CẢM XUÂN
 

Xuân về, Xuân đến, Xuân trở lại...
 

Từ ngữ êm êm như nét chấm phá tích tụ nơi một điệu nhạc, đọng trên một vần thơ thân quen mỗi khi trời hết âm u giá lạnh.
 

Nhưng Xuân đáng suy tư hơn không phải là Xuân của tiết trời...
 

Một Hạ, một Thu, rồi một Đông, nên cần có một Xuân. Đúng đó.
 

Tuy nhiên cần cảm Xuân hơn là ngắm Xuân hoặc đón Xuân. Cần cảm Xuân v́ Xuân là một trạng thái ngất ngây mê dại của tâm hồn hơn chỉ là một tiết trời trong lành ấm áp. Chữ X-U-Â-N, không làm cho tâm hồn phơi phới. Muốn bay bổng chín tầng mây, hồn phải cảm Xuân cơ. Cũng có bướm vờn hoa, cũng có Mai Lan Đào Cúc... nở rộ khoe sắc trong bầu trời Xuân Tâm Hồn.
 

Nếu Địa Ngục là một mùa Hè khét mùi bất hạnh vĩnh viễn, th́ mùa Xuân phải được cảm như một Thiên Đàng triền miên thơm lừng hương sắc cỏ hoa đồng nội. Xuân là t́nh trạng ngây ngất bất tận của một mảnh đất ươm đầy hoa nụ hồng tươi thắm.
 

Xuân phải Hường lên v́ đó là cách đáp trả lại T́nh Trời.
 

Trời đặt vào tay ḿnh hạnh phúc cả đời này lẫn đời sau nữa. Không c̣n t́nh trạng “Buồn Nôn” của Jean Jacque Roussaux, đến nỗi phải triệt hạ xác thịt hầu đạt được Cơi Trên. Thiên Đàng ôm ấp cả hai mầu sắc Hạ Giới và Thượng Giới. Thượng Giới là những ǵ th́ vẫn c̣n nằm trong tâm thức ảo giác ngây dại của Thánh Phaolô: “Mắt không được thấy, tai chưa từng nghe...”
 

Chắc Thượng Giới phải huyền ảo mê ly lắm. Nhưng không ai biết.
 

May thay con người có thể cảm Thượng Giới qua lăng kính Thiên Đàng Hạ Giới. Cái cảm nồng nàn của Mùa Xuân đầy bông hồng rung rinh khoe cánh trước từng cơn gió say say bay bay nhè nhẹ. Cảm một nỗi đau của khách đồng hành trong cuộc sống mỗi ngày. Cảm một nụ cười thân thương từ đôi môi một cụ già tóc đă điểm sương. Cảm một niềm trắc ẩn thu kín sau bức rèm thương đau bối rối của một em thơ. Cảm một nụ hôn thắm say ḷng người của một thiếu nữ dậy th́...
 

Các cảm giác Thiên Đàng Hạ Giới đó được gói ghém với T́nh Trời trao ban trong từng tích tắc vươn thở giữa vũ trụ mênh mông. Mầu sắc Thiên Đàng Hạ Giới cũng mê ly như trí tưởng về Thiên Đàng Thượng Giới của Thánh Phaolô vậy.
 

Gió Xuân cứ về. Nắng Xuân vẫn lên. Hương Xuân thoang thoảng đầy ắp không trung. Nhưng dường như những kho tàng vô giá đó c̣n thuộc về ai ai thôi? Kho tàng tuyệt diệu ấy vẫn chỉ là t́nh chung của Đất Trời chứ chưa nhập cuộc với cung ḷng, với cơi riêng?
 

Cần mở toang tâm hồn để hồn Xuân Hường lên trong nắng, trong gió, trong mơ...
 

Được vậy Xuân cũng về, Xuân cũng đến, Xuân cũng trở lại...nhưng Xuân năm nay mặc mầu áo mới. Xuân đượm sắc thái hoàn toàn khác Xuân xưa. Nàng Xuân năm nay mũm mĩm như thi sĩ say sưa vê tṛn bầu vũ trụ. Nàng Xuân năm này đă Hường lên tột đỉnh của thênh thang v́ cung ḷng đă t́m ra hướng cửa cho gió, nắng, hương, hoa.

Xuân đă Hường lên v́ khí Xuân ùa vào xoa dịu những trăn trở của cuộc sống. Xuân đă Hường lên v́ cuộc đời dám bỏ lại sau lưng mọi tầm thường của cơi hồng trần hầu vươn dậy và đồng hành với Đấng là Chúa Mùa Xuân Vĩnh Cửu. Xuân đă Hường lên v́ say cái cảm của Mùa Xuân đất trời qua hồng ân t́nh trời tuôn đổ mỗi ngày trong mưa gió trăng hoa.
 

XUÂN-HƯỜNG