|
|
||
|
Nụ Mai |
||
|
Rất
xa khơi, sao trời khi chưa sáng ngời, vũ hoàn c̣n u tối, núi đồi c̣n
chưa thấm màu. Người đă gọi tên tôi trong niềm mờ mịt hư vô, Người
đă yêu thương tôi, ơn lượng t́nh yêu tuôn rơi. Chúa Trời hằng ấp ủ
tôi. Vâng... Chúa Trời đă chọn và ấp ủ cậu tôi (cậu hàng xóm). Nhớ
ngược lại ḍng thời gian, năm ấy tôi c̣n bé lắm, cậu hàng xóm của
tôi đă đi lính rồi, nếu tôi không lầm cậu hơn tôi tới một giáp. V́
sống trong xóm đạo nên tôi sinh hoạt rất hăng say trong xứ đạo...
Tôi nhớ bao nhiêu lần cậu được về phép thăm cha mẹ, (cha mẹ cậu cũng
trong xóm đạo). Cậu đều đi t́m nhóm nhỏ chúng tôi để cậu chiều cho
ăn quà rong. Khi đó c̣n nhỏ quá tôi chưa hiểu ǵ mấy, chỉ biết là
khi lễ chiều xong, hẹn nhau cả đám đi ăn qùa tối. C̣n bé, được xin
phép cho đi ăn hàng là ai cũng mừng trong đó có tôi. Khi đó tôi chỉ
biết cậu rất siêng đi lễ chiều, mỗi lần về phép. Trong lúc ngồi ăn
chè tán gẫu, tôi hay hỏi thăm cậu về đời lính. Tôi hỏi cậu tại sao
cậu không đi lính gần mà lại đi xa nhà thế, khi đó cậu có kể cho
chúng tôi nghe, tôi cũng chưa đủ trí khôn để mà hiểu. Thời gian thắm
thoát trôi qua cho tới khi mùa hè đỏ lửa, tôi thấy cả Sàig̣n xôn
xao. Nhà tôi cũng có một người anh đi lính đóng ở Quảng Trị, bố mẹ
tôi lo lắng qua sự anh đang hành quân, thấy được sự lo âu của cha mẹ
tôi, tôi cũng chỉ biết vậy thôi. Thế rồi sau khi Quốc Gia lấy lại
được Quảng Trị, anh tôi đuợc về phép (có lẽ bụt nhà không thiêng)
tôi thấy cũng thế thôi, bố mẹ tôi vui mừng v́ con c̣n sống. C̣n tôi
th́ được cậu về phép đến t́m rủ chúng tôi đi lễ để tạ ơn, tôi nhớ
lăm lắm, tối đó chúng tôi ngồi ở cuối sân nhà thờ tán gẫu sau thời
gian vắng bóng. Tôi rất xúc động khi đó, cậu đă kể cho chúng tôi
nghe thời gian cậu đi chiến đấu ở Quảng Trị (không biết trong nhóm
tôi có c̣n ai nhớ không, chứ tôi nhớ măi) cậu nói cậu tưởng cậu chết
kỳ rồi v́ nằm trong hầm mà cách địch có hơn 100 mét, bị pháo kích
lính ḿnh chết, thấy bạn từ từ ra đi ngoài chiến trường mà ḿnh
không làm ǵ được. Có đêm Sư Đoàn của cậu phải vào nhà thờ LaVang ẩn
trú, tôi thấy nhắc tên nhà thờ Lavang tôi cũng không biết LaVang ở
đâu. Cậu đem ra khoe chúng tôi một xâu tràng hạt, một dấy áo Đức Bà
và thẻ bài của cậu. Cậu nói v́ là người Công Giáo khi ḿnh đang ở
cửa chết, nếu không có đức tin th́ ḿnh sẽ xuống tinh thần lắm. Mỗi
sáng bao nhiêu bạn bè ra đi, nên tối nào trước khi nhắm mắt ngủ, cậu
cũng cố gắng rờ cây Thánh Giá ở tràng hạt và hôn giây áo Đức Bà, đọc
một kinh lạy cha, một kinh kính mừng. Cậu phó thác đêm loạn lạc
trong sự quan pḥng của Thiên Chúa. Thế
rồi sau biến cố 75, tôi ra nước ngoài, thời gian đầu v́ kế sinh nhai
nên cậu cháu không liên lạc với nhau và tôi đă lập gia đ́nh ở nước
ngoài. Qua gia đ́nh và bạn bè tôi biết cậu đă về vùng quê, cậu xin
vào ở trong nhà Xứ để phụ giúp dạy cho các em giúp lễ v́ khi c̣n bé,
cậu cũng giúp lễ. Cậu cũng tập hát cho ca đoàn, cậu cũng khá về nhạc
lư. Thời đó tôi thường xuyên viết thư, gởi quà cho cậu, khuyên cậu
t́m đường ra nước ngoài và rồi cậu ra nước ngoài thật. Cậu định cư ở
Pháp v́ được tàu Pháp vớt. Lúc đó gia đ́nh tôi cũng ở Âu Châu, phone
qua thăm hỏi cho qua ngày. Thời gian đầu c̣n nhớ Việt Nam và ai cũng
lo kiếm tiền để phụ giúp gia đ́nh ở Việt Nam, thăm hỏi nhau qua
phone là qúi rồi. Đêm
Noel 82 cậu đă bất chợt đứng trước cửa nhà tôi vừa bất ngờ vừa vui
mừng sau 10 năm không gặp. Cậu cháu tôi tâm sự rất nhiều qua thăng
trầm cuộc sống. Khi đó tôi đă trưởng thành và hiểu lẽ sống và lư
tưởng là thế nào. Thật bất ngờ, cậu cho tôi biết cậu đang theo “ơn
gọi”. Cho con sinh ra trong ngàn người rồi Chúa sẽ gọi con đi, dù
tâm tư con không thể hiểu thấu sự ǵ. Nghe cậu tâm sự xong cậu cháu
tôi đều khóc, tôi xúc động nói không nên lời với lư tưởng của cậu.
Cậu đă đang nuôi dưỡng lư tưởng, cậu vừa hoàn tất những ngày giả làm
hành khất đi và sống bên bọn bụi đời ở các ga xe lửa tại Paris. Cậu
mua vé xe lửa đi qua đêm tới thăm gia đ́nh tôi một lần cho biết. Tôi
cũng có hỏi cậu sao cậu chọn đi tu, cậu nói đời lính cậu đă sống
qua, đời tị nạn tha hương mỗi ngày đi học ngồi trên xe lửa nh́n
người nghèo, xă hội nào cũng có, kẻ bụi đời, người không nhà. Rồi
tiếng Chúa gọi khi nào cậu cũng không hay, chỉ biết là rất mê học
tiếng Pháp.
Thời gian sau gia đ́nh tôi rời xa khung trời Âu Châu và rồi ư Chúa
nhiệm mầu. T́nh yêu ôi cao siêu là T́nh Yêu Thiên Chúa đă đoái trông
thân phận mọn hèn, và mến thương con từ ngàn đời, luôn hằng chan
tưới Hồng Ân dẫn lần con tới bàn Thánh, muôn tiếng ca vang ḥa lời
chúc tụng con Linh Mục Chúa, vui lên bàn Thánh đáp t́nh Chúa mến
yêu. Xin tiến dâng Cha trọn xác hồn, nên như của lễ thay cho trần
thế ca tụng yêu mến Người.
Vâng, cậu đă vui lên bàn Thánh 13-6-1987 tại Paris. Có
lẽ tên của cậu cháu đă quên mất từ lâu rồi (v́ có bao giờ cháu gọi
tên của cậu đâu) cháu chỉ nhớ một người cậu ngày xưa, mỗi lần về
phép là cháu được ăn qùa, với cách gọi rất thân t́nh là “cậu”. Rồi
khi tha hương, tiếng cậu lại gọi trong nghẹn ngào xúc động và có lẽ
cả cuộc đời tên cậu luôn trong đầu mỗi khi cháu cầu nguyện cho ơn
Thiên Triệu.
Viết đến đây cháu để cho nước mắt Hồng Ân tuôn rơi v́ bao công việc
Chúa làm qua đi, chúng ta mới cảm thấy ư Chúa trong tâm hồn, việc
làm của Chúa qua khắp mọi nơi và Chúa chọn con dù con bất xứng bất
tài. Kiếp sống nơi gian trần bao những nổi buồn lo, muôn vạn nẻo
đường đi nhớ nhau trong lời nguyện. Luôn vững tin nơi Ngài hanh phúc
luôn dư đầy. Năm
nay Hội chợ Tết Bính Tuất, Phong trào Cursillo Melbourne mở 2 gian
hàng vui xuân, đúng với câu trước vui xuân, sau làm nghĩa. Theo như
Phong trào tính, số tiền lời sẽ chia đôi, nửa giúp cho ơn gọi, nửa
làm quỹ cho Phong trào... Đâu cũng là tinh thần nhiệt tâm nhiệt t́nh
của các anh chị em Cursillitas đă sắn tay áo lên để làm ẩm thực và
các anh thi hành khi lệnh các chị ban ra, khiêng cái nầy vác cái
kia. Vậy mà chúng ta vui vẻ thi hành v́ ai cũng hướng về cùng mục
đích.
Trao cho con lời Chúa, dù đới con hoen úa, nguyện đời con đem lời
chân lư đến cho mọi nơi. Ra đi đầy nguyện ước và nầy con gieo bước,
nguyện đời con đem nguồn yêu mến đến cho mọi người. Xin
tặng cho những ai đang âm thầm nâng đỡ ơn Thiên Triệu dù ở môi
trường nào hay một hoàn cảnh nào, chúng ta cùng làm v́ danh Chúa cả
sáng
21-2-2006
|