CẢM NHIỆM VỀ VIỆC LẮNG NGHE TIẾNG CHÚA

Phạm Ngọc An (Khóa 30)

Cảm nghiệm của em về chủ đề “việc lắng nghe tiếng Chúa”, em xin giải thích với một câu chuyện xảy ra trong mùa giáng sinh vừa qua. Có một hôm Chủ Nhật em đi làm ở nhà thương như thường. Hôm trước ngày đó, mới tổ chức Đại Hội Giáng Sinh ở Springvale. Buổi Ultreya đó, ai cũng phải đồng ư, thật vui vẻ và thành công do những sự cố gắng của mỗi người trong năm. Em đă thấy tinh thần của các anh chị em được đưa lên thật cao, thật quá đă. Những ngày sau Đại Hội, em đi làm và tinh thần vẫn cao cả và rất phấn khởi. V́ vậy, mọi người em đi ngang qua em vui cười với người ta, rồi họ cũng vui cười lại với em.
 

Trong ngày hôm đấy, có một bà khoảng 75 tuổi, tên là Frances. Bà vào bệnh viện emergency. Tuy nhiên, bà đă nằm liệt từ mấy năm trời, bà vẫn vui cười. Tính của bà rất là dễ thương. Em thấy bà đă chắp nhận sự vất vả trong cuộc sống và chả lo lắng ǵ... thật là sướng.
Các bác sĩ nghi bà bị găy xương đùi. Sau khi em chụp h́nh x-ray cho bà, bà khoan khoái cám ơn và chúc em “Merry Christmas!”. Tinh thần của em cũng lên được thêm một tŕnh độ cao hơn. Sau đó, em hứa em sẽ về cầu nguyện cho bà.
 

Khoảng một tiếng sau, em được gặp lại Bà Frances. Nhưng giờ nầy, Bà đă thay đổi hẳn nụ cười của Bà đă biến mất. Bác sĩ đă nghi đúng, xương của bà đă bị găy và những bác sĩ bắt đầu chuẩn bị mổ vá, rồi xin thêm h́nh x-ray trước khi đem bà vào pḥng mổ.
 

Bà Frances rất lo lắng và chả hiểu lư do bác sĩ quyềt định mổ xẻ chân Bà, v́ bà đă liệt rồi. Em cũng cố giải thích cho bà hiểu, bác sĩ phải có lư do quan trọng để mổ chứ, và giải thích cho Bà có quyền từ chối. Bác sĩ phải có phép của ḿnh trước khi mổ ḿnh chứ. Lúc đấy Bà bắt đầu khóc và nói rằng: “Bác sĩ không nghe tôi đâu. Bác sĩ nói với tôi, nếu tôi không mổ th́ tôi sẽ chết! Ông bắt tôi kư tên trên giấy phép rồi.” Bà nắm tay em, hôn hít bàn tay em và nói: “You are such a lovely girl, please help me! Xin cô báo cho gia đ́nh tôi, tôi đang ở nhà thương, sắp No-en rồi, tôi chỉ muốn ở gần gia đ́nh thôi. Trong giây phút đó, em chả biết em nên làm ǵ để giúp bà, và làm ǵ được mới đúng? Em thưa với bà: “Một ḿnh cháu không có thể hộ Bà được. Cháu sẽ gọi cho Boss ở đây, chỉ người boss có thể giúp Bà được”.
 

Em chạy ra khỏi pḥng rồi phôn cho Boss ngay. Lúc ấy, đầu em rất bối rối, chưa bắt đầu câu chuyện là em đă khóc nấc nở, không thể cầm nước mắt, em khóc trong máy điện thoại.
 

Ngày hôm sau, ngày Thứ Hai, bác sĩ mổ chân của bà Frances. Giờ mổ đă bị chậm trễ hơn một ngày. Boss của em đă liên lạc với những bác sĩ ở nhà thương và đă xin bác sĩ và các y tá khám lại bà Frances. Trước khi mổ, bà đă được gặp gia đ́nh và Bà cùng với gia đ́nh bàn với bác sĩ cho việc mổ xẻ. Khi Boss của em báo tin kết quả của Bà Frances, tâm hồn của thật ấm áp và yên ḷng… Em cám ơn Chúa.
 

Trong vài ngày đấy, Chúa đă mở mắt và cho em nh́n thấy, khi lắng nghe tiếng Chúa, khi làm việc với tâm hồn vui tươi, th́ mọi sự, trong mọi ngày của ḿnh sẽ nhẹ nhàng đi và Chúa soi sáng cho ḿnh. Cũng có nhiều lúc, Chúa sẽ thử thách ḿnh, trong lúc đó ḿnh sẽ bị thất vọng. Khi ḿnh đă trải qua những sự khó khăn, ḿnh có thể thật hiểu được và nhận thức các ơn Chúa đă ban cho ḿnh. Chỉ khi ḿnh lắng nghe tiếng Chúa trong lời nói của những người quanh ḿnh, gần ḿnh có thể làm việc bác ái, phụ giúp xă hội, cộng đoàn, gia đ́nh, anh chị em ḿnh... dù việc nhỏ bé.