có một anh tay cầm cái máy chụp h́nh đi từ đầu xuống cuối thấy ai đang ngủ là nháy một phát chơi. Thật là nguy hiểm. Lần sau để khỏi bị chụp h́nh, th́ nhớ phải “tỉnh thức và cầu nguyện”. Brisbane có nhiều cảnh đẹp, tôi phải mượn cái máy chụp h́nh ghi nhận dùm, để mai một có cái ǵ đem về làm tin trong nhà. Đến 5 giờ chiều, chúng tôi lên xe bus trở về chốn cũ b́nh an.
 

Buổi tối là chương tŕnh văn nghệ của tất cả các tiểu bang. MC Thùy Trang và Đường Phúc Lộc điều khiển chương tŕnh không thua ǵ kỳ Duyên và Ngọc Ngạn. Dường như là những Cursllitas có nhiều vấn đề với các cha linh hướng mà không nói ra được, nên tối nay mượn diễn đàn văn nghệ để nói ra cho hết. Trong vở kịch “Cái Tôi” cuả Perth có ông cha xứ khó tánh gần như dở hơi. Canberra th́ kéo nhau lên sân khấu, lôi hết các cha linh hướng ra ḥ lơ hó lơ, ḥ chẳng chừa cha nào kể cả cha vắng mặt . Vở kịch của Sydney có màn đem xoài xanh về biếu cha Chi. Như vậy Sydney xem ra có vẻ tử tế hơn là Perth và Canberra, nhưng đằng sau sự tử tế là ǵ th́ chỉ có Thầy mới biết được. Sydney c̣n có tiết mục thi hoa hậu rất hấp dẫn. Mấy cô hoa hậu mặc xiêm y lộng lẫy, cô nào nh́n cũng đẹp thật đấy, nhưng bảo đảm chẳng ma nào dám rước các cô về làm vợ. Thôi có đôi lời nhắn với các cô là: Cứ ở vậy đừng đi lấy chồng, để mỗi năm đến hè đi làm hoa hậu. Adelaide tŕnh diễn hợp ca “Xin làm ánh đuốc”. Dân Adelaide chắc là bị mây kéo mờ mắt bẩm sinh, nên rất lăng mạn, nh́n chị Hạnh đơn ca bài tà áo cưới cũng đủ thấy lăng mạn cỡ nào rồi, đến nỗi không nh́n rơ chữ để hát, anh đàn phải vác một cái đèn lên sân khấu đứng bên cạnh chị để chị thấy đường mà hát. Vở kịch của Melbourne rất hay, nói về một câu chuyện xảy ra ở cửa vào nước thiên đường.
Ngày cuối cùng của khóa lănh đạo là đề tài “Hiệp Nhất”, do cha Thúy tŕnh bày. Sau đó th́ chia làm hai nhóm. Nhóm 1 th́ thảo luận về sinh hoạt và cầu nguyện. Nhóm 2 th́ bàn về sinh hoạt và cầu nguyện nhẹ nhàng. Đến chiều đúc kết phần hôi thảo. Nhóm 1 đa số là những Cursillitas có trái tim trẻ, nên có ư kiến là: cầu nguyện bằng những bài hát và ít đọc kinh, đọc kinh nhiều chán lắm!. Nhóm 2 là nhóm của những Cursillitas trẻ nhưng trái tim hơi bị già, nên nhất quyết là cầu nguyện th́ phải đọc kinh. Nhất là cha Hoạch cha bảo là nếu mà không chịu rồi dần dần không c̣n ai thuộc kinh. Không những đọc kinh “kính mừng, sáng danh, laỵ cha” mà c̣n đọc các kinh Cầu nữa. Nghe cha Hoạch nói mà muốn ù té ra chạy v́ sợ cha bắt đọc các kinh Cầu. Cuối cùng là chầu Thánh Thể và bế mạc. Cám ơn ban tổ chức Brisbane nhiều lắm.
 

SA T Nguyễn