LỜI CHÚA TRONG ĐỜI SỐNG GIÁO HỘI

Phạm Thảo

Trong Hiến Chế Tín Lư về Mạc Khải của Thánh Công Đồng Vaticano II đă xác nhận mối tương quan giữa Thiên Chúa với con người như sau: “Thiên Chúa là Đấng muốn cho mọi người được cứu rỗi và nhận biết chân lư” (1 Tim. 11,3). Nên “trước kia, Thiên Chúa đă nói nhiều lần và nhiều cách với cha ông chúng ta qua các Tiên Tri” (Hebr 1, 1). Nhưng khi thời giờ đă trọn, Ngài sai Con Người đến là Ngôi Lời đă trở thành xác phàm, chịu xức dầu bởi Chúa Thánh Thần: để rao giảng Tin Mừng cho những người nghèo khó, để chữa lành những tấm ḷng thống hối.
 

Như thầy thuốc chữa bệnh thể xác và tâm hồn; như Đấng trung gian giữa Thiên Chúa với nhân loại. Nhờ bản tính nhân loại của Người mà Chúa Giêsu đă trở nên dụng cụ cho công cuộc cứu rỗi nhân loại. V́ thế, nơi Đức Kitô “đă phát xuất giá chuộc đầy đủ để giao ḥa con người với Thiên Chúa và truyền thông cho chúng ta việc phụng thờ Thiên Chúa đến chỗ hoàn bị hơn qua việc đọc Kinh Thánh và Sống Bí Tích Thánh thể ” (Pv 5, 12).
 

Theo Tin Mừng của Thánh Gioan chương 6, sau phép lạ bánh hóa ra nhiều, Chúa Kitô nói về Bánh Trường Sinh đă làm cho nhiều người Do thái và các môn đệ thất vọng và không muốn theo Ngài “Lời ǵ mà chói tai quá! Ai nghe cho được” (Jn 6,61); và nhiều người đă không tin và từ bỏ Ngài. Tuy nhiên, chính Đức Kitô là Ngôi Lời Thiên Chúa đă xác nhận “Lời Thầy nói với anh em là Thần Khí và là sự sống” (Jn 6, 63).
 

Với cuộc khủng hoảng niềm tin đó, Phêrô, đại diện nhóm 12, với Thần Khí đầy tràn đă nhận ra sức mạnh Lời Chúa và đă không ngần ngại tuyên xưng: “Thưa Thầy, bỏ Thầy th́ chúng con biết theo ai!? Thầy mới có những Lời đem lại sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con đă tin và nhận biết rằng chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Jn 6, 68-69).
 

Trong tường thuật về hai môn đệ trên đường Emmau vào chiều ngày Phục Sinh trong Tin Mừng Thánh Luca (Lc 24,13-35), họ tṛ chuyện với nhau về những khổ nạn của Chúa Giêsu vừa mới xảy ra trong niềm thất vọng và ưu phiền. Đang lúc tṛ chuyện và bàn tán th́ Đức Kitô Phục Sinh tiến đến gần và cùng đi với và đàm đao với họ: “Nào Đức Kitô chẳng phải chịu khổ nạn như thế rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Môise và tất cả các ngôn sứ, Ngài giải thích cho hai ông những ǵ liên quan đến Ngài trong tất cả sách Thánh”(Lc 24, 26-27).
 

Hai môn đệ vẫn không nhận ra Ngài cho đến khi cùng ăn buổi tối: “Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24, 30). Thánh Luca đă cho chúng ta thấy mối liên quan mật thiết giữa bàn Tiệc Lời Chúa và Bàn Tiệc Thánh Thể (giữa lúc đi đường và buổi ăn tối): “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, ḷng chúng ta đă chẳng bừng cháy lên đó sao?” (Lc 24,32).
 

Trong suốt chiều dài của lịch sử Giáo Hội, đặc biệt Giáo Hội sau Công Đồng Vaticano II, với Hiến Chế Mạc Khải, Giáo Hội đă nhắc lại t́nh yêu mà Giáo Hội đă dành cho Kinh Thánh qua Phụng Vụ Thánh Lễ “Giáo Hội luôn tôn kính Kinh Thánh như chính thân Thể Chúa, nhất là trong Phụng Vụ Thánh. Đồng thời Giáo Hội như mẹ hiền đă lấy bánh ban sự sống từ bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể để nuôi sống các tín hữu” (MK 21).
 

Như Chúa Kitô được Chúa Cha sai thể nào, th́ chính Ngài cũng sai các Môn Đệ đă được tràn đầy Thánh Thần như vậy, không những để họ rao giảng Tin Mừng cho muôn loài và báo tin rằng: Con Thiên Chúa nhờ sự chết và sống lại đă giải thoát chúng ta khỏi quyền lực Satan và sự chết, và đă đem chúng ta vào trong nước của Cha Ngài; mà c̣n để thi hành công cuộc cứu rỗi mà họ rao giảng bằng Thánh Lễ và các Bí Tích là trung tâm điểm của đời sống Phụng Vụ.
 

Như thế, Phụng Vụ là một trong những sinh hoạt Thánh Thiện trong đời sống Giáo Hội. Ngoài ra, những phong trào học hỏi, chia sẻ và sống Lời Chúa trong Giáo Hội đă được Giáo Hội luôn khuyến khích và đề cao. Công Đồng cũng nhắc lại lời của Thánh Jêrônimô: “Ai không biết kinh Thánh là thực sự không biêt Chúa Kitô”.
 

Nhờ Bí Tích Rửa Tội, loài người được ghép vào mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Kitô: cùng chết với Người, cùng an táng với Người, và cùng được sống lại vinh quang với Người: con người được nhận lănh tinh thần nghĩa tử “… trong tinh thần ấy, chúng ta được kêu lên rằng, ABBA, Cha ơi!” (Rom 8, 15).
 

Chính v́ thế, mỗi lần các tín hữu được ăn tiệc của Chúa là tuyên xưng cái chết và sự sống lại cho đến khi Người trở lại. Chính v́ thế, ngày lễ Hiện Xuống là ngày Hội Thánh xuất hiện trong trần gian: “những người đón nhận lời” của Phêrô, “đă được chịu phép Rửa”, “và họ siêng năng nghe các Tông Đồ giảng dạy, siêng năng thông phần với các anh em trong việc bẻ bánh và kinh nguyện..., họ ca tụng Chúa và được ḷng toàn dân” (Act 2, 41-47).
 

Từ đó về sau không bao giờ Hội Thánh bỏ bê việc hội họp để cử hành Mầu Nhiệm Vượt Qua và đọc “những ǵ nói về Người trong Kinh Thánh” (Lc 24, 17). Khi hội họp để cử hành Hiến Tế Tạ Ơn, Gíao Hội đă tưởng niệm và hiện tại hóa “cuộc chiến thắng và khải hoàn do cái chết của Người”; và đồng thời “tạ ơn Thiên Chúa v́ ơn khôn tả của Người” (I I Cor. 9, 15), trong Chúa GiêSu Kitô “để ca tụng vinh danh Người” (Eph 1, 12) dưới quyền năng và tác động của Chúa Thánh Thần.
 

Để hoàn thành một công cuộc lớn lao như thế, Chúa Kitô luôn hiện diện bên cạnh Giáo Hội của Người; đặc biệt trong những động tác Phụng Vụ: Người hiện diện trong Thánh Lễ; vừa trong bản thân của thừa tác viên “chính Đấng xưa đă dâng ḿnh trên Thánh Gía, th́ nay Người dâng ḿnh nhờ thừa tác vụ của Linh Mục”, nhất là dưới h́nh bánh rượu. Chính v́ thế Thánh Lễ ngày nay trong Giáo Hội chính là “hiện tại hóa” cuộc Lễ mà chính Chúa Giêsu đă làm ngày xưa trên Thập Giá.
 

Người hiện diện trong các Bí Tích bằng quyền lực của Người, đến nỗi mỗi khi ai chịu phép Rửa Tội, th́ chính Chúa Kitô cùng rửa tội với họ. Người hiện diện trong Lời của Người, v́ mỗi khi đọc Thánh Kinh trong Giáo Hội dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần th́ Người ở bên cạnh họ, cùng đàm đạo với họ. Sau hết, Người c̣n hiện diện mỗi khi Giáo Hội cầu khẩn hay hát Thánh Vịnh, v́ Người đă hứa: Nơi nào có hai ba người hội họp v́ danh Ta, th́ nơi đó có Ta ở giữa họ “ Mt 18, 20).
 

Do đó, Gíao Hội luôn quan tâm đến các tín hữu khi tham dự mầu nhiệm đức tin này, không như những khán gỉa ngoài cuộc hay câm lặng, nhưng hiểu rơ mầu nhiệm đó qua các nghi lễ và lời kinh trong Thánh Lễ. Khi tham dự vào động tác thánh thiện này một cách tích cực và ư thức, một cách sốt sắng và linh động: Các tín hữu được:
 

Giáo huấn bằng Lời Chúa.
 

Nuôi dưỡng nơi bàn tiệc Thánh Thể.
 

Dâng lời cảm tạ Thiên Chúa.
 

Khi dâng của lễ tinh tuyền này, không những nhờ tay Linh Mục mà c̣n cùng dâng với ngài: Các tín hữu cũng học biết dâng chính ḿnh cho Chúa, để mỗi ngày, nhờ trung gian của Chúa Kitô, các tín hữu được kết hợp với Thiên Chúa và với nhau, để cuối cùng Thiên Chúa trở nên tất cả trong mọi người và trong mọi sự.
 

Tham khảo: Hiến Chế Tín Lư về Mạc Khải Giáo Hội 1965.
Hiến Chế về Phụng vụ số 5-12.
Hiến Chế về Phụng Vụ số 102-105