|
|
||
|
Uyên Lan |
||
|
Tôi
đang ở một nơi rất xa xôi cho dù là nơi đă và luôn luôn rất gần
trong tâm tư và đằm đằm trong máu trong tim tôi niềm thương nhớ: Quê
Hương Việt-Nam!
Phải, tôi cũng thấy phần nào điều đó, nhưng nhà cửa th́ nghe nói đó
là tài sản của các công, quyền, cán chính, v.v. và thân nhân của
“Việt kiều”, tôi không rong chơi ở những nơi phố thị ấy, những chỗ
tôi đến, đường xá gập ghềnh, śnh lầy nước đọng, chỉ thấy những tấm
thân gầy g̣ tất tả ngược xuôi, kiếm không đủ ăn, áo quần không đủ
ấm. Những căn nhà xiêu vẹo nghèo nàn. Những gương mặt xanh xao bịnh
hoạn, những tuổi đời non nớt mà gót chân đă u sầng chai cứng v́
bương chải ra đời bán từng củ khoai, nèo mời từng tờ vé số trên đôi
tay khẳng khiu, đôi mắt nai... lạc thần, không nh́n thấy tương lai
từ mịt mờ mong ước! Vui
ǵ đâu mà dạo phố thanh nhàn!
Đường tôi đi bụi mờ, sỏi đá. Theo lời Thầy Chí Thánh mà cố gắng gieo
xuống vài hạt t́nh thương, may ra mọc đôi ba mầm hy vọng, nở ra hoa
đức tin, ít ra trong hồn những người thống khổ để họ thấy được.
Chúng tôi đến với họ không chỉ là niềm cảm thông, mà là qua chúng
tôi, thể hiện được t́nh yêu của Thầy Chí Thánh. Khi
tôi cùng nhóm thiện nguyện do Cha Sở F. Thiện nhà thờ Cầu Kho hướng
dẫn, đứng giữa đám đông những người nghèo khó, bịnh hoạn, để phát
thuốc, tặng quà, mong xoa dịu phần nào nỗi bất hạnh của dân chúng
sống tận vùng biên giới Việt-Miên nắng cháy, khô ḷng, nụ cười héo
úa. Bất chợt nghĩ đến “ngày thứ tư” của một Cursillita. Đây không
phải là ngày thứ tư của tôi sao?
Decolores
(03-12-05) |