NIỀM BĂN KHOĂN
 

 

Tom

 

Hôm nay tôi mới tham dự đám tang của một thanh niên sau bốn năm vật lộn với bệnh ung thư. Anh chết khi mới 39 tuổi xuân c̣n tràn đầy sức sống. Anh ra đi để lại người vợ trẻ với đứa con gái 8 tuổi đời. Hai mẹ con xanh xao và tiều tụy như tầu lá úa v́ quá đớn đau. Chị ngất xỉu sau khi quan tài được hạ huyệt...
 

Được biết hai vợ chồng đă dự tính có thêm đứa con nữa, và cầu mong là đứa con trai cho “có nếp có tẻ” khi đứa chị được bốn tuổi, nhưng buồn thay, đó là lúc anh phát hiện đă mắc bệnh. Thế là một đứa trẻ không c̣n dịp để góp mặt với đời như ư nguyện của bố mẹ.
 

Bệnh ung thư đă xóa tên người cha trong “sổ bộ đời”, và cũng xóa đi ước vọng thêm con của người mẹ. Tham dự đám tang tôi suy nghĩ nhiều về người đă chết, nhưng chia trí cả về thân phận của “đứa-con-trong-ư-muốn” của đôi vợ chồng này, một trong những “đứa-con-trong-ư-muốn” của các cặp vợ chồng không có khả năng sinh con.
 

Thật oái oăm, người muốn có con, th́ đứa con lại không có cơ hội được tạo lập thành người. Trong khi đó, có vô số những đứa con đă thành người lại không có cơ hội ra đời... Từ suy nghĩ này, tới nhớ lại những bài báo đă được đọc vào tháng 9 năm ngoái tại Việt Nam, những bài báo cảnh giác về vấn đề phá thai.
 

Dựa theo thống kê, Việt Nam bị xếp vào hàng thứ ba trong những quốc gia có con số nạo phá thai nhiều nhất trên thế giới, đặc biệt là nạo phá thai trong tuổi vị thành niên. Năm 2004, người ta thống kê được số vụ nạo phá thai trong toàn quốc là 1,4 triệu ca. Nhưng đó chỉ là con số thống kê được từ các bệnh viện hoặc trung tâm nạo phá thai chính thức của nhà nước, c̣n biết bao nhiêu những vụ nạo phá thai lén lút tại các pḥng khám tư nhân hoặc các ổ tệ nạn khác mà người ta không thống kê hết được.
 

Vào khoảng cuối tháng 9/2005, báo chí đă công khai con số kinh hoàng về nạn phá thai trong giới trẻ ở Việt Nam mà đặc biệt là ở thành phố Sài G̣n. Những bài viết trên báo Tuổi Trẻ về những thứ “chợ t́nh dă chiến” như một lời cảnh báo với tất cả mọi người. Đọc những bài phóng sự này tôi cảm thấy choáng váng v́ sự thật phũ phàng vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Những t́nh tiết rùng ḿnh. Những con số khủng khiếp. Những h́nh ảnh tàn bạo... Tôi xin được trích nguyên văn một ít đoạn trong số báo ra ngày 23/9, để được gọi là “nói có sách, mách có chứng”:
“Nỗi ray rứt nhất của người bác sĩ là phải phá thai cho một cô gái quá nhiều lần. Trước khi làm thủ thuật, chúng tôi tư vấn, khuyên nhủ, thậm chí hăm dọa nếu lần sau c̣n để mang thai và đến phá nữa sẽ không giải quyết, nhưng cứ 2-3 tháng lại thấy cô ấy xin nạo phá thai một lần...”
 

“Có trường hợp một cô gái mới ngoài 20 tuổi, nhưng đă có “kinh nghiệm” phá thai hơn 10 lần... Các bác sĩ đành cứng rắn báo trước “sẽ không phá cho cô nữa”. Không ngờ cô lại tiếp tục có thai. Lần bỏ con thứ chín, thứ mười ǵ đấy, cô nghe lời một bác sĩ tư mua thuốc về nhà uống. Không ngờ thai không ra, cô bị xuất huyết nặng phải đưa đi cấp cứu. Sau lần suưt chết đấy, người phụ nữ mười lần mang thai nhưng chưa từng làm mẹ c̣n tiếp tục đến bác sĩ “giải quyết khối oan t́nh” thêm ba lần nữa!...”
 

“Tại trung tâm y tế quận 6, con số thanh thiếu niên đến nạo phá thai thật đáng sợ. Trong 6 tháng đầu năm 2005, tại đây tiếp nhận 2200 ca nạo phá thai, trong khi đó chỉ có 228 sản phụ đến đây sinh em bé. Như vậy, số ca nạo phá thai cao gấp mười lần số trẻ được sinh ra!...”
 

2200 ca nạo phá thai trong 6 tháng, có nghĩa là mỗi ngày có khoảng 13 em bé bị giết. Trong khi đó quận 6 chưa phải là quận có số ca cao nhất, và chưa kể đến những nơi chuyên môn như bệnh viện Từ Dũ th́ con số phải tới mức nào. Kinh hoàng thật.
 

Thương cho số phận cho những thai nhi vô tội, nhiều người thiện nguyện đă t́m đến các bệnh viện nhặt về những sinh linh bé bỏng chưa kịp cất tiếng khóc chào đời để chôn cất cẩn thận. Có những Nghĩa Trang Anh Hài đă được thiết lập ở Huế, ở Pleiku... để làm nơi an nghỉ cho các em. Những “thành phố buồn” này thường vắng lặng với những ụ tṛn nho nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảnh đất u buồn đó. Hàng chữ “Chúng con hăy tha thứ cho cha mẹ” trước bàn thờ thật là xót xa. Lẽ thường, con cái vẫn thân thưa với bố mẹ của ḿnh: “Xin bố mẹ tha thứ cho chúng con v́ những lầm lỗi, thiếu sót...” thế nhưng ở đây tại sao lại có chuyện trái ngược như thế?
 

Tôi đă buồn v́ những con số. Nhưng giờ đây tôi c̣n buồn hơn nữa khi khám phá ra cái cốt lơi của những con số đó th́ ở đâu cũng có. Đó là nền văn minh sự chết đă bao trùm khắp nơi. Người ta vinh danh tự do cá nhân để coi thường sự sống người khác, nhất là những mầm sống.
 

Có lẽ những nước tân tiến không c̣n dùng các phương cách nạo phá thai cách dă man đă được dùng như ở Việt Nam, mà báo Tuổi Trẻ đă tŕnh bày với h́nh ảnh rơ ràng. Những ngày qua tôi hết sức buồn rầu khi quốc hội Úc đă thông qua việc hợp thức hóa thuốc phá thai RU-486 tại Úc. Điều này có nghĩa quan niệm về sự sống đă có nhiều thay đổi. Trong lúc người ta ra sức bảo vệ sự sống cho súc vật, cấm những cuộc đá gà, th́ người ta coi thường chuyện phá thai, một hành vi giết người hết sức dă man. Càng ngày người ta càng t́m ra nhiều phương cách giết hại thai nhi với những mỹ từ “kế hoạch hóa gia đ́nh”, “bảo vệ quyền lợi nữ giới”... Người ta h́nh như đă muốn chơi chữ để tránh né một vấn đề lương tâm.
 

Trong khi các nhà khoa học, các nhà chính trị và ngay cả một số các bậc cha mẹ coi phôi thai người chỉ là thứ để nghiên cứu, hoặc phá hủy th́ Giáo Hội công giáo xem phôi thai thực sự là con người và có liên đới với Thiên Chúa. Giáo Hội luôn đề cao phẩm giá của con người ngay từ lúc mới thụ thai cho đến lúc chết tự nhiên, và kêu gọi bảo vệ sự sống của các phôi thai.
Các Đức Giáo Hoàng đă luôn bày tỏ sự quan tâm đến những vấn đề này. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đă phổ biến thông điệp “Tin Mừng Sự Sống” (Evangelium Vitae) năm 1995 như là một viên đá góc đích thực trong huấn giáo của Giáo Hội về vấn đề này. Ngài đă xác nhận trong nhiều dịp rằng sự sống là một giá trị hàng đầu cần phải được công nhận, và Tin Mừng kêu gọi phải luôn tôn trọng sự sống.
 

Việc phá thai tàn phá sức khỏe của các thế hệ thanh niên, ảnh hưởng đến sức khỏe của cộng đồng. Việc phá thai tàn phá tâm lư t́nh cảm của con người. Việc phá thai tàn phá giá trị đạo đức gia đ́nh, đơn vị căn bản của xă hội. Và trên hết, việc phá thai là xúc phạm đến Thiên Chúa, Đấng đă trao ban sự sống cho con người như một món quà cao quư nhất, Đấng đă đến và chịu chết, để con người "được sống và sống dồi dào" (Ga 10,10).
 

Nhiều dữ kiện trong Kinh Thánh cho thấy t́nh thương của Thiên Chúa không phân biệt hài nhi mới thụ thai trong ḷng mẹ hoặc người trẻ, hay người lớn hoặc người già. Chúa không đưa ra sự phân biệt v́ nơi mỗi người, Chúa nh́n thấy dấu vết h́nh ảnh giống ngài... T́nh yêu thương vô bờ bến và hầu như không thể hiểu nổi của Thiên Chúa đối với con người, cho thấy rơ nhân vị con người đáng được yêu mến tự nơi ḿnh, độc lập với bất kỳ yếu tố nào khác như sự thông minh, vẻ đẹp, sức khỏe, tuổi trẻ, v.v.. Tôi được coi “cọp” băng DVD “T́nh Yêu Mùa Đông” thâu lại những buổi nói chuyện của thày Phạm Quang Hồng với Cộng đoàn Canberra. Tôi hết sức thích thú với những tâm t́nh của thày. Bài “Nh́n lại chính ḿnh” trong buổi đầu tiên đă nói lên cái yếu tố “duy nhất” của mỗi người.
 

Mỗi người là một cá thể duy nhất, không ai giống ai. Từ muôn ngàn năm trước cho tới muôn ngàn năm sau vẫn không một ai giống ḿnh. Mỗi người đều là độc nhất vô nhị. Chỉ vân tay mỗi người một kiểu. DNA mỗi người mỗi khác, nhờ đó người ta xác định lư lịch từng người một cách dễ dàng. Mỗi người là một cá thể duy nhất, nên mọi người cần tôn trọng mạng sống ḿnh và mạng sống người khác. Mỗi người là một cá thể duy nhất, nên mỗi người là một chương tŕnh sáng tạo và kết quả t́nh yêu của Thiên Chúa. Ngài yêu thương và gọi tên từng người. Chính v́ thế, tiêu diệt sự sống là xúc phạm nặng nề đến t́nh yêu Thiên Chúa...
 

Đầu tiên tôi muốn lấy đầu đề cho bài chia sẻ là “Nỗi buồn” để nói lên nỗi ḷng của ḿnh, nhưng như thế th́ xem ra có vẻ bi quan và riêng tư quá, nên tôi đổi lại là “Niềm băn khoăn”. Băn khoăn là đă vượt qua được nỗi buồn và đưa đến một hành động, dù là rất nhỏ bé, để cùng hiệp thông với Giáo Hội trong mùa Chay năm nay với tinh thần “phát triển toàn vẹn toàn diện con người và tất cả mọi người” (Sứ điệp mùa Chay 2006 - ĐGH Biển Đức XVI)
 

Hành động đầu tiên tôi cố gắng vượt qua sự lười biếng và viết xuống bài chia sẻ này. Viết để gợi lên niềm băn khoăn chung, để cùng nhau tái ư thức và nh́n vào môi trường xă hội này, môi trường ai cũng có thể Phúc Âm hóa dù trực tiếp hay gián tiếp. Trên thế giới hiện đang có rất nhiều chiến sĩ đang xông pha trong mặt trận này.
 

Hành động nữa thích hợp với hoàn cảnh của ḿnh là xin làm một phần của chiếc đ̣n bẩy Palanca để cầu nguyện. Gơ, kiên tŕ gơ ḷng thương xót Thiên Chúa để cầu cho môi trường.
 

Hành động cuối cũng chẳng biết làm ǵ hơn là cùng hiệp ḷng với bố mẹ thai nhi mà thân thưa với các em: “Xin các em cũng tha lỗi cho cả tôi nữa”, là người có một chút ǵ đó trách nhiệm trong việc loan báo Tin Mừng T́nh Thương, Tin Mừng Sự Sống, mà tôi đă lỡ ơ hờ. Và cũng thầm xin với các em là những thiên thần nhỏ bé, hăy cầu cùng Chúa hoán cải ḷng dạ chai đá của con người để nền văn minh t́nh thương nguyên thủy được phục hồi, để sự tự do của mọi người được tôn trọng đồng đều, và không c̣n những cuộc đời bị đánh cắp...