|
|
||
|
Dominic Mai |
||
|
Người Việt chúng ta thường cảm thấy quá nhàm tai khi nghe hai chữ
ĐOÀN KẾT. Ở thời chiến người ta đặt cho nó một địa vị quan trọng hơn
với khẩu hiệu: “Đoàn kết là sống, chia rẽ là chết” và thực tế chua
cay khó quên khi nhiều người phải bỏ mạng v́ bị coi là thiếu đoàn
kết. Kẻ
hô hào đoàn kết thường muốn người khác đoàn kết sau lưng ḿnh, muốn
người khác đồng ư hoặc nhất trí theo ư ḿnh, không hẳn để thỏa măn
sự đ̣i hỏi của tập thể, của tổ chức mà v́ nhu cầu của cái “TÔI” quá
lớn, một cái tôi quá phức tạp. Tại
bờ biển Ga-li-lê, trong khi đang thả lưới, Simon và Andrê được Chúa
gọi bỏ hết mọi sự để theo Ngài, để được đổi đời, biến thành kẻ “lưới
người thay v́ lưới cá” (Mc 1:14-20). Các ông quẳng hết “cái tôi ”của
ḿnh đi để theo Chúa, lang thang nay đây mai đó để loan báo TIN
MỪNG. Mấy ai trong chúng ta dám làm như vậy?
Trong sinh hoạt ở ngày thứ Tư của Cursillo cũng không thiếu ǵ những
“CÁI TÔI” vĩ đại, nó nói lên “lư lịch” của ḿnh. Bản tính nóng nảy
nên anh có phong cách đặc biệt hơn, quen to tiếng đối thoại với
người khác, xài xể những người mà anh nghĩ là thuộc cấp thay v́ ôn
tốn vui vẻ lắng nghe và tôn trọng ư kiến cùng nguyện vọng của họ. Tự
coi ḿnh có quyền hơn người, đ̣i hỏi người khác phải lắng nghe và
chấp hành nghiêm chỉnh theo kiểu nhà binh “Thi hành trước khiếu nại
sau”. Cái “tôi” của anh vốn đă to lại có vẻ to hơn sau mỗi lần sinh
hoạt. Sống ở Úc, mỗi lần đi dự tŕnh diễn văn nghệ hoặc hội chợ Tết
của người ḿnh, tôi lại chứng kiến cảnh chen lấn to tiếng căi vă mà
nguyên nhân có thể là v́ vé vào cửa, v́ chỗ đậu xe, v́ ưu tiên... Có
khi lại cảm thấy may mắn nhiều v́ bà con ta chưa đến nỗi đối thoại
với nhau bằng vơ lực, gậy gộc, thượng cẳng tay hạ cẳng chân như
những ngày c̣n ở quê nhà. Có lúc ngạc nhiên khi thấy trật tự của đám
đông được văn hồi nhanh chóng nhờ sự có mặt của vài ông tây bà đầm.
Dường như có Tây hiện diện làm người ḿnh đổi thái độ tốt hơn, lịch
sự hơn. Phải chăng người ḿnh hiếu khách hay muốn làm vẻ vang dân
Việt? Vừa
rồi, Hội chợ Tết Springvale cũng có những cảnh quát tháo tương tự.
Từ xa tôi để ư xem có anh chị cursillista nào trong đám ồn ào đó
chăng nhưng không thấy, tôi thầm cảm ơn Chúa là anh em cursillista
chúng con đă không quên lời nguyện của ḿnh, đọc được trong cuốn Chỉ
Nam.
“Xin loại bỏ chúng con hành vi THIẾU TẾ NHỊ, TỰ ÁI và GANH ĐUA v́
những tính này làm cho chúng con chia rẽ và nản chí” (tr. 80). Khi
đi trợ tá, đă có lần Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận t́nh
nguyện ghi tên vào nhóm làm vệ-sinh của khóa. Một cử chỉ khó quên
khiến nhiều người thán phục. Ngài đă thực hiện lời nguyện của
cursillista “Khích lệ chúng con thích làm những công tác hèn mọn
nhất và vui mừng trước những thành công của người khác” (Chỉ Nam tr.
80). Nếu
giá như chuyện “lớn tiếng” nói trên xẩy ra trong sinh hoạt Cursillo
th́ các bậc đàn anh trong PT ăn nói thế nào với lớp trẻ mới đi dự
Khóa. Vận động cho giới trẻ sinh hoạt trong ngày thứ Tư vẫn là điều
quan tâm đặc biệt của khối Hậu. Không lẽ gương sáng mà anh chị em đă
dầy công vun đắp lại trở thành vô ích? Đă đến lúc cần phải kiểm điểm
bản thân trước khi chê trách người khác (Tiên trách kỷ hậu trách
nhân), hầu t́m ra giải đáp cho câu hỏi “Tại sao dự khóa th́ nhiều mà
sinh hoạt lại ít?” Mục
“Kiểm thảo lương tâm” (Chỉ Nam tr. 72) giúp ta giải tỏa được phần
nào những trăn trở băn khoăn đó. Tôi c̣n nhớ trong một dịp họp mặt
đầu khóa tại St Bede ở Melbourne, anh khóa trưởng có ư kiến “ Sự
thành công của khóa Ba ngày không hẳn nằm gọn trong sự hoàn hảo về
tổ chức, mà cần sự đổi hướng nội tâm của mỗi người để cánh tay HOÁN
CẢI được nối dài măi trong suốt ngày thứ Tư của cursillista.”
Phong trào đặt vào tay khối Hậu một trách nhiệm khá nặng: “LƠI CỐT
của sinh hoạt hậu Cursillo là HỖ TRỢ NHỮNG CÁ NHÂN ĐĂ ĐƯỢC HOÁN CẢI
để họ xây dựng Giáo Hội nơi trần thế và trở thành chất xúc tác tích
cực trong thế giới”. Có lẽ hy-sinh trong công tác tổ chức chưa đủ mà
cần phải hy-sinh cả nội tâm, KHIÊM NHƯỜNG, TỪ GĨA TÍNH TỰ CAO TỰ
ĐẠI... được coi là ưu tiên. Bàn
thêm về sinh hoạt Hậu Cursillo, “Tóm lược PT” nhấn mạnh tới hai
phương diện cá nhân và cộng đồng. Về cá nhân muốn ta hoán cải MỖI
NGÁY và tích cực mỗi ngày. Về mặt cộng đồng đ̣i hỏi ta CỦNG CỐ T̀NH
THÂN HỮU và CHIA SẺ T̀NH THƯƠNG. Tham dự Hội chợ Tết Bính tuất của
Cursillo vừa rồi là dịp trắc nghiệm cho “phương diện” này. Trong khi
họp bàn, nhiều người đồng ư là cần coi trọng sự phát huy t́nh thân
hữu và san sẻ t́nh thương hơn là nhắm lợi nhuận vật chất. Hăy
chấp nhận sự vụng về thiếu sót của người khác v́ không ai là hoàn
toàn (nhân vô thập toàn), đừng khinh miệt một ai. Xưa kia Vua chúa
triều Nguyễn đă coi thường người theo Đạo Chúa, chính quyền cho họ
là ngu dốt, là cặn bă của xă hội và gọi họ là “DÍU DÂN” (dân cỏ rác)
thay v́ giáo dân. Gương cộng tác, đoàn kết xả thân v́ PT của các anh
chị cursillista luôn luôn sáng chói. Hăy nhận ra Thầy Chí Thánh nơi
những gương mặt khó thương của nhau, đấy là tư tưởng của Thánh
Phaolô, một vị Thánh mà Cursillo nhận làm quan thầy. Ba
đề tài của Khóa Lănh Đạo: ĐỐI THOẠI, SINH HOẠT và HIỆP NHẤT khiến
chúng ta suy nghĩ không ít. Có thể nói bất cứ sinh hoạt nào trong
ngày thứ Tư cũng là dịp tốt để đo lường kết quả của đề tài. Đối
thoại có suông sẻ mới hy vọng cùng nhau sinh hoạt để có cơ may hiệp
nhất với Chúa với người khác, một tay nắm lấy Chúa một tay nắm anh
em.
Chúng ta chưa hoàn chỉnh đối thoại có lẽ v́ cần phải tiếp tục thánh
hóa bản thân hơn nữa. Sinh hoạt khó mà nhịp nhàng khi “cái tôi” của
mỗi người c̣n quá nhiều quán tính, hằng số cá nhân c̣n nhiều cách
biệt như một nhà toán học đă từng dí dỏm: Hiệp nhất với Chúa có thể
là dễ nhưng với anh chị em th́ quả thực khó. Ước
ǵ mỗi người tập được lối sống HOÁN CẢI MỖI NGÀY và trông cậy vào
Thày Chí Thánh trong suốt thời gian c̣n lại của đời sống. |