|
CHUYỆN TƯỞNG NHƯ ĐÙA Chúng tôi 5 người, 4 nam 1 nữ “khăn
gói quả mướp” quần áo chỉnh tề, trang bị đầy đủ tận răng làm những Cursillista
đi tiên phong của Adelaide “nhảy toán” mở đường cho những anh chị khác đến sau
tham dự khóa Lănh Đạo. Chiếc DJ... của hăng Virgin Blue đáp xuống phi trường
Brisbane vào buổi chiều 25-12-2005. Vừa xuống đến nơi chúng tôi bị dội ngay với
không khí ngột ngạt 37 độ của “miền Nhiệt Đới”. Tất cả không ai bảo ai, vội lột
những thứ cồng kềnh ra khỏi người cho đỡ nóng. Số là buổi trưa hôm nay khi rời
Adelaide, không khí c̣n lành lạnh nên ai cũng thủ sẵn áo lạnh, giày vớ nai nịt
gọn gàng. Kinh nghiệm những lần tham dự ở các nơi, chúng tôi nghĩ chắc là được
cho vào một trung tâm nào đó sẽ mát đỡ hơn bên ngoài. Phải nói Ban Tổ Chức rất là chu đáo,
đặt biệt tuy đường xa nhưng khâu vận chuyển rất đúng giờ và mau lẹ. Tạo cho
chúng tôi có cảm giác như đang thi hành một nhiệm vụ quan trong nào đó, chẳng
hạn như là... điệp vụ “không không thấy”. Nói theo kiểu dễ thương, và cũng rất ư
là khó ưa mà phong trào thường gọi là: “âm thầm”. Này nhé! chúng tôi vừa mới ló
đầu ra bên ngoài pḥng đợi, đă có chiếc Torago bóng láng chờ sẵn, anh tài xế đẹp
trai da hơi ngâm, có bộ ria của tài tử Charl Bronson, vừa ga lăng vừa lịch sự,
lại trông giống như một “Bodyguard” thứ thiệt. Chúng tôi nhảy lên xe, đóng cửa,
biến ngay và cứ thế bác tài cho đi lả lướt một ṿng thành phố. Báo hại, thân tôi
từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, vốn kỵ ngồi phía sau xe cho người khác lái, nên
một lúc sau mặt đổi sắc sang xanh lè, đầu nặng hơn chân, mắt nổ đomđóm thở không
c̣n muốn ra hơi nữa... Quanh co lên đồi xuống dốc, cuối cùng
chiến Torago lướt nhẹ tiến vào cổng một dinh cơ đồ sộ, rồi dừng lại, nơi đây là
“cơ ngơi” của anh chị Mạnh Thường Quân Hồng Huyền. Nhắc đến Mạnh Thường Quân,
làm tôi nhớ ông là người nước Tề rất hiếu khách, trong nhà luôn luôn có khoảng
ba ngàn tân khách, riêng anh chị Hồng Huyền cũng là người hiếu khách nổi tiếng,
tuy không tới ba ngàn nhưng mấy năm nay chiêu đăi chắc cũng đă đến mấy ngàn
rồi... Riêng anh bạn đời của tôi mặt mày trầm tư đi tới đi lui, như đang suy
nghĩ chuyện ǵ lung lắm? Lúc nh́n xuống, khi nh́n ngang, lại
có khi nh́n lên mấy đọt dừa cao. Thỉnh thoảng cho tay chắp ra phía sau bàn tọa,
có khi lại đưa về phía trước. Đi từ trong ra ngoài chăm chú nh́n xem những vật
lạ. Nhất là phong cảnh chung quanh nhà của anh chị Hồng Huyền rất đẹp, có những
thân cây dừa cao vút mọc thẳng hàng, lại c̣n có ḍng sông phía sau, gom những
ngọn gió chiều lạc loài thổi từng cơn đem hơi nước lên mát rượi. Nh́n anh bạn
lúc mặt mày nghiêm trọng, tưởng chừng như nhà bói toán đang gieo lộn quẻ, v́
không gặp giờ thiêng. Có khi lại giống như tay phong thủy thứ thiệt đang nghiên
cứu, t́m kiếm kho tàng ǵ ǵ đó?.. Tuy mệt v́ bị xe vật, nhưng tai c̣n
nghe bàn bạc loáng thoáng chương tŕnh dạo chơi Brisbane ngày mai. Biết sức ḿnh
có hạn, chẳng dám đèo bồng nên tôi xin rút tên ra khỏi chuyến du hành đó, v́ cứ
tưởng tượng đường sá quanh co “nên rồi nại xuống, nạng qua nạng nại” là tôi sợ
lắm. Không biết vị tiền bối nào quả là sáng suốt nghĩ ra câu: “Ở nhà nhờ vợ, ra
ngoài nhờ bạn” v́ xứ lạ quê người nên tôi nghĩ ngay đến anh T... Anh cho biết
chương tŕnh làm việc ngày mai, gồm có đi vài chỗ và khiêng máy móc, sau cùng
hẹn 6.30 sáng sẽ đến giải thoát. Tôi chấp nhận không do dự, miễn sao tránh được
cái màn “Dạo chơi xứ Bris” là cái ǵ tôi cũng chịu hết, chứ nhằm nḥ ǵ ba cái
lẻ tẻ đó. Mấy anh bạn nghe nói 6.30 sáng có anh T... đến đón tôi, ai cũng nh́n
tôi tỏ vẻ ḍ xét quái lạ: Lên đến đây c̣n hẹn ḥ đi đâu? Có ǵ bí mật mà sớm
quá? Lại chỉ có hai người? Các anh đâu có biết ông mặt trời xứ này thức dậy sớm
lắm, có ai c̣n ngủ nghê ǵ được đâu! Tối hôm đó, chủ nhân đăi chúng tôi
một bữa cơm đượm t́nh dân tộc rất là ngon miệng, và c̣n cho chúng tôi thưởng
thức đêm ngủ xa nhà với máy lạnh “full time”. Ôi đời sao quá đă!.. tôi ngủ thiếp
đi trong mộng mị, thấy ḿnh đang đứng trên bờ sông Thị Nghè nh́n đám lục b́nh
trôi, và h́nh như bên tai vọng lại dư âm của bản nhạc: “Rồi Ngày Mai Sẽ Ra Sao”
mà tôi đă có dịp nghe mấy chục năm về trước. Đúng thật, rồi ngày mai sẽ ra sao? Có
anh đi lượn phố Brisbane tức cảnh sinh t́nh, nên than lên một câu tội nghiệp,
cảm thương cho thân phận không say rượu, mà lại hay “say xe” của tôi nên không
được hưởng những giờ phút thoải mái. Lại có anh cho rằng th́ là: Tránh vỏ dưa
lại gặp vỏ dừa! Tôi nghĩ, các anh thấy như vậy mà không phải như vậy đâu, chưa
chắc ai khổ hơn ai! Như có người thấy anh chồng tội nghiệp bị vợ ăn hiếp lên,
lại c̣n ăn hiếp xuống. Nhưng mặt mũi anh ta vẫn tươi rói. Tại sao vậy? V́ anh có
cái “Thú đau thương” riêng của anh, người ngoài cuộc mấy ai hiểu nổi!.. Phần tôi
chẳng được cái thú đau thương nào cả, nhưng nếu hôm đó tôi ở lại không đi theo
anh T.. th́ tôi chẳng viết bài này làm ǵ. V́ làm sao biết được “Cái thú đau
thương” của mấy anh chị lănh dạo ở xứ Bris để viết đây. Đi theo anh T.. chỉ hơi mệt v́ nóng,
nhưng được cho ngồi phía trước, lại c̣n dịp nghỉ ngơi gặp một số anh chị quen
biết... hơn nữa lại được cắt băng khánh thành nơi mở khóa Lănh Đạo, nếu không
lầm có lẽ tôi và anh B... là hai người từ nơi khác đến “Trung Tâm Hành Quân” này
sớm nhất. Phải nói anh T.. kín thật, từ khi bước lên xe đến lúc xuống, anh ấy
không nói một lời nào... dù chỉ một lời thôi... về cái trung tâm này. Xe đi qua
nhiều chỗ, cuối cùng xe quẹo phải vào một cánh rừng, tôi cứ tưởng anh ấy c̣n dư
giờ, cho anh em đi một ṿng thăm thắng cảnh. Nào ngờ khi vào đến nơi thấy anh
chị bên trong, mới biết đă đến trung tâm... hành quân. Bởi v́ gốc Kaki, nên hễ
cứ nh́n ở đâu có cái dạng giống giống như ngày xưa, th́ đầu óc lại méo mó thêu
dệt thêm một tí mắm muối. Bước xuống xe, tôi và anh B... chạy
vội vào bên trong tránh cái nắng nồng bức, kết quả của trận mưa chiều hôm qua.
Tôi nhớ lời anh H... nói đùa mấy hôm nay nắng không có mưa, tại mấy anh Adelaide
mang mưa đến, nghe qua cũng vui vui. Nhưng có ngờ đâu khí hậu ở đây vào mùa này
nếu hôm trước mưa, th́ hôm sau cái nóng c̣n bạo hơn nữa!.. Ngồi trong gian nhà
làm pḥng hội đă được trang bị quạt máy và máy lạnh, nhưng với cái nóng hôm nay
h́nh như lạnh chưa thấm vào đâu cả, người vẫn rươm rớm mồ hôi. Bước qua pḥng
Hành Chánh máy lạnh vừa mới mở, mùi hôi mốc c̣n nồng nặc bốc ra. Tôi gặp chị N..
đang cắm cúi làm việc chăm chỉ, với dáng điệu của một người sắp làm mẹ, thật ai
bảo: “Một người làm việc bằng hai” không đúng ở trường hợp này? Có người nghĩ
sắp đến ngày sinh, tại sao chị không ở nhà cho khỏe? Tôi nghĩ trong ḷng chị
biết tại sao, tôi biết tại sao và những người cùng làm việc gắn bó với nhau,
hiểu được tại v́ sao!.. Nh́n ra bên ngoài trời nắng chang
chang như đổ nước sôi lên đầu, mới thấy được sự hy sinh vô bờ của anh chị
Brisbane, với sức người và niềm tin khắc phục mọi khó khăn, lo chuẩn bị nơi ăn
chốn ở cho những người tham dự khóa. Họ di chuyển từ nơi này đến nơi khác cách
xa, dưới sức nóng nhiệt đới, các anh khiêng vác làm vệ sinh dọn dẹp những căn
lều dùng làm pḥng ngủ. Nh́n vào bếp, các chị trong Ban Ẩm Thực cũng dăi dầu
không kém! Ḷng tôi bỗng thấy bùi ngùi nhớ lại những lần đi tham dự Đại Hội các
nơi, hay những khóa Lănh Đạo trong mấy năm qua. Cùng từng khuôn mặt ấy đứng mũi
chịu sào, và có thêm một số anh chị khác phụ vào, năm nay có thêm người này lại
vắng đi người khác! Thật là: “Tuấn kiệt như sao buổi sáng, nhân tài tựa lá mùa
thu” (1#). Trời sáng làm ǵ nh́n thấy sao, c̣n mùa thu t́m đâu ra lá c̣n ở trên
cành nữa! Vào buổi chiều hôm đó Chúa làm phép lạ cho khí hậu dễ chịu, và kéo dài
qua những ngày kế tiếp. Nhờ vậy, tuy thiếu thốn tiện nghi nhưng kết quả rất tốt,
từ những bài nói của các giáo dân, và các Linh mục cho đến các tiết mục văn nghệ
bỏ túi, đến phần điều hợp của các anh chị MC đều hấp dẫn người tham dự. Ngoài ra
c̣n có các Linh mục Linh Hướng các nơi hy sinh thời giờ công việc tựu về tham
dự, đặc biệt năm nay Phong Trào Cursillo Úc Châu nói riêng có một Đức Ông Tổng
Linh Hướng, làm cho anh chị Cursillista cảm thấy thêm phấn khởi. Tuy các bài nói thật hay và ư nghĩa.
Nhưng ḷng người muôn vạn nẻo, nào ai biết được khúc mô mà lần... tôi nhớ được
nhiều thứ trong các bài. Đặc biệt bài nói của một lăo làng đại diện xứ
Cẳng-Bè-Ra, nghe đâu vị chức sắc này hơn cả năm trời khổ luyện môn vơ đặc biệt,
nên chỉ nằm chứ không đi, nếu cần đi th́ có chị H... vận công giúp, bây giờ gặp
lại trông anh không khác mấy, nh́n có da có thịt hơn xưa nữa. Khi nghe anh nói
có liên quan đến lănh đạo nên tôi càng để ư hơn. V́ có anh bạn vào phong trào
trước tôi mấy niên, khi nghe ai nói đến hai chữ lạnh đạo là anh cười cười nói:
“Lănh đạo là lănh đạn, c̣n dấn thân là liều mạng”. Lúc đầu mới nghe khó tin, tôi
c̣n nghĩ anh “hù -rọa” kẻ đến sau, bây giờ ở lâu trong phong trào nghiệm ra thấy
cũng có lư. Theo lời vị chức sắc cho biết đại
khái như ri: Khi làm việc chúng ta hăy nâng đỡ nhau, nhất là nâng đỡ những người
có trách nhiệm. Nếu như thấy việc đúng mà v́ ḿnh nhát sợ mất ḷng không lên
tiếng bênh vực, xem như không có liên quan đến ḿnh. Lâu ngày người lănh đạo cảm
thấy mệt mỏi, không c̣n sức đứng ra liều mạng, lo công việc chung nữa, họ xin
rút lui. Như vậy chúng ta có một phần trách nhiệm trong đó, người khác trông vào
hăi quá... có ai c̣n dám đứng ra lănh thẹo nữa! Nghe câu này làm tôi nhớ đến
chuyện về người lănh đạo trong thời chiến quốc tôi đă đọc lúc c̣n nhỏ, xin hầu
kể ra đây để nghe cho vui. Ai hay đọc truyện Tàu chắc biết Tần
Thủy Hoàng là ông vua có tướng mạo rất cổ quái, ai nh́n thấy cũng nổi da gà lại
thêm tính t́nh hung bạo. Nước Yên muốn hành thích, nên xếp đặt Vũ Vương là người
gan dạ, giỏi vơ giết người không chớp mắt theo Kinh Kha đi sứ sang Tần. Khi
tŕnh diện bị Tần Thủy Hoàng chiếu tướng, Vũ Vương nhũn cả đầu gối run sợ tay
chân lạng quạng bước đi không muốn nổi. Đă vậy, Tần Thủy Hoàng lúc nào cũng lăm
le gồm thâu lục quốc để thống nhất thiên hạ, nên vua tôi nước Triệu ngày đêm lo
lắng muốn cử người đi sứ sang Tần để cầu ḥa. Nhưng ngặt một nỗi Tần Thủy Hoàng
vừa hung dữ lại c̣n có tật đa nghi, hỷ nộ bất thường, hễ thấy nói nghe không lọt
tai, hoặc trông chướng mắt là trảm ngay. Nên cả triều thần nước Triệu ai cũng
lạnh cẳng chẳng ai dám đi sứ. Cuối cùng nghe đồn trong quân ngũ, có
tên lính miệng lưỡi trơn như thoa mỡ lại tinh thông kim cổ, nên vua cho vời đến
đi sứ sang Tần, chắc nghĩ may ra tên này điếc không sợ súng hay chăng?!.. Người
lính này họ Lạng tên Tương Như, tuy có tài nhưng v́ không có người tiến cử nên
ông đành làm lính chờ thời. Cuối cùng ông họ Lạng làm cho Tần Thủy Hoàng mến tài
kính trọng, và nghe lời thuyết phục, khi về nước được vua trọng dụng ban chức
lớn. Nhưng cảnh đời ngồi cao th́ gió lạnh, kể từ đó ông bị bạn đồng liêu trong
triều xoi mói đủ thứ để gây hiềm khích giữa ông và vị danh tướng Liêm Pha của
nước Triệu (2#). Cuối cùng Liêm Pha hiểu được, và hai ông đă đặt quyền lợi chung
của đất nước lên trên cái nhỏ nhen cá nhân, cùng nhau hợp tác giữ vững nước
Triệu trước sự xâm lăng của Tần. Người đời sau đọc chuyện cảm khái vô cùng, kính
phục Lạng Tương Như lẫn Liêm Pha. Về đến nhà trong cái nắng hâm hấp
buổi trưa, tôi ngủ mê mệt để bù lại sức. Trong cơn mê tôi thấy mây trời vần vũ,
sân cỏ xanh nơi sinh hoạt bây giờ trở nên vàng úa, rộng và sâu hơn như thung
lũng, trước mặt là con dốc đá cao trơ trụi có nhiều đoạn lởm chởm đầy gai góc.
Phía bên kia dốc là đồi cỏ xanh mướt, có tiếng nước suối chảy chim kêu. Trong
ánh sáng chiếu ra từ những ngọn đuốc trên tay một số đông anh chị Cursillistas,
đang ở dưới thung lũng, khi mờ khi tỏ v́ những cơn gió giật. Tôi thấy mọi người
mang trên lưng một vật ǵ trông có vẻ nặng lắm, đang lầm lũi cố bước lên đỉnh
dốc tiến về phía bên kia. Văng vẳng lời ca trong gió, nghe như
bài Cursillista Hành Khúc trỗi lên. Bỗng nhiên trước mắt tôi hiện lên rơ ràng
gương mặt anh Tr... với lời nói uất nghẹn, đôi mắt buồn buồn của chị trưởng ban
ÂT. Ḍng nước mắt lăn dài trên má của anh Tr... và đôi mắt như chất chứa đầy u
uẩn trong ḷng của anh K... Cái nh́n đăm chiêu sâu thẳm như có nhiều tâm sự của
anh PĐT... trong giờ phút chia tay. Dáng đi đổ nghiêng xiu vẹo, chịu đựng của
anh T.. với cái đầu cúi về phía trước, như cây đa đứng bên bờ sông nước cuốn,
được chống đỡ bỡi những chiếc rễ to bám trụ sâu xuống ḷng đất, bất chấp những
con nước lên xuống đẩy xô dồn dập!.. Tôi c̣n thấy nhiều anh chị nữa, nhưng mắt
ḿnh bỗng cay cay, và h́nh ảnh nhạt nḥa dần... Tôi chạy theo đoàn người muốn hụt
hơi! Nhưng có cái ǵ níu lại cố nhận ch́m tôi xuống, rồi bỗng nhiên h́nh như có
nhiều bàn tay nâng lên. Bên tai nghe văng vẳng lời ai hát, âm thanh tựa hồ như
xa, như gần vang vọng lại:
Phùng Ngọc Thanh (1#)- Nguyễn Trăi “B́nh Ngô Đại
Cáo“
|