“COUNTING ON YOU”

Cư Sĩ

Chúa nhật tuần rồi Cư Sĩ và một số các anh chị trong Phong trào đi tham dự ngày thành lập Phong trào Cursillo Úc Châu thuộc Tổng Giáo phận Canberra và Goulburn được 40 năm. Thánh lễ Tạ ơn có Đức Giám Mục Francis Carrol chủ tế. Căn nhà thờ nhỏ nhắn làm bằng đá Hoa cương trông rất cổ kính và chơ vơ nơi chốn đồng không mông quạnh tại địa danh gọi là Hall cách trung tâm thành phố Canberra khoảng chừng 20 phút lái xe, nằm trên đường Victoria, (gần Barton Highway). Nh́n con số cursillista anh chị em người Úc trong căn nhà thờ bé nhỏ trên dưới 50 người, hầu hết đầu đă nhuộm màu bạc trắng, đời đă xanh rêu sau một thời gian dài theo Thầy Chí Thánh. Có những người đă khởi sự theo Phong trào từ những thập niên 60s hay 70s hầu hết đă ḥan tất ngày thứ tư và trở về trong ṿng tay yêu thương của Ngài.
 

Đúng là “Biển Thánh khôn ḍ”! Như chị Merran trong Phong trào Úc tại Canberra tâm sự “Sau những năm tháng dài sinh họat tích cực với Phong trào nh́n lại anh chị em càng ngày càng rơi rụng... nhiều khi trong nỗi cô đơn của ngừơi thợ gặt đứng trước cánh đồng lúa chín bao la bát ngát, cảm thấy ḿnh bất lực và ngă ḷng”. Thế mới biết trong Phong trào Tây và Ta cũng có những “nỗi niềm riêng” và cám cảnh của sự “đồng bệnh tương lân”! Có ai trong anh chị em chúng ta lúc nào cũng có niềm xác tín vững vàng trong Tin, Cậy Mến như "cây thông đứng giữa trời mà reo" đâu? Đời sống vật hèn c̣n có lúc "lên voi xuống chó" th́ đời sống tâm linh cũng vậy, bao phen lao đao "sa chước cám dỗ", bao phen đau buồn v́ lạc lối u mê đánh mất ơn nghĩa, chỉ chờ có dịp là “tuột áo” bỏ Thầy mà chạy lấy người như các môn đệ trong vườn Cây Dầu.
 

Có bao giờ chúng ta thử hỏi tại sao mấy ông Kỹ sư Công chánh lục lộ khi làm đường lại không phóng thẳng đường cho tài xế lái xe “phon phon” chạy thẳng một lèo tới đích? Tại sao họ lại phải phóng đường cong cong, quẹo quẹo chi cho xa xôi và hao tổn nhân lực tài lực? Họ có lư do và kỹ thuật cả đấy chứ chẳng phải bỗng dưng bày vẽ ra có chuyện để làm ăn tiền đâu! Lư do là con đường nếu được phóng thẳng không có chỗ cong, chỗ quẹo sẽ làm cho tái xế mau chán v́ lái xe đều đều không có ǵ thay đổi (monotony) dễ đưa đến t́nh trạng thụ động, chán và buồn ngủ dễ gây tai nạn. Lái xe mà không có "action" bắt vô-lăng quẹo qua quẹo lại mà chỉ có chạy một đường thẳng ḥai th́ chán như cơm nếp nát và chẳng chóng th́ chầy sẽ... gật gà gật gù như khi lần hạt 50 mùa Thương!!!
 

Thử nh́n lại mà coi, những ngày đầu mới thành lập Phong trào bao nhiêu khó khăn trở ngại phải đối đầu? Ấy thế mà “cỡ” nào cũng tới, “phà” nào cũng qua nhưng khi bốn bề sóng yên gió lặng th́ anh chị em chúng ta lại dễ rơi vào t́nh trạng thụ động và phó mặc cho mấy người c̣n tỉnh ngủ “đứng mũi chịu sào” phần c̣n lại rúc sâu vào nệm ấm chăn êm và dần dần xa rời thực tại, xa dần những họat động của Phong trào để “Sống chết mặc bay, tiền thầy cứ bỏ đăy”! Xem ra cái thụ động nó “lừ đừ mà đấm chết voi”! Voi th́ chưa chết nhưng thấy anh chị em trong Phong trào cứ lăn quay ra “phè cánh nhạn”. Không thế mà những Phong trào tại các địa phương đều gặp chung vấn nạn, các cursillista dần dà bỏ không sinh họat với Phong trào và “phó thác” mọi chuyện cho một vài đối tượng v́ Thầy liều mạng đưa lưng “lănh đạn” gánh vác việc chung của Phong trào. Cư Sĩ c̣n nhớ ngày ở bên quê nhà, sáng dậy c̣n nghe “hồi chuông xóm đạo” để nhắc nhở ḿnh thói quen dậy sớm đi lễ. Những dịp đi “picnic” ngọan cảnh với bạn bè chui vào ngôi chùa nào đó mà nghe chú tiểu gơ tiếng chày ḱnh làm niềm tục lụy lắng xuống, cảm thấy ḷng an b́nh và nhẹ nhàng tự tại. Qua đây gần 25 năm, xa tiếng chuông nhà thờ đổ mỗi sáng khi trời c̣n đẫm ướt sương mai và xa cả tiếng chuông chùa vang vọng ngân dài mỗi chiều thả bộ đạp xe về dọc theo làng Đại học Thủ Đức. Th́ ra lâu nay cứ thấy nhơ nhớ mà không rơ là nhớ cái ǵ? Ai nói ngọai cảnh không gây tác động sâu xa đến cuộc sống nội tâm? Có chăng là chúng ta chưa biết trân trọng những cái tưởng như tầm thường thân quen trong cuộc sống lại là những tiếng kẻng để đánh động tâm linh cho ta tỉnh ngộ. Nhờ tiếng chuông mà Cư Sĩ thức tỉnh ra khỏi giấc ngủ nặng nề của thân xác để đi tham dự Thánh Lễ sáng sớm. Nhờ tiếng chuông thúc dục xóa tan đi ảo giác để ít ra trong khỏanh khắc biết quay đầu về núi Sọ mà tạ lỗi với Thầy v́ đường trần c̣n dài mà tính con th́ cứ ham mê la cà, ham của phù vân mà quên đi chuyện tinh tấn tâm linh, chuyện tu thân học tập để trau dồi bản thân cho xứng đáng là môn đệ của Thầy.
 

Anh chị em chúng ta từng là Khóa sinh Khóa Tĩnh Huấn rồi sau đó được bồi dưỡng thêm các Khóa Lănh đạo, được Thầy Chí Thánh “cất nhắc” lên làm cán bộ và được Phong trào huấn luyện để chúng ta hiểu rơ hơn về đường lối và cung cách phục vụ của người cán bộ lănh đạo. Xem chừng một số anh chị em chúng ta c̣n “dị ứng” bạo với danh xưng này, nhưng nếu được hiểu theo tinh thần Phúc âm th́ không có ǵ “phải ầm ĩ” và khó hiểu. Người cán bộ lănh đạo trong Phong trào là người không những biết sống thánh hóa cho ḿnh mà c̣n cho tha nhân và đồng lọai. Nếu chưa lănh đạo được chính ḿnh th́ làm sao mà lập nên công trạng trước mặt Thầy. Cư Sĩ mong các anh chị chúng ta không nên dị ứng kiểu “tiều tiều hoảng hoảng” v́ cái chữ dịch nguyên nghĩa từ chữ “leadership” của tiếng Anh sang tiếng Việt Nam mà trốn như cuốc lủi. Nhiều anh chị c̣n cho biết nghe thấy hai chữ lănh đạo là phát sợ nóng lạnh rồi!!! Cư Sĩ nghĩ các anh chị chúng ta “thần hồn nhát thần tính” chưa có đức tin và chưa đủ mạnh - cầu với Thánh Linh Thiên Chúa chưa đủ sốt sắng và phó thác hết ḿnh. Ngày xưa các tông đồ cũng nhát đảm sau khi thấy Thầy Chí Thánh chết khổ nhục và được mai táng trong mồ. Thế là hết! Các ông cũng trốn chui trốn nhủi có khác ǵ chúng ta ngày nay đâu? Có khác là các Tông đồ ngày xưa bị người đạo cũ Do Thái t́m bắt – riêng anh chị em chúng ta chả ai bắt mà cũng trốn kỹ “mó không ra sà không thấy” là sao chứ? Cái tội “tày đ́nh” của anh chị em chúng ta là đă biết Thầy Phục Sinh sống lại trong khải hoàn để chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào Thầy là con Thiên Chúa Hằng sống thế mà “phe ta” vẫn nhủi là nhủi! Buồn thay cho Thầy ḿnh!!!
 

Cư Sĩ c̣n nhớ lúc kết thúc bài giảng trong Thánh lễ, Đức TGM Francis Carrol ngài có lập lại câu nói “I am counting on you”. Nghe có vẻ mộc mạc và b́nh dị trong ngôn ngữ tiếng Anh. Các nhà chuyển dịch của Phong trào dịch sang tiếng Việt là “Cha tin tưởng nơi con” nghe rất hay và thoát ư. Thế mà hôm quỳ lănh nhận Sứ Vụ Lệnh, anh chị em chúng ta đều dơng dạc thưa “Và con trông cậy vào ơn Thánh Chúa”, chả trốn, chả nhủi đi đâu hết. Ngay cả bây giờ cũng chả có ǵ phải bận tâm nghĩ ngợi với Thầy. Riêng Cư Sĩ xin được mạn phép đi trốn đây – lư do là “quê xệ” quá cỡ thợ mộc v́ thấy ḿnh lại cho Thầy Chí Thánh “leo cây” và lại cả gan “hứa lèo” một phen nữa với Thầy. Đúng là điếc không sợ súng hay sao đó mà?!?!?!