|
MÓN QUÀ ĐẦU NĂM
Sáng nay nghe tên được gọi trên loa
trại để lănh hàng tiếp tế hắn vui mừng khôn tả. Mấy tháng nay hàng tiếp tế đă
cạn queo, ngay cả hộp muối xả vợ hắn tằn tiện mang lên kỳ trước cũng đă được hắn
chia sẻ cho những bạn tù đồng cảnh ngộ - mỗi người một nhúm để có tí chất muối
trong cơ thể đang thèm khát đủ mọi thứ. Nh́n gói quà để trên bàn tiếp nhận hắn
rưng rưng nước mắt khi nghĩ đến người vợ tấm mẳn đă chắt chiu bao nhiêu công sức
để mang được gói hàng tiếp tế đến đây thăm nuôi. Trèo đèo lội suối ra đến tận
ng̣ai này để mang cho chồng tí quà thăm nuôi mà nào có được gặp mặt chồng gầy
béo ra sao. Ôi những con người làm cách mạng với quả tim bằng “thép đă tôi”
nguội lạnh t́nh cảm như thế đấy! Những người vợ, người mẹ lốc thốc đi từ Nam ra
Bắc để chỉ mong nh́n thấy mặt chồng, mặt con để an ủi th́ được cán bộ quản giáo
lên lớp là hăy phấn khởi ra về v́ các cải tạo viên đang trong t́nh trạng “phấn
đấu tiếp thu và học tập tốt”. Sự gặp gỡ sẽ làm ủy mị và tŕ hoăn thành quả tiếp
thu — và như thế sẽ phải học tập lâu hơn. Nghe cán bộ bảo thế ai nấy đều ngậm
tăm ra về không dám xin xỏ một ân huệ ǵ dù chỉ là đứng ngoài hàng rào để nh́n
vào t́m bóng dáng người nhà trên những thân xác cải tạo viên ốm đói. Tên cán bộ
cất giọng: - Anh Nguyễn văn Thinh. - Dạ thưa cán bộ Nguyễn văn Thỉnh ạ! - Sao không bỏ dấu hỏi đi cho dễ đọc?
Tên ǵ lại đọc là Thỉnh! Thần hoàng sao mà phải thỉnh? - Dạ thưa cán bộ tên do cha mẹ đặt
cho, tôi đâu dám có ư kiến. - Anh lại lư sự với cán bộ phỏng? Hắn bước lại bàn toan đỡ lấy gói quà
từ bàn lên như những lần trước th́ một báng súng nện vào lưng làm hắn đau đớn
cong người lại như con tôm ngă gục xuống nền nhà. Có tiếng lạnh như băng của tên
vệ binh phía sau: - Thằng này hỗn láo quen thân. Cán bộ
chưa kiểm tra mà đă dám lấy! Nén đau hắn lồm cồm ḅ dậy: - Dạ thưa cán bộ, tôi nghĩ cán bộ đă
kiểm rồi nên mới dám đến để nhận. Tay vệ binh phía sau lại giơ báng
súng lên hăm dọa: - Mày lại c̣n lư sự cùn hả!? Muốn tao
dậy cho một bài học nữa không? Tay cán bộ quản giáo khoát tay ra
lệnh và thong thả mở những sợi dây nhựa mà vợ hắn đă cẩn thận gói chặt trong
những lớp giấy báo đă nhàu nát bẩn thỉu. Trước mắt hắn gói hàng được mở toang
ra. Trong đó chẳng có ǵ khác ngoài một bịch muối xả ngào với tóp mỡ, một bánh
thuốc lào và vài tán đường thẻ đen đủi. Hắn biết nhà nghèo nên vợ hắn phải chạy
chợ để nuôi cả gia đ́nh với bốn đứa con c̣n nhỏ dại. Hắn đă chẳng giúp được ǵ
cho vợ con lúc này lại c̣n báo cô, báo hại vợ hắn lại phải làm việc vất vả hơn
để mỗi năm hai lần vợ hắn lại tất bật ra Bắc đi thăm nuôi. Nh́n những món quà
đơn sơ chả có ǵ nhưng đối với những người tù cải tạo như hắn là cả một gia tài
rất quư đủ để mang lại niềm vui và phần dinh dưỡng cần thiết trong hoàn cảnh
khắc nghiệt của trại giam. Tay cán bộ cầm những tán đường thẻ lên bẻ ra làm đôi
và hỉnh mũi vào ngửi: - Có giấu thứ ǵ quốc cấm trong này
không? Những tán đường thẻ vô tội bị bẻ ra
làm hai, làm ba và quăng tung tóe trên mặt bàn rớt cả xuống sàn nhà. Hắn cắn
răng nhẫn nhục. Bịch muối xả được bóp xong ném xuống nền nhà một cái “bịch” cái
bao nhựa tái chế mỏng manh bị rách toạc - những hột muối, những miếng xả nhỏ
được bằm và xào với tóp mỡ thơm ngậy văng đầy ra nền nhà. Hắn vẫn đứng khoanh
tay, mặt cúi gằm xuống đất trong một sự dồn nén, ức chế đến tột cùng. Nét mặt
tên cán bộ quản giáo có vẻ hí hửng khi moi ra bánh thuốc lào “Cái Sắn 888”. Tay
cán bộ cầm bánh thuốc lào dá vào mặt hắn như ra lệnh: - À cái món hàng này nằm trong danh
mục phân phối có tiêu chuẩn. Cán bộ sẽ quản lư và chuyển giao cho anh theo nhu
cầu. - Báo cáo cán bộ cho tôi được nhận
hàng đă kiểm. - Tốt, cho nhận hàng. Hắn cúi rạp người trên nền nhà cáu
bẩn hai tay nhanh chóng vun vào những hột muối c̣n thơm mùi xả non tung tóe dưới
chân bàn cho cả vào miếng giấy báo. Những tán đường thẻ bị bẻ vụn quăng khắp
pḥng cũng được hắn trịnh trọng đi nhặt nhănh không sót miếng nào. Trong gói
giấy báo hỗn độn giờ đây lẫn lộn cả đường và cả muối xả. Hắn cẩn thận bọc lại
xong ôm gọn vào ḷng. Báng súng cây AK lại thúc vào lưng hắn: - Đi về pḥng mau lên! Ôm gói quà bé nhỏ trong ḷng mà hắn
h́nh dung ra những khuôn mặt ốm đói của những đứa con thơ ở nhà, khuôn mặt tiều
tụy hốc hác của người vợ hắn đang chạy gạo từng bữa. Hắn cũng mường tượng ra
những khuôn mặt rạng rỡ của những người bạn tù cùng láng trại tí nữa đây khi
nh́n thấy gói quà Tết hắn đang ôm trên tay bước vào pḥng. Hắn quên đi nỗi đau
do cái báng súng vừa nện vào lưng hắn. Hắn cũng quên đi những ánh mắt hằn học
của người cán bộ quản giáo. Quên luôn thái độ hận thù ác độc của những người vệ
binh chỉ chờ chực giáng những báng súng oan nghiệt lên đầu lên cổ đám tù cải tạo
đă thân bại danh liệt không một tấc sắt trong tay. Ở những nơi lam sơn chướng
khí, khỉ ho c̣ gáy như nơi này, cây khoai ḿ trồng c̣n c̣i cọc lên không nổi vài
đọt lá xanh lấy hoa đâu mà đón Xuân? Làm ǵ có mai nở làm ǵ có tiếng chim ca để
hắn mường tượng Chúa Xuân đang về trên muôn hoa - tay cầm phất trần phe phẩy tạo
làn gió Xuân dịu mát. Hắn bỗng cảm thấy sinh lực đang tràn dâng như mạch Xuân từ
mạch tim đang khô héo v́ thiếu dinh dưỡng nhiều ngày. Nhâm nhẩm bài hát “Lính
Chúc” hắn húyt sáo dồn dập theo điệu nhạc. Vài người bạn tù trố mắt ra nh́n hắn
nhu không hiểu? Năm nay hắn sẽ ăn một cái Tết giầu có về tinh thần khi trong
ḷng không c̣n cay đắng và thù hận chất chứa. Một cái Tết thật giầu có với gói
quà nhỏ mọn được chia sẻ cho những người tù đồng cảnh ngộ. Ôi những món quà linh
thiêng vô giá cho những kẻ ngă ngựa, khốn cùng như hắn. Mùa Xuân Bính Tuất 2006 Trần V. Thương
Tiếc
|