HÁI LỘC ĐẦU XUÂN

“Đêm ba mươi co cẳng đạp thằng bần ra cửa,
Sáng mồng một giang tay bồng ông phúc vào nhà”

Câu đối này diễn tả đúng là tâm trạng chung của mọi người. Đêm giao thừa ai nấy muốn tống khứ tất cả những ǵ là nghèo khổ, rủi ro, bệnh tật, tai họa... của năm cũ, để mong mỏi một năm mới sắp đến tốt đẹp hơn.
 

Tết là ngày vui của mọi người, mọi nhà. “Vui như Tết!”, người ta thường nói thế. Và v́ Tết là khởi đầu của một năm mới, nên Tết c̣n mang niềm hy vọng là mọi sự đều mới. Ngày đầu năm mới, ai cũng có ước vọng mới, ư nguyện mới, những cái mới hướng về một tương lai sáng lạn hơn.
Để mong mỏi đạt được như vậy, đêm giao thừa và những ngày Tết người ta đua nhau đi hái lộc đầu năm. Có những người đi hái lộc sát nghĩa là bẻ cành, bứt chồi những cây cảnh nơi chùa chiền. Có những người đi lễ cầu xin ơn chúc lành của Thượng Đế.
 

Xưa kia tôi chưa hề được tham dự nghi thức “Hái Lộc Đầu Xuân” trong Thánh Lễ Giao Thừa hay Thánh Lễ Tân Niên, cho nên vẫn chưa cảm được bầu khí Tết trong Thánh Lễ. Ngày nay nhiều giáo xứ nơi quê nhà, cũng như nhiều cộng đoàn nơi hải ngoại đă tổ chức nghi thức này. Đầu Thánh Lễ là nghi thức chúc Xuân Ba Ngôi Thiên Chúa, cuối Thánh Lễ với nghi thức hái lộc đầu Xuân đă diễn tả sự hội nhập nét văn hóa đặc thù của dân tộc. Thánh Lễ Tết đúng là sự họp mặt đại gia đ́nh: chúc tuổi, cám ơn, nhận ĺ x́ và bữa tiệc gặp gỡ.
 

“Lộc Đầu Xuân” Chúa ban là một mảnh giấy màu hồng có một câu Kinh Thánh được in thật đẹp và trang trọng. Sau Thánh lễ, mỗi người mang Lời Chúa về đọc và suy niệm như của ăn thiêng liêng nuôi sống suốt năm mới đang khởi đầu.
 

Năm ngoái nhờ đi tham dự Đại Hội tại Melbourne, tôi có được Lộc Thánh Đầu Xuân với câu Kinh Thánh: “Đừng x̣e tay ra nhận, rồi nắm lại khi phải cho đi” (Hc 4,31). Nhận được lộc đầu năm mà tôi cảm thấy lo âu, v́ đây không những là lời nhắc nhở, mà cũng là một thách đố cho tôi, một cuộc chiến gay go với sự ích kỷ cố hữu của con người. Và rồi để như một lời cầu nguyện, một ghi nhớ phải cố gắng mỗi ngày, tôi trịnh trọng dán ngay dưới bàn thờ để thấy được thường xuyên.
Quả thật th́ trong suốt cuộc đời, ngày nào tôi cũng x̣e tay ra nhận. Không những chỉ nhận những ơn ḿnh xin, mà nhận cả những ơn ḿnh chưa kịp xin hay không biết đàng để xin. Ơn nhận được th́ nhiều vô số kể. Cả những ơn nhận trực tiếp của Thiên Chúa, lẫn những ơn nhận từ xă hội và những người chung quanh. Có những ơn Chúa ban mà tôi chẳng hề để ư, hay đúng hơn là tôi chẳng thèm nhận, đó là ơn tạo cho tôi có cơ hội x̣e tay ra để cho đi.
 

Trong năm qua tôi đă cố gắng nhiều, nhưng sao vẫn chẳng đâu vào đâu, vẫn vướng vào cái “đừng” mà lộc Lời Chúa đă nhắc nhở. Lời thánh Phaolô tự thú thật thấm thía cho thân phận yếu đuối của con người: “V́ điều tôi muốn th́ tôi không làm, nhưng điều tôi ghét tôi lại cứ làm” (Rom 7,15). Trong quá khứ lúc nào cũng có cơ hội cho tôi x̣e tay ra, nhưng sao bàn tay cứ tê dại, cứng đơ và nắm chặt lại! Có rồi lại cứ muốn có thêm, được một lại muốn mười. Ḷng tham con người vô đáy, nhu cầu con người vô tận thật đúng chẳng sai.
 

Năm nay, năm Bính Tuất, không có dịp nào để nhận được Lộc Thánh chung cho năm mới, tôi cầu xin Thầy ban cho riêng vậy.
Sáng mùng một Tết, tôi lấy cuốn Kinh Thánh trọn bộ của nhóm phiên dịch các giờ kinh Phụng vụ xuất bản năm 1999 để nhận lộc. Muốn được thay đổi với năm trước, nên tôi có ư mở phần sau, phần Tân Ước với ư định sẽ chọn câu đầu tiên trong trang được mở ra. Tôi mở đúng trang 1322. Những chữ đầu tiên không phải là một câu mà là một đầu đề: “Cuộc phán xét chung” của Phúc Âm thánh Matthêu đoạn 25, từ câu 31 cho đến hết câu 46! Nguyên một câu chuyện Chúa nói đến yếu tố để vào Nước Trời. Cả đoạn dài, nên tôi đành chọn một câu tiêu biểu: “Mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đă không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,45).
 

Chẳng như tử vi người đời đă soạn, ai cũng có sẵn số mệnh “đến đôi giầy mà c̣n có số”. Hôm rồi người bạn đưa tôi cuốn giai phẩm Xuân Bính Tuất của nhật báo Chiêu Dương, chỉ vào mục tử vi Đông Phương, chúc mừng tôi và bắt đọc: “Năm nay quư ông tuổi Quư Tỵ Âm Nam như cá gặp nước, rồng gặp mây nhờ các cát tinh Khôi Việt, Thiên Phúc, Phi Liêm, Thanh Long cùng với Long Tŕ, Phượng Các v.v... hội tụ chiếu mệnh nên năm nay nếu là nhà kinh doanh th́ ắt được phát triển, làm thương mại sẽ có lắm cơ hội thu nhập... C̣n nếu là công nhân viên chức th́ sẽ được tăng lương tiến chức...” Nói chung th́ tử vi trọn năm của tôi rất tốt đẹp. Các tháng hầu hết thuận buồm xuôi gió, chỉ một chút trở ngại không đáng kể. Tôi thầm nghĩ trong năm đó có biết bao ông đă được sinh ra, không lẽ ai cũng thế cả? Riêng tôi không là nhà kinh doanh, công nhân viên chức th́ đúng là bù trớt. Và cứ theo công thức này th́: “nếu là người bệnh tật th́ ắt được phát triển thêm, mỗi lần đi bác sĩ lại khám phá thêm một bệnh...” là tôi tiêu tán đường!
 

Tôi cảm nhận Kinh Thánh đúng là cuốn tử vi trọn hảo của con người. Trong đó số phận mỗi người được sắp xếp để sống hạnh phúc trong sự quan pḥng tinh vi của Người. Để đạt được như vậy, Lời Chúa luôn mở đường dẫn lối cho con người tự do bước theo. Điều quan trọng là ta có chấp nhận hay không mà thôi.
 

Tôi hiểu Chúa thấy tôi c̣n yếu kém nên ĺ x́ Lộc Thánh cho tôi như trên. Lộc Thánh năm nay như là tiếp nối cho Lộc Thánh năm trước. Lộc Thánh năm nay như là một thúc

đẩy mạnh mẽ hơn để tôi tiến bước cho đạt được số mệnh: một người con Chúa và nơi định cư sau cùng là quê trời, nơi có Chúa T́nh Yêu, mùa Xuân Vĩnh Cửu.
 

Sống với Lộc Thánh này, tôi sẽ bước đi trong quỹ đạo của Hội Thánh Chúa. Hội Thánh, hiền thê của Chúa Kitô, vẫn luôn yêu thương người nghèo, và đó là truyền thống thống ngàn đời của Hội Thánh. Ngay từ sách Đệ Nhị Luật của Cựu Ước đă nói: “Phải mở rộng bàn tay cho người anh em nghèo đói, cùng khổ đang sống trên đất nước của ngươi” (Đnl 15,1). Chính v́ thế mà trong cuốn Giáo Lư, Hội Thánh đă đưa ra 7 câu (từ 2443 đến 2449) để nói về sự yêu thương và giúp đỡ người nghèo. Người nghèo là h́nh ảnh sống động của Chúa Kitô, mà lúc nào cũng có sẵn: “Người nghèo th́ anh em luôn có bên cạnh; c̣n Thầy, anh em không có măi đâu” (Ga 12,8).
 

Lộc Thánh cũng làm tôi nhớ đến và hiểu hơn lời thánh Grêgôriô Cả nhắc nhở: “Khi tặng những thứ cần thiết cho người nghèo, chúng ta không làm v́ ḷng quảng đại cá nhân, nhưng là hoàn trả cho họ những ǵ thuộc về họ. Qua đó chúng ta chu toàn một trách nhiệm công bằng hơn là thực hiện một hành vi bác ái”. Thánh Gioan Kim Khẩu lại nhấn mạnh hơn: “Không cho kẻ nghèo được chia sẻ của cải thuộc về họ, là ăn cắp và cướp lấy mạng sống của họ. Của cải chúng ta đang nắm giữ, không phải là của chúng ta, nhưng là của họ”.
 

Chúa muốn mọi người đóng góp những đời sống bác ái thực sự giữa xă hội, để xă hội này biết đến Thiên Chúa là t́nh yêu, và Đức Kitô là t́nh yêu đă nên người của Thiên Chúa t́nh yêu vô h́nh. Thật là thú vị, Lộc Thánh năm nay đă giúp tôi vào được với Thông Điệp đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI, Thông Điệp: “Thiên Chúa là T́nh Yêu”.
Thông Điệp cung ứng cho chúng ta cái nh́n của t́nh thương đối với người lân cận, và cái nh́n về trách vụ xă hội để thực thi t́nh bác ái, để bổ túc mệnh lệnh của t́nh thương. Mệnh lệnh này ăn rễ sâu vào trong chính bản tính của Thiên Chúa, Đấng là t́nh yêu.
 

Thông Điệp mời gọi Hội Thánh hăy dấn thân vào việc phục vụ của đức bác ái, như là phần cần thiết của cuộc sống và của sứ mạng. Đức Giáo Hoàng mời chúng ta hăy biết rơ hơn điều mà Đức Tin tuyên xưng, khi chúng ta nói rằng: "Thiên Chúa là T́nh Yêu" (1 Gn 4, 16). Ngài mời gọi mọi người hăy mở rộng con tim để nhận ra những nhu cầu của người lân cận, và để đáp lại giới răn to lớn của t́nh yêu đối với Thiên Chúa và đối với người lân cận, theo mẫu gương của người Samaritanô nhân lành.
 

Tôi cám ơn Chúa đă ban cho tôi Lộc Thánh đúng lúc và hợp thời (Ôi sự quan pḥng của Thiên Chúa xiết bao cao vời). Nhờ Lộc Thánh tôi hiểu được “ông Phúc” chẳng ở đâu xa, ông ở ngay chính ḷng ḿnh. Ông có sẵn nơi tâm hồn mọi người, không phân biệt giầu nghèo sang hèn. Ông cũng chẳng cần phải bồng bế vào hay phải cầu cạnh đền này tới am kia. Ông xuất hiện khi tự ḷng con người trào lên, như một mạch nước ngầm phun lên lúc chúng ta sống bác ái yêu thương. Lúc nào cũng có Ông có nghĩa là lúc nào cũng là Mùa Xuân “Tứ thời Xuân! Tứ thời Xuân non nước” (HMT)
 

Trong lúc “Tôi van lơn thầm nguyện Chúa Giêsu – Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối...” (HMT), tôi cũng đồng cảm được với những vần thơ của Hàn Mạc Tử đón Xuân:
 

“Tiếng pháo đi: bao nhiêu kinh cầu nguyện
Đều dâng lên cho đến chín từng mây
Hơi Xuân thắm mỹ v́ hơn dạ yến
Ta đem ươm trong ư vị đêm nay
Cả trời bỗng diêu diêu như báu vỡ:
Nên tiếng vang thầm dội đến thâm tâm
Mà ta ngỡ Đấng Tiên Tri muôn thuở
Giữa đêm nay c̣n đứng giảng Phúc Âm”
(Nguồn Thơm)
 

Tom