|
|
||
|
Antôn Nguyễn Hữu Tâm |
||
|
Bài chia sẻ trong Đại Hội Tháng 2
Khi
được Phong Trào kêu gọi để chia sẻ theo chủ đề của Đại hội Ultreya
hôm nay về “Lời Chúa ảnh hưởng đến cuộc sống hằng ngày của tôi như
thế nào”, tôi đă nghĩ ngay là... chắc sẽ không có điều ǵ hay ho và
ư nghĩa để chia sẻ đến quư anh chị trong ngày hôm nay đâu. Đây là
một đề tài, khi mới nghe qua th́ cảm thấy thật là gần gũi v́ thường
xuyên được nghe quư Cha giảng trong Thánh lễ hoặc đọc từ sách báo về
đạo, nhưng khi phải ghi lại và nói ra những ảnh hưởng vào đời sống
của chính ḿnh... th́ quả thật là khó.
Nhưng dù sao đi nữa, Chúa ơi! Ḷng con vẫn ao ước để “Lời Chúa là
ánh sáng dẫn đường chỉ lối trong những khúc rẽ tối tâm cũng như
những khi vinh quang vô nghĩa trong cuộc sống. Qua Lời Chúa, con
luôn cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, để con được vững tin, can
đảm và b́nh an hơn”. Cha
và anh chị em quư mến, Một
sự thay đổi trong tôi trong những năm gần đây là cảm nhận được đức
tin vững mạnh... hầu như tôi tin tưởng một cách tuyệt đối vào Thiên
Chúa. Nếu tôi nhớ không lầm th́ tôi đă không hề thắc mắc về sự hiện
diện của Chúa, về những ǵ mà Ngài đă định đoạt cho cuộc đời tôi,
ngay cả trong những khi hụt hẫng và chán chường. Mỗi
ngày, tôi tự đặt ra một số cố gắng phải làm như là... cố gắng nhận
biết những ǵ là vui tươi và lạc quan trong mọi t́nh huống, nhận ra
những nét hay đẹp của người khác và của chính ḿnh... để cảm thấy dễ
chịu và hài ḷng với chính ḿnh hơn, nh́n người xung quanh một cách
dễ dăi hơn, biết sẵn sàng nhận lỗi cũng như biết thông cảm với những
khuyết điểm của người khác. Tại
nhà nguyện, vừa bước qua cánh cửa khép hờ là một kệ đứng với quyển
Kinh Thánh được lật sẵn trang của bài Phúc Âm trong ngày, tôi thường
dừng lại để đọc đi đọc lại vài lần và cố nhớ một câu nào đánh động
và dễ nhớ nhất rồi mới ngồi vào ghế để suy gẫm. Tôi lắng tâm suy
niệm để t́m hiểu ư nghĩa của Lời Chúa, lắng nghe tiếng Chúa, so vào
hoàn cảnh lúc đó để nhận ra ư Chúa muốn ḿnh cần làm ǵ và hành xử
ra sao... và cứ như thế, tôi phó mặc cho thời gian trôi qua với cảm
nhận thể xác được bổ dưỡng, tinh thần phấn chấn và tự tin hơn, tâm
hồn b́nh an. Tôi
cũng nhận ra là từ ngày yêu mến được sống gần gũi với Thiên Chúa và
cũng là Thầy và là bạn hữu thân t́nh, tôi đă dễ dàng ḥa ḿnh vào
sinh hoạt với anh chị em hơn, sẵn sàng làm quen và kết bạn với những
người chung quanh hơn... và rồi được anh chị em cảm thông và thương
mến hơn. Tôi cũng đă có được cái nh́n cởi mở và lạc quan hơn cho
cuộc sống, biết t́m cách vượt qua những lúc lo buồn chán nản, biết
thông cảm và tha thứ cho người khác và cho chính ḿnh, biết chấp
nhận hoàn cảnh, hy vọng hơn, vui sống hơn. Hay nói một cách khác,
tôi vui mừng nhận ra là ḿnh đang được sống b́nh an trong Chúa,
thương mến anh chị em. Đến
đây, tôi xin được chia sẻ với quư anh chị hai mẫu chuyện nói lên
việc tông đồ truyền giáo được trích từ Lẽ Sống: *
Tuần báo MIDNIGHT-GLOBE xuất bản tại Hoa Kỳ, gần đây có thuật lại
một phương thức làm việc tông đồ của một tín hữu Kitô như sau: mỗi
ngày, trừ ngày Chúa Nhật, ông JEWEL PIERCE đều ra bờ sông Coosa, gần
chỗ ông ở, tại bang Alabama. Ông ném xuống sông hai chai không,
trong đó ông để một mảnh giấy ghi lại một câu kinh thánh nói về t́nh
thương, hay một sứ điệp tương tự, kèm theo đó là lời đề nghị sẵn
sàng giúp đỡ tất cả những ai cần đến sự giúp đỡ của ông về tinh thần
cũng như vật chất. Những chai không đó được bít kín lại và theo ḍng
sông chạy ra biển khơi cách đó 15 cây số.
Trong ṿng 40 năm, ông Jewel Pierce đă gửi đi được 27,000 sứ điệp
t́nh thương Kitô như thế, kèm theo địa chỉ của ông. Đă có hơn 2,000
người thuộc 30 quốc gia khác nhau đă viết thư trả lời và rất nhiều
người đă đọc được những lời đầy hy vọng của sứ điệp Kitô. *
Mẫu chuyện thứ hai: Một vị giám mục Việt Nam đă thuật lại chứng từ
sau đây. Tại một làng nhỏ ở miền THƯỢNG DU BẮC VIỆT, toàn dân làng
là người Công Giáo, nhưng từ 20 năm qua, họ không có linh mục coi
sóc. Dù vậy, các tín hữu vẫn tổ chức các buổi đọc kinh và hát thánh
ca tại nhà thờ. Đây cũng là nơi họ tổ chức các lễ cưới và rửa tội
một cách trọng thể. Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng dân làng vẫn sống
trong an vui và b́nh thản.
Tiếng đồn về niềm vui của dân làng này đến tai một làng sơn cước. Do
đó, dân làng sơn cước này yêu cầu những người Công Giáo cho người
đến dạy họ các bài kinh và thánh ca để họ cũng t́m được niềm vui.
Nhưng dân làng Công Giáo không t́m được ai: người lớn th́ phải đi
làm việc đồng áng, trẻ em th́ phải đi học, c̣n người già cả th́
không đủ sức băng rừng leo núi để đến giúp người sơn cước. Chỉ có
một người thuộc kinh bổn, thánh ca và biết các nghi thức tôn giáo.
Người đó lại là một người mù. Sau
khi bàn bạc với nhau, dân làng sơn cước đă đồng ư sai người dẫn hai
con ngựa đi rước người mù. Người tín hữu tàn tật này đă ở lại với
dân làng 4 tháng. Cứ mỗi tối, sau khi làm việc trở về, dân làng tụ
họp với nhau, nay nhà này, mai nhà khác, để tập đọc kinh và hát
thánh ca. Sau một thời gian, người giảng viên giáo lư mù khảo sát và
làm phép rửa cho người dân làng đầu tiên. Và người tân ṭng này lại
rửa tội cho những người khác và cứ như thế cho đến người cuối cùng.
Cha
và anh chị em quư mến, Hai
mẩu chuyện trên đă nói đến nghĩa cử tông đồ chân thành, đơn sơ nhưng
cốt yếu của Kitô giáo: đó là rao giảng Tin Mừng trong hoàn cảnh họ
có được và bằng chính chứng từ của cuộc sống, nhất là cuộc sống an
b́nh và vui tươi. Xin
chân thành cám ơn Cha và anh chị em đă lắng nghe. |