|
Cư Sĩ
Cư Sĩ xin được mượn câu thơ của cổ
nhân và mạo muội sửa ư tứ cho ra vẻ con nhà đạo một tí. Những người “hồn ở đâu
bây chừ” như h́nh ảnh ông đồ già của Vũ Đ́nh Liên th́ đầu năm hay cuối năm khi
“khai bút” là đều “khai hoa” cả. Nét chữ như rồng bay phượng múa và đẹp như một
đóa hoa vừa chúm chím như “đào hoa y cựu tiếu đông phong” — một nét đẹp cực kỳ
thanh thoát của kẻ thánh nhân quân tử. Riêng Cư Sĩ th́ ông Trời phú cho chả có
cái hoa tay hoa chân nào nên chữ viết th́ hất bên trái, đá bên phải c̣n lem nhem
hơn con gà mái bới t́m mồi! Mỗi lần nh́n thấy những nét chữ cắt hay viết của anh
Lê Phát theo lối triện, thảo và chân phương trên các khẩu hiệu là Cư Sĩ tôi lại
ước ao: “Giá mà ḿnh khai bút được như thế nhỉ?”. Khai bút th́ không biết nhưng
khai tâm th́ Cư Sĩ học được từ Thầy Chí Thánh kể từ sau Khóa Ba ngày. Mỗi người
cursillista đă được Thầy khai tâm và trong tim mỗi người đều có một đóa hoa đang
nở rộ. Đầu năm mà bảo viết cảm nghiệm chia
sẻ th́ quả là nó khó ơi là khó. Chả khác ǵ há miệng cắn miếng bánh chưng nếp
“quá rền” (dẻo) nên há miệng “mắc quai”. Nói đến ngày tư ngày tết mà không nói
đến bánh chưng xanh là cả một sự thiếu sót. Năm nay trong nhà Cư Sĩ không có một
cái bánh chưng nào để “Cống Hỉ” năm Bính Tuất. May sao hôm rồi cha Linh hướng
thết đăi bánh chưng trong buổi họp đầu năm “Tây” cuối năm “Ta” nên Cư Sĩ cũng
“bốc lủm” được vài miếng. Sang đến mùng Một Tết đi thăm dân “Sydney” cho biết sự
t́nh th́ ôi thôi hàng quán từ Bankstown đến Cabbramatta, Canley Vale chỉ lèo tèo
có vài tiệm “tranh thủ” mở để bán hàng ế c̣n tồn đọng trước Tết. Có tiệm c̣n níu
kéo tay chân “Lạy anh, anh mua vài cái bánh chưng em nhờ, em để giá rẻ thôi!”.
Th́ ra năm nay trời nóng sốt lên đến gần 40 độ nên ăn ba cái nếp vào ọc ạch
trong dạ khó tiêu nên bà con ai nấy đều kiêng khem và mua bánh chưng ít đi. C̣n
phe các bà, các cô “ḿnh hạc xương mai” th́ thấy bóc cái bánh chưng ngày Xuân là
sợ c̣n hơn phạm điều răn thứ năm. Cư sĩ hỏi sao th́ được trả lời đúng theo “toa
bác sĩ” tŕnh bày rất lô-gích là: “Trong bánh chưng có văn hóa Việt, nghĩa là có
mỡ heo. Mà có mỡ heo là đụng giới răn kiêng thịt 'mỡ' theo trường phái 'mi-nhon'
(mignon) mỏng mày hay hạt mà dân đai-ết (diet) không dám chấm mút vào”. Hèn chi
năm nay Cư Sĩ thấy mấy cửa hàng thực phẩm tại Sydney, bánh chưng, bánh tét chất
hàng hàng, lớp lớp để bán “on sale”. Ai có tinh thần yêu văn hóa Việt và nhớ đến
gương hiếu thảo của Hoàng tử Tiết Liêu th́ sau ngày mùng Một Tết ra tha hồ mà
“hốt ổ” bánh chưng xanh về đem nhét tủ lạnh lâu lâu đem ra áp chảo rán cho thật
vàng ăn cũng “đỡ vă” những mùa Xuân tha phương trên đất khách quê người. Phải nói là khỏang chừng 20 năm trở
lại đây th́ bánh chưng xanh bày ra bán hằng hà sa số trên các đường phố, tiệm
tạp hóa tại Sydney, Melbourne, Brisbane nơi có đông dân cư Việt. Chả bù thời
gian trước đây muốn t́m một cái bánh chưng xanh ngày Tết th́ quả là “mó không ra
xà không thấy”! Lúc đầu thèm bánh chưng quá, Cư Sĩ chỉ biết đi ra phố Tàu ăn
“nhẩm xà” (Yum Cha) trong đó có món bánh nếp gói theo kiểu bánh ú Việt Nam nhưng
nhân th́ bằng thịt xá-xíu. Thôi kệ! Có c̣n hơn không. Sau này “vật vă” quá nên
Cư Sĩ phải học câu “đói đầu gối phải ḅ”, nhất định phải giở tṛ nấu bánh chưng
tại gia cho bơ thèm. Nói thật ra lúc c̣n nhỏ trong gia đ́nh ông bà cụ năm nào
cũng giở ra gói bánh chưng để biếu họ hàng nên Cư Sĩ cũng “ăn mày” được cung
cách lau lá dong, chẻ lạt, ngâm gạo, đánh đậu xanh và ướp thịt heo làm bánh của
ông cụ bà cụ. Lại c̣n cái phần kỹ thuật luộc bánh cũng cầu kỳ không kém! Lúc đầu
Cư Sĩ tôi đ̣i hỏi mọi thứ phải đầy đủ trọn bộ “complete” th́ mới bắt tay vào gói
bánh. Sau khi h́ hục cả buổi đóng cho được cái khuôn gói bánh xong th́ việc thứ
hai là kiếm lá dong và kiếm ống giang chẻ ra làm lạt. Hai thứ này ở Việt Nam vào
mấy ngày giáp Tết th́ sẵn lắm nhưng ở trên xứ Úc này đào đâu ra ba cái “hàng
độc” ấy. Thế là Cư Sĩ tôi lại cuốn gói, ngồi chơi xơi nước. Nhưng trong “cái khó
nó ló cái khôn”. Một hôm Cư Sĩ thấy phu nhân vác về nhà mấy cái “bánh ú lá tro”
mua ng̣ai tiệm thực phẩm Á châu về. Thấy bánh được gói bằng lá tre (Mạnh Tông)
rất lớn bản, Cư Sĩ bèn nảy ra sáng ư kiến là gói bánh chưng bằng lá tre. Vào
thời bấy giờ hầu hết bánh chưng Việt Nam được các bà cụ gói nho nhỏ bằng cỡ bàn
tay và bằng giấy bạc (aluminum foil) chứ chưa thấy mấy ai gói bằng lá tre. Sau
khi ngâm nước qua đêm lá tre có màu xanh trở lại và mềm mại chả khác ǵ lá dong.
Thế là Cư Sĩ bắt đầu lấy khuôn ra đo lá cắt và xếp góc. Gạo nếp sau khi ngâm
xong vớt ra, muốn có màu xanh của bánh chưng xanh ư? Dễ mà, vài giọt dầu “Lá dứa
xanh” vào mấy kư gạo, chỉ cần phơn phớt thôi bánh mới có màu xanh đẹp như mùa
“Thu quyến rũ của Đoàn Chuẩn — Từ Linh. Quá tay một tí là thành ra bánh xôi vị
(người miền Nam phát âm là xôi dị) có màu xanh rực rỡ quá xem như giả tạo. Lần
đầu ra quân gói 10 kư gạo nếp, Cư Sĩ phờ phạc, vật vờ từ sang đến chiều mới gói
xong mấy chậu gạo nếp. Chưa hết nhiêu khê, xong cái màn gói bành là đến màn luộc
bánh. Muốn t́m ra cái nồi lớn để luộc gần chục cặp bánh chưng đâu phải chuyện
dễ!!! Học được tính tháo vát từ ngày c̣n nhỏ đi Hướng đạo, Cư Sĩ ra K-Mart ôm
cái thùng rác 50 lít mới “keng” bằng kim lọai về thế là đâu lại vào đấy. Nh́n
chục cặp bánh chưng xếp vào nồi vừa vặn đẹp đẽ không đẹp không ăn tiền. Cư Sĩ
phải thầm cám ơn cái tài xoay xở tháo vát học lóm được từ thuở c̣n làm sói con.
Hoàn cảnh nào cũng đem ra áp dụng được. Sang đến cái màn luộc bánh chưng mới
thật phiền hà. Tưởng là cả ngày đă cong lưng ngồi làm Phạm Ngũ Lăo gói bánh đă
xong phận, ai dè đêm về lại làm Lă Vọng ngồi canh bánh chưng cả đêm. Từ lúc nước
trong “thùng” bắt đầu sôi cho đến lúc vớt bánh ra là 10 tiếng sôi liên tục. Nước
trong thùng có cạn th́ phải châm bằng nước sôi chứ không cho nước lạnh vào, bánh
sẽ “sống lại” - ấy bà cụ tôi bảo thế! Thế là những cái bánh chưng xanh đầu đời
của Cư Sĩ tôi gói tại xứ Úc này vào những năm 1985, 1986 nay đă lan tràn khắp
nơi như sao trên trời như cát dưới biển. Bánh chưng xanh bây giờ mỗi năm Tết đến
chiếm lĩnh thị trường rất lớn. Giá cả cũng gia tăng từ 10 đến 15 đô 1 cái. Những
bánh chưng “đặt hàng” riêng theo yêu cầu nhiều thịt không mỡ giá cả phải thương
lượng! Giá mà hồi đó Cư Sĩ tôi đem cái bánh chưng xanh ra cầu chứng tại ṭa cái
“design” này th́ giờ đây tha hồ “ngồi mát ăn bát ḿ” với số tiền “hoa hồng” được
trả cho mẫu mă của ḿnh tiên phong đặt ra rồi! Sau vài mùa Xuân đến Xuân đi với thân
phận làm Phạm Ngũ Lăo gói bánh chưng xanh, Cư Sĩ tôi chán nản bèn “cởi áo măo từ
quan” và gác cần câu cá không làm Lă Vọng ngồi gác bánh chưng xanh bên bờ Sông
Vị nữa. Nhưng mà cái luật đời nó éo le muốn “cáo ấn từ quan” mà nào có được đâu?
Với hai cậu con trai đang ở vào cái tuổi vô tư lự chỉ biết ăn biết chơi. Điệu
này th́ Cư Sĩ lại phải ́ ạch đóng cái khung làm bánh chưng mới để sang năm chỉ
dẫn cho hai cậu con quư tử biết đường mà gói cái bánh chưng cho “chặt tay”. Như
bà cụ tôi ngày xưa đă nói “Học làm lấy mà ăn anh ạ. Sau này mẹ có mất đi th́
cũng biết gói lấy cái bánh chưng xanh ba ngày Tết để nhớ ơn ông bà, cha mẹ”. Xem ra cái sự học đạo và tâm huyết
của tôi đến Phong trào nó có ăn nhậu ǵ đến cái bánh chưng xanh không nhỉ? Các
anh chị nào cũng “phát sốt” lên v́ câu chuyện tra tay vào gói bánh chưng xanh.
Nó không vào “ca kệ” nào xất thế th́ chia sẻ cái chỗ nào? Đây này, sống đạo mà
không chuyển tải cái hiểu biết của ḿnh cho người chung quanh, cho thế hệ sau để
tiếp tục làm chứng nhân cho Thầy th́ có khác nào Cư Sĩ tôi ôm cái bí quyết gói
bánh chưng của bà cụ tôi xuống chốn tuyền đài “amen” không? Ấy thế cho nên Cư Sĩ
tôi nào có được ngơi nghỉ, lại phải “khăn áo quả mướp” tiếp tục xuống núi với
Thầy. Năm tới lại lỉnh kỉnh vác về nào lá, nào gạo, nào đậu, nào thịt và cả cái
thùng rác mới keng để bày lại tṛ gói bánh chưng xanh cho hai cậu con trai quư
tử học cách để “làm lấy mà ăn”. Sau này hai thằng bé con của Cư Sĩ c̣n biết
truyền thống ngày Tết gói bánh chưng xanh và hiểu tường tận câu chuyện chí hiếu
của Hoàng tử Tiết Liêu. “Ngọc bất trác bất thành khí. Ai dám bảo cái bánh chưng xanh nó
không có liên quan ǵ đến tâm t́nh của Cư Sĩ tôi với cái chiếc bánh tâm linh
được gói bằng trọn tâm t́nh cho Thầy Chí Thánh trong ngày đầu Xuân đâu? Ngày tư
ngày Tết nói thế mà nghe thủng được cái tâm nhỉ.
|