CON CÓ THẤY CHA KHÔNG ?
 

... “Họ” lọt vào tầm mắt của tôi trong cơn mưa tuyết đầu tiên đổ xuống thành phố vào những ngày trời lạnh cắt da... Hôm đó là một buổi sáng thứ Bảy. Tuy đă nghe thông báo của đài khí tượng rằng sẽ có tuyết rơi nhưng cái tủ lạnh nhà tôi cuối tuần ấy bắt đầu vơi thức ăn, với ba cậu con trai đang tuổi “thực như hổ”, tôi ngẫm nghĩ thấy không thể “nuôi quân” nổi qua đến thứ Hai nên cuối cùng tôi đành trùm áo trong áo ngoài đi chợ. Khi tôi vừa kéo chiếc giỏ có bánh xe nặng trĩu thức ăn ra khỏi siêu thị th́ cũng là lúc tuyết rơi nhiều. Tuy âm thầm mà thật là nhanh nhẹn, phút chốc tuyết đă bám đầy tóc đầy mặt tôi... Cảnh vật chung quanh bỗng như bị nhốt kín vào một quả cầu thủy tinh mà ta thường thấy bầy bán ở các điểm du lịch, và ai đó đă tinh nghịch lắc mạnh cho tuyết phủ lên trắng xóa. Tôi cố đi nhanh đến trạm xe bus để tránh tuyết, và chính ở đó tôi đă nh́n thấy “họ”.
 

“Họ”??? Đó là một cặp t́nh nhân tuổi độ ba mươi. Tôi cho họ là t́nh nhân v́ họ ngồi thật sát vào nhau trên chiếc băng ghế duy nhất của trạm xe bus, họ nắm chặt tay nhau, đầu tựa vào nhau âu yếm lắm. Tôi c̣n nhớ lúc mới sang Tây, những h́nh ảnh như thế này luôn làm cho tôi thấy ngượng ngùng khó chịu, nhưng bây giờ tôi đă đỡ “nhà quê” rồi, nên tôi phới tỉnh ăng lê rất là dễ dàng. Mặc dầu vậy, có điều ǵ đó khiến tôi cảm thấy họ không phải là một cặp t́nh nhân b́nh thường... Có lẽ v́ mọi ánh mắt chung quanh đều đổ dồn về họ chăng? Hay v́ tự nơi họ đă toát lên một cách tự nhiên cái điều khác thường đó? Tôi quan sát họ chăm chú hơn, và tôi bàng hoàng phát hiện ra rằng cả hai đều là những người khuyết tật. Trong ánh mắt của chàng trai, sẽ vĩnh viễn không có một tia sáng nào lọt vào được, ánh mắt đó mở lớn nhưng vô hồn v́ anh ta bị mù! Quay sang người con gái, tôi bắt gặp một khuôn mặt ngây ngô của những người vốn chậm phát triển về tâm sinh lư. Trong đám đông bắt đầu có tiếng x́ xào, tôi nghe cả tiếng chặc lưỡi của bà cụ đứng gần bên. Tôi chợt nhớ đến câu tục ngữ của ông bà ngày xưa để lại: “tốt khoe xấu che”. Có lẽ những người đang ṭ ṃ nh́n đôi t́nh nhân trẻ không b́nh thường ấy cũng mang trong ḷng ư tưởng đó? Đúng vậy, họ là những người khuyết tật, họ không hoà hợp được vào cái đám đông đang náo nức đổ xô đi mua sắm cho những ngày lễ hội cuối năm. Bao nhiêu đôi mắt được Chúa ban cho ánh sáng đang hân hoan nh́n ngắm những quày hàng hoá rực rỡ đắt tiền nhiều màu sắc, bao nhiêu con người b́nh thường mạnh khỏe đang hớn hở chuẩn bị làm đẹp, nấu ăn ngon, mở tiệc lớn... Và phải chăng h́nh ảnh không đẹp của đôi bạn trẻ ấy làm niềm vui họ hao hụt, làm cho bức tranh b́nh an hạnh phúc của mỡi người bị lấm lem một nét vẫn đục nào đó?
 

Gió thốc vào mặt tôi một luồng hơi lạnh buốt, nhưng cặp t́nh nhân vẫn b́nh thản ngồi bên nhau, trong t́nh yêu họ trao cho nhau, không gian và thời gian trở nên vô nghĩa. Càng nh́n họ, tôi càng thất họ đẹp, họ dễ thương quá! Ở họ toát ra hơi ấm chân thật của tâm hồn. Chàng trai không thấy ǵ cả nhưng ánh mắt anh ta luôn hướng đúng về phía người yêu, nét mặt anh rạng ngời vẻ hạnh phúc. Anh không cần phải bận tâm là cô ta có xinh đẹp hay không, cô ta thông minh hay khù khờ, tóc cô đen hay vàng... Anh nh́n thấy cô tường tận bằng trái tim yêu, và trong trái tim ấy, dĩ nhiên cô là người thiếu nữ xinh đẹp nhất. C̣n cô, cô không đủ trí óc như những cô gái khác để chọn lựa so đo cho ḿnh một người bạn đời “con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai”, nhưng cô đă vững tin trao gửi cuộc đời ḿnh cho anh dẫn dắt. Cô có nhận thức được những bước anh đi là những bước luôn chập choạng? Cô có trăn trở là anh sẽ dẫn đưa cô về đâu không khi mà cuộc đời anh luôn bị bóng tối vây quanh? Chắc chắn là không, v́ niềm tin của cô đặt ở bạn ḿnh quá lớn, nên nó đủ lấn át hết mọi âu lo nghi ngại thường t́nh...
 

Lên xe bus rồi, tôi c̣n ngoái đầu nh́nh lại cặp t́nh nhân ấy thêm lần nữa. Tôi biết rằng h́nh ảnh của họ sẽ luôn ghi khắc trong ḷng tôi. Họ đă làm xao động ḷng tôi trong Mùa Giáng Sinh này bằng rất nhiều câu hỏi, và cũng đem lại cho tôi biết bao nhiêu câu trả lời. Bất giác, tôi đưa tay sờ lên gương mặt ḿnh. Chúa đă cho tôi một thân xác khỏe mạnh, một gương mặt dễ nh́n, một đôi mắt để đón nhận ánh nắng ban mai, để ngắm trăng sao trong đêm tối. Nhưng tôi có lần nào nhận ra đó là Hồng An? Chúa đă tạo ra tôi với một tinh thần đầy đủ vững vàng, nhưng được bao nhiêu lần tôi biết nh́n người chung quanh bằng trái tim yêu hết ḷng, để ôm ấp cả những điều thiếu xót nơi họ mà trân quư, v́ họ chính là h́nh ảnh của Hài Nhi bé nhỏ thuở nào ở Bêlem??? . . .
 

Con có thấy Cha không?
 

Trong người hành khất xin ăn bên vệ đường
Trong kẻ bệnh hoạn nằm liệt trên giường
Trong người tù van xin chút t́nh thương
Trong trái tim kẻ bị lên án, v́ đă yêu đồng loại
Trong đôi môi thơm ngọt kẻ t́nh nhân
Trong gương mặt ngây thơ em bé nhỏ
Trong đôi chân ră rời người lữ khách
Trong vết thương rướm máu anh chiến binh
Trong đôi vai vất vả người lao công
Trong dáng đi xiêu vẹo kẻ không nhà
Con có thấy Cha không?
Trong người già cô đơn
Trong góa phụ lẻ loi
Trong bạn trẻ thất vọng
Trong nạn nhân thời cuộc
Trong tiếng khóc đau thương
Trong tiếng cười rộn ră
Trong tiếng hát du dương
Con có thấy Cha không?
Trong cha con, mẹ con
Trong vợ con, chồng con
Trong con cái con
Trong anh em con
Trong chính bản thân con
Con có thấy Cha không?
Nếu có thấy,
Con đă không tàn nhẫn
Con đă không gắt gỏng
Con đă không chửi rủa
Con đă không kêu trách
Con đă không và
Con đă không...
Con có thấy Cha không?
Nếu có thấy,
Con đă Vui Cười và con đă Yêu,
Yêu chân t́nh – Yêu nhiệt t́nh
Yêu hết t́nh – Yêu không tính toán
Yêu không đ̣i hỏi – Yêu măi măi...
Con có thấy Cha không?
(Thơ của Lm. Giuse Ngô Văn Thích, OP)
 

Anne NC.
 

Tờ Thông Tin Liên Lạc Cursillo Việt Nam – Au Châu
Tháng 01 năm 2006