CHÚA T̀M TÔI

 

Duy-B́nh
(Bài đăng trên Tờ Thông Tin Liên Lạc Cursillo Việt Nam – Âu Châu, tháng 10.2005)

 

Chiều hè bữa nay thật đẹp. Ánh nắng đă dịu hẳn, bầu trời trong xanh, rặng núi hùng vĩ xa xa dưới chân trời, rừng cây xanh, những cánh én bay thật cao, ngọn tháp giáo đường họ đạo vươn cao nổi bật trên nền trời, gió chiều t́m về đùa giỡn tr6n hàng cây xanh bao quanh khu vườn nơi tôi cư ngụ, bầy chim nhỏ nhảy nhót ríu rít góp tiếng... Những giờ phút cuối ngày của tôi được bao quanh bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt diệu, thanh tú thiết tưởng không ng̣i bút nào vẽ nổi. Cung điệu của làn gió nhẹ chiều hè vuốt ve hàng cây xanh ḥa lẫn tiếng chim trầm bổng hẳn cũng không nhạc khí nào sánh bằng. Tôi thích ngồi một ḿnh cầu nguyện hoặc đọc sách ngoài balcon giữa cảnh sắc yên tĩnh tuyệt vời như vậy.
Mở cuốn sách đang cầm trên tay, tôi gặp câu truyện thật trùnh hợp với cảnh sắc thiên nhiên mà tôi đang chiêm ngắm. Cả hai đều nhắc nhở tôi T́nh yêu Chúa trải rông trong mọi cảnh huống đời tôi.
 

Chuyện kể rằng: có hai thương gia, họ cũng là hai người bạn thân, cả hai đều rất giàu, nhưng giữa cuộc sống sung túc giàu sang đó, họ vẫn thấy thiếu thốn điều ǵ, vẫn không hài ḷng với cái ǵ họ đang có. Ngày nọ, họ hẹn nhau quyết đi kiếm t́m cái mà họ đang thấy thiếu thốn. Từ điểm hẹn, mỗi người đi một nẻo, và hẹn sẽ gặp lại tại điểm hẹn lúc ra đi khi đă t́m được điều họ mơ ước.
 

Người thứ nhất ra đi với ước nguyện t́m cho ḿnh một viên ngọc quư mà cả vùng chứa ai có. Anh lặn lội khắp nơi, làng xóm nào anh cũng dừng chân, thành phố nào anh cũng ghé vào, nghe nơi đâu có tiệm kim hoàn anh cũng t́m tới. Sau nhiều ngày tháng t́m ṭi, anh đă t́m được viên ngọc quư mà anh đă kiếm t́m. Hân hoan trở về điểm hẹn. Tới nơi, anh vẫn chứa thấy người bạn trở về. Nóng ḷng muốn biết bạn anh đă t́m được ǵ quư báu, sau nhiều ngày chờ đợi, hai người đă gặp lại nhau.
 

Người bạn về sau mặt mày tươi vui, hớn hở, anh để lộ một vẻ hạnh phúc như chưa từng có. Không cầm nén được thắc mắc, người bạn về trước hỏi ngay:
 

    Sao anh đi lâu thế, có t́m được ǵ không mà sao anh sung sướng hớn hở thế?
 

    Có chứ, tôi đă t́m được vật quư mà đời tôi chưa bao giờ có.
 

    Vật ǵ đâu, sao tôi chỉ thấy anh có hai tay không? người bạn về trước thắc mắc.
 

Người bạn về sau trầm tĩnh kể lại hành tŕnh của anh. Tôi đă rong ruổi khắp nơi, trèo đèo lội suối... Tôi đă có dịp nh́n thất muôn cảnh giàu sang phú quư, lâu đài khuê các, những cảnh ăn chơi trác táng... Nhưng tất cả đều làm tôi thất vọng. Trên đường trở về, tưởng như đi không lại về không.

 

Nhưng rồi một buổi sáng tôi đang thả bộ dọc theo một gịng sông, tôi nh́n thất một vịt mẹ đang dẫn một đàn con bơi lội giữa gịng. Những con vịt con vừa ra khỏi ổ, mặt nước của gịng sông rộng trước mắt chúng là chân trời bao la, chúng muốn tự do bơi lội cho thỏa chí, chúng không hề biết hẳn cũng không hề quan tâm tới những nguy hiểm có thể xảy tới. Vịt mẹ thật vất vả cứ phải đuổi theo từng con, kéo chúng trở về đàn. Những con vịt con càng tung tăng bơi xa khỏi bầy th́ vịt mẹ càng vất vả bơi theo kéo chúng trở về! Qua đàn vịt tôi quan sát, tôi đă t́m ra chân lư tuyệt hảo, t́m thấy điều vô cùng cao quư mà đời tôi cần kiếm t́m: Thiên Chúa yêu tôi rất mực, Ngài đi t́m tôi, đưa tôi về với Ngài, dù nhiều lần tôi đă lạm dụng tự do Ngài ban để chạy theo đam mê, lăn xả vào danh vọng vật chất.
 

Câu truyện thật trùng hợp với cảnh sắc không gian bao quanh tôi chiều nay. Tất cả đă trở thành những nhắc nhớ, những lời mời gọi, những biểu chứng của t́nh yêu Thiên Chúa dành cho tôi: không khí trong lành ấm áp tôi đanh hít thở, ánh nắng hè đang sưởi ấm trên vạn vật, bầu trời trong xanh, đàn én đang dệt thơ trên nền trời bát ngát, gió chiều ve vuốt trên cỏ cây, bày chim nhỏ líu lo bay nhảy từ cây này sang cây khác... Biến cố cứ tiếp diễn, tôi đi đâu Chúa đồng hành tới đó. Mỗi chuyện xảy tới, là mỗi tiếng vang vọng của t́nh Ngài. Thời gian chuẩn bị đón hai Khóa Tĩnh Huấn 21 và 22 trong tháng 8 năm 2005, ngay từ đầu, tôi không hề nghĩ tới việc đi làm trợ tá. Nhưng quả vậy, ư định và hành động của tôi khác xa với bàn tay yêu thương sắp đặt của Thiên Chúa:
 

Tôi “được lện” đi làm trợ tá và lại được trao phó cho công việc mà ít khi tôi dám nghĩ tới! Qua công việc được trao phó, theo tinh thần Phong trào, không phải tôi chỉ tới chia sẻ với anh em khóa sinh những ǵ tôi đă học hỏi, mà tôi phải sống những ǵ tôi chia sẻ tŕnh bày. Lạy Chúa, Chúa biết con rơ hơn con biết con. Tôi áy náy băn khoăn. Tôi không dám tin tôi! Khi Bác Chủ Tịch Phong trào hỏi tôi có sẵn sàng nhận công tác được ủy thác không? Tôi chỉ dám trả lời: Dạ, v́ vâng lời, tôi xin nhận, và tín thác vào t́nh yêu Chúa. Đó là hai trong những đức tính mà người trợ tá phải có. Nhưng bản tính tự nhiên vẫn làm tôi nghi ngại! Tôi không tin tôi, và tôi hằng than thở với Chúa: Lạy Chúa, con chỉ là chiếc mơ làng, chiếc thanh la trong bàn tay Chúa, nếu Chúa muốn, xin Chúa dùng con để dóng lên âm vang t́nh yêu Chúa tới anh em con!
 

Tôi đă cầu nguyện thật nhiều. Nh́n thấy những băn khoăn lo lắng của tôi, trước khi lên đường, nhà tôi đă ân cần trấn tĩnh: “Ở nhà em sẽ ăn chay, cầu nguyện cho anh. Anh cứ tin tưởng ra đi”. Tôi cảm thấy ấm ḷng và vững tâm ra đi. Tới nơi, ngoài công việc đă được thông báo từ lâu, tôi lại được chỉ định làm trợ tá Decuria. Cũng lại là công việc mà tôi chẳng hề nghĩ tới! Những Rollo cách đây khá lâu trong Khóa Ba Ngày, tôi đă từng nghe, từng ghi chép... Nhưng phải thú thực rằng qua sương gió, dăi dầu trong hành tŕnh Ngày Thứ Tư, vốn liếng đó đă mờ nhạt vơi cạn rất nhiều! Giờ đây, lại có dịp ôn lại, không những chỉ cùng nghe với anh em khóa sinh, nhưng cùnh ghi chép, và lần ghi chép này tôi thấy cô đọng hơn, thực cần thiết cho tôi hơn! Ngoài việc ôn lại, học lại từ các Rollo, Decuria đă trở thành môi trường chuyển gởi ân sủng tới tôi, là nơi tôi có nhiều cơ hội nh́n lại cái “Kiềng Ba Chân” của ḿnh: giờ anh em cầu nguyện, lúc anh em học hỏi chia sẻ, t́nh huynh đệ cao quư thiêng liêng phát triển theo chiều hướng đi lên mỗi giờ mỗi khác, mỗi ngày mỗi đậm đà khắng khít hơn. T́nh yêu được ḥa trộn gắn bó bằng t́nh yêu Cha trên trời tưởng không bạc vàng nào mua nổi. Vài ngày trước đây chúng tôi c̣n xa lạ, giờ đây anh em yêu thương gắn bó và không muốn rời xa nhau. Trước Chúa Giêsu Thánh Thể, chúng tôi đă ôm nhau thắm thiết và nhân danh Thầy Chí Thánh chúc b́nh an cho nhau.
 

Những chuyển đổi tâm linh, những thay đổi cái nh́n về cuộc sống, phong cách anh em đối xử với nhau, ngôn từ, ánh mắt ... Tất cả đă trở thành bài học quư giá làm giàu cho hành trang Ngày Thứ Tư của tôi. Chiếc bảng da mà tôi đă nhận từ ngày đầu nhập Khóa Ba Ngày, mỗi lần đeo lên trước ngực tôi chỉ nghĩ rằng đó là h́nh thức giúp người khác nhận ra tôi là ai, tên ǵ, khóa mấy để tiện xưng hô giao tiếp, cái nh́nh nhân thế của tôi là vậy. Nhưng Thiên Chúa có thể bày tỏ t́nh yêu Ngài qua mọi thụ tạo, qua mọi cảnh huống. Giờ chia sẻ của anh em tân Cursillistas vào buổi chiều măn khóa đă chứng minh điều đó: một tân Cursillista thuộc Decuria Luca, nhóm mà tôi được hân hạnh đồng hành suốt những ngày tĩnh huấn, đă lên chia sẻ. Sau thủ tục chào hỏi, tự giới thiệu, anh tân Cursillista – một Linh mục trẻ – đă cầm tấm bảng da đang đeo trên ngực đưa ra phía trước nói: ngay từ ngày nhập khóa, tôi đă nhận được chiếc bảng da này, tôi không hiểu nó mang ư nghĩa ǵ! Khi anh khóa trưởng đeo tấm bảng da lên cổ tôi, tôi mường tượng đến h́nh ảnh những lực sĩ điền kinh đang tranh tài tại Helsinki, Phần Lan. Ngàu thứ nhất, rồi ngày thứ hai, ngày thứ ba, những chuyển đổi tâm linh đă cho tôi cái nh́n và một sự mường tượng khác khi nh́n và sờ tới tấm bảng da tôi đang đeo trên ngực:
 

    Chiếc bảng da có hai mặt, mặt sau th́ nhám nhưng mặt trước láng bóng và tên tôi được ghi rơ trên đó. Khi sờ kỹ và nh́n kỹ tấm bảng da, tôi có cảm nghiệm đời linh mục của tôi cũng cần được Thiên Chúa đánh bóng, trui dũa để Chúa có thể ghi tên tôi lên đó.
 

    Chiếc bảng da có h́nh dáng tṛn như chiếc huy chương, nhưng huy chương th́ người ta đúc bằng kim loại cứng, ngược lại bảng da được cắt từ một tấm da mềm mà chúng ta có thể uốn nắn hay bóp gọn trong ḷng bàn tay. Thiết tưởng đời tôi cũng cần mềm dẻo như vậy. Tôi phải tận hiến đời ḿnh trong bàn tay Chúa, để tùy ư Ngài sử dụng uốn năn như Ngài muốn.
Tôi đă học thật nhiều. H́nh ảnh CHỨNG TÁ đă bén sâu vào tâm năo tôi, đă ghi đậm trong tôi những bài học thật quư giá mà tôi không hề t́m thấy trong sách vở. Tâm hồn tôi lúc đó trào dạt ḷng biết ơn. Khi anh Phụ tá Khóa Trưởng dành ít phút cho trợ tá chia sẻ, tôi đă vội vă giơ tay. Dù đă cố giới thiệu ḿnh với chút hài hước để dằn bớt xúc động, nhưng mắt tôi vẫn cứ thấy cay cay, cổ tôi như có vật ǵ làm tắc nghẽn. Tôi không sao nói được những ǵ tôi muốn nói! Tôi ước muốn được bày tỏ cho mọi người thấy hồng ân Chúa đă đổ xuống trên tôi, lời Ngài mời gọi tôi trở về khi tôi đang tung tăng bơi lội quá xa. Cuối cùng tôi chỉ nghẹn ngào nói được một câu ngắn gọn: ”Chúa yêu tôi quá!”. Quả vây, tất cả là t́nh Ngài trải phủ đời trên tôi: Chúa mời gọi tôi, t́m tôi qua anh em tôi, qua mọi cảnh huống:
 

    Đỡ nâng khi tôi mỏi mệt, chao đảo.
 

    Ban Thánh Linh soi sáng khi tôi ch́m trong u mê lạc lơng.
 

    Cho tôi nhận ra Ngài luôn đồng hành giữa lúc tôi thấy cô đơn chán nản.
 

    Cho tôi nhận ra con người thực của tôi khi cao ngạo tự đắc lừa dối tôi.
 

Những ngày trợ tá là những ngày kín múc ân sủng – là những ngày thật cần thiết cho hành trang lư tưởng chứng tá Tin Mừng. Thưc vậy, CHÚA T̀M TÔI ngay giữa lúc tôi đang phiêu bạc hững hờ! Xin mượn lời thánh ca của Lm. Nhạc sĩ Văn Chi hát lên muôn vàn cảm mến: ”con xin cảm tạ Ngài, Tinh Ngài yêu thương không bờ không bến. Ngài đỡ nâng ủi an. Ca khen muôn vàn điệp khúc tri ân”.