LÀM TRƯỞNG NHÓM LÀ MỘT ƠN GỌI

Ngọc Dung

Một ơn gọi nghe như có vẻ quan trọng, câu nói này thường chúng ta liên tưởng tới các đấng bậc Tu Sĩ nhưng mỗi người trong chúng ta đều được Chúa mời gọi dấn thân làm việc cho Chúa bằng nhiều cách tùy theo khả năng của mỗi người, nhưng điều quan trọng là chính ḿnh có nhận ra đó là ơn gọi hay không?
 

Là một Trưởng Nhóm, đó có phải là một ơn gọi không?
Em được PT giao cho chức vụ nhỏ nhoi đó là vai tṛ làm Trưởng Nhóm, lúc đầu khi nhận nhiệm vụ th́ cũng hí hửng v́ có một chút hănh diện là được giao nhóm để ḿnh điều khiển. Nghe có vẻ oai lắm nhưng chẳng được bao lâu, gặp khó khăn th́ cảm thấy thất vọng chán nản v́ mọi việc không như ư ḿnh muốn.
 

Nhóm em trước sau gồm 6 chị em, nhưng hiện tại c̣n được 5 c̣n tương lai th́ chưa biết. Ông bà ta có câu "Vạn Sự Khởi Đầu Nan” v́ thế em cũng dựa vào đó để tự an ủi ḿnh. Những khó khăn mà em gặp, chẳng hạn như gọi điện thoại để báo ngày họp có khi chẳng ai nhắc phone, hoặc đường dây đang bận, c̣n nếu có người th́ lại từ chối không đến họp v́ bận chuyện gia đ́nh, thật là khó sắp xếp để có được buổi họp đầy đủ. Cũng có lúc chúng em không sắp xếp được thời giờ th́ dời lại hoặc nghỉ tháng đó, đôi khi họp chỉ có 3 chị em, thật là buồn và chán nản khi phải bất đắc dĩ bị đi họp. Thế nhưng khi tới gặp các chị khác th́ tự nhiên tinh thần em lại có trở lại. Nhất là chị chủ nhà rất vui v́ có được sự đáp trả lời mời của chị, lúc đó em mới cảm nhận được sự thiếu vắng một người sẽ làm ảnh hưởng tinh thần cho người khác rất nhiều. Cũng may mà em đă có mặt v́ thế em tự nói với chính ḿnh cho dù chỉ là một thành viên nhỏ trong bất cứ môi trường nào em cũng luôn cố gắng nghĩ tới cảm nhận của người khác. Các chị trong nhóm em vẫn sinh hoạt đều nhưng không ai tham dự Đại Hội Ultreya được v́ mỗi người có hoàn cảnh khó khăn riêng, đôi lúc em cũng cảm thấy buồn buồn nhưng không sao v́ có các anh chị Cursillistas khác cùng sinh hoạt chung. Có những ngày ĐH tới phiên nhóm em lên chia sẻ Cảm Nghiệm Ngày Thứ Tư, chẳng ai khác ngoài em (Độc Nhất Vô Nhị) lên chia sẻ, tuy là thông cảm cho hoàn cảnh của các chị ấy nhưng dù sao nếu có được 1 hoặc 2 chị cùng chia sẻ th́ vẫn vui hơn. Nhóm em có một chị không sinh hoạt sau khi học khóa 3 ngày v́ chưa cảm nhận được ǵ, khoảng mấy tháng sau chị ấy gia nhập vào nhóm của em. Chị ấy nói rằng chỉ vào thử và t́m hiểu thêm về Phong Trào như thế nào, lúc đầu em cũng ngại lắm v́ e rằng ḿnh mà đi sai một chút th́ sẽ bị bắt bẻ hoặc làm cho người khác hiểu lầm. Mỗi lần họp là em cầu nguyện thầm cho những thành viên trong nhóm cũng như cho chị ấy cảm nhận được t́nh yêu của Chúa và đồng thời hiểu được đường lối của Phong Trào. Em dành riêng ngày thứ Ba trong tuần, dâng lên Chúa tất cả những việc trong ngày để cầu nguyện cách riêng cho những thành viên trong nhóm. Thường th́ nhóm em không có công tác tông đồ chung. Có một lần em cảm thấy rất vui v́ đang làm công tác tông đồ th́ gặp được sự có mặt của chị, điều đó đă giúp em thêm tinh thần và phấn khởi hơn. Có lẽ chị cảm nhận được một chút ǵ đó hoặc có một chút thiện cảm đối với Phong Trào. Một hôm chị ấy hỏi em «Có điều ǵ hay một động lực nào đă khiến chị có thể bỏ th́ giờ mà làm việc chung như vậy” khi nghe câu hỏi đó em cũng hơi bối rối và tự đặt câu hỏi ấy cho chính ḿnh là tại sao? V́ Chúa hay v́ người nào khác? Lúc đó em đă trả lời với chị. Từ khi em gia nhập vào Phong Trào em thấy các anh chị Cursillistas khác đă hy sinh bỏ nhiều thời gian làm việc thật là hăng say và tích cực, không nề hà khó khăn, vất vả cho nên em chỉ là góp sức với họ. Nếu mà đem so sánh th́ chẳng nhằm nḥ ǵ cả.
 

Trở lại sự suy nghĩ của em qua câu hỏi của chị ấy. Trước đây em chẳng nghĩ ǵ về Làm việc tông đồ là v́ ai? Qua câu hỏi ấy em mới suy nghĩ. Sự hy sinh của ḿnh cho tha nhân thật là giá trị đối với Thiên Chúa. Chúa đă nói “Ai làm bất cứ việc ǵ cho kẻ bé mọn nhất ắt là làm cho Ta”. Sự hy sinh nào cho dù nhỏ nhặt đi nữa. Nói chung cũng là v́ Chúa, Chúa là điểm tựa, là động lực mạnh nhất đă khiến cho nhiều người từ bỏ con đường tội lỗi mà quay trở lại và ngài cũng là tấm gương sáng dám hy sinh mạng sống để cứu vớt nhân loại. Tuy nhiên ḿnh không thể phủ nhận những gương sáng của những người sống chung quanh ḿnh. Tiếng Chúa mời đôi khi không trực tiếp mà là qua tha nhân.
 

Em tin rằng là một trưởng nhóm. Đó cũng là một trong những ơn gọi mà Chúa muốn em dấn thân, Ḿnh cứ làm lợi những nén bạc mà ngài giao phó. Nói th́ dễ nhưng thực hành cũng khó đấy. Chẳng những phải hy sinh nhưng nó cũng đ̣i hỏi sự kiên tŕ, bền bỉ nữa. Thật ra em cũng cảm thấy Happy với những thành quả mà em đă làm, tuy nhỏ thôi nhưng nhiều việc nhỏ sẽ là những việc lớn.