Ai đã yêu tôi
suốt một thời
Từng giờ từng phút ở với tôi
Bước đường dương thế dù ngang trái
Vẫn cứ yêu tôi mãi chẳng thôi.
Ưa thích
tự-do tôi trốn chạy
Chẳng ngó chẳng rằng chỉ biết
say
Say tình say của còn tệ bạc
Phủ nhận công người tự bấy nay.
Sẵn sàng nâng
đỡ khi tôi ngã
Kiên nhẫn đợi chờ chẳng mắng la
Khao khát ngắm nhìn tôi trở lại
Băng bó chữa lành bằng “thứ tha”.
Thiên quốc
đón chào tôi tỉnh ngộ
Linh đình mở tiệc lại hoan hô
Cho dù thân xác tôi hôi hám
Ghẻ lở thân tàn tấm xương khô.
Ai đã yêu mình
đến thế nhỉ
Muốn trả ơn người biết nói chi
Có gì cao quí mà trang trải
Tài đức như mình nhắm được chi.
Chu-Đình-Mai