NGÀY 26 THÁNG 3

Lucy VTH

Sáng chủ nhật ngày 26 tháng 3 tôi thức dậy như thường lệ nhưng với một tâm t́nh buồn vui lẫn lộn. Thật sự tôi muốn nằm ĺ trên giường để suy ngẫm và hồi tưởng lại những ǵ đă xảy ra cho tôi trong quá khứ: cách đây đúng 2 năm và 18 năm về trước. Thế nhưng hôm nay v́ có 2 công tác rất quan trọng cần phải làm nên tôi đành phóc xuống giường ngay.
 

Nhớ lại cũng ngày này 2 năm về trước tôi đă khóc cho Ba tôi khi nghe tin Ông Cụ đang hấp hối v́ đứt mạch máu năo bên xứ Canada xa xôi vạn dặm. Đây là lần đầu tiên trong đời Ba tôi làm tôi khóc v́ xưa nay Ông luôn đem nụ cười, niềm vui và hạnh phúc đến cho Má tôi và 10 anh chị em chúng tôi. Thật quá bất ngờ và ngoài sự tưởng tượng của gia đ́nh chúng tôi, một người đàn ông rất khỏe mạnh, hồng hào và phong độ như Ba tôi mà bỗng dưng ra đi không một lời trăn trối, không một lời từ biệt. Tội nghiệp cho Má tôi cứ than vắn thở dài v́ tiếc nuối không có cơ hội nói lên lời chia tay với người chồng yêu dấu sau gần 60 năm chung sống. C̣n ǵ đau khổ cho bằng mấy chị em chúng tôi lúc đó, từ 4 quốc gia khác nhau vừa khóc vừa chạy ngược chạy xuôi t́m mua gấp vé máy bay qua Canada cho kịp gặp mặt Ba trước khi Ông trút hơi thở cuối cùng. May mắn cho nhóm 3 chị em chúng tôi bên Úc và đứa em gái bên Mỹ đến kịp, c̣n người chị bên Đức và một em trai bay từ Việt Nam qua sau chúng tôi một ngày nhưng đă muộn rồi. Quá tội nghiệp cho em trai tôi đă xin nghỉ phép bay từ Úc về VN để dẫn Ba tôi đi thăm một ṿng quê hương xứ sở nhưng ngờ đâu ngày hẹn đón Ba tại phi trường Tân Sơn Nhất chính là ngày được tin Ba hấp hối. Thế là em tôi khăn gói bay ngược qua Canada với niềm hy vọng dẫu rằng rất mỏng manh.
 

Từ khi vượt biên đến giờ đây là lần đầu tiên 10 anh chị em chúng tôi gặp lại nhau dưới một mái ấm gia đ́nh nhưng lại thiếu vắng h́nh bóng của người cha yêu dấu muôn đời. Tang chế đă xong mấy chị em chúng tôi miệt mài tâm sự như để bù đắp lại những tháng năm xa cách. Chính dịp này làm chúng tôi nhận ra được một sự thiếu sót vô cùng lớn lao của chúng tôi trong thời gian qua là đă không cố gắng tạo điều kiện để đến thăm Ba Má và anh chị em thường xuyên hơn, nhất là trong những dịp vui của gia đ́nh như kỷ niệm ngày cưới hoăc sinh nhật của cha mẹ, đám cưới của con cháu trong gia đ́nh. Chớ nên đợi đến khi có người thân đau nặng hoặc qua đời rồi mới kéo nhau về th́ trễ quá rồi.
 

Lúc Ba tôi mất tôi đă cầu nguyện xin Chúa Giêsu, Mẹ Maria, các Thiên Thần và các Thánh thương xót và dẩn đưa Ba tôi về Nước Trời. Nhắc đến cầu nguyện tôi cũng xin nhân dịp này gửi lời thành thật tri ân đến quư Cha, quư Sơ cùng tất cả quư anh chị em Cursillista khắp các tiểu bang và nhiều nơi trên thế giới đă hiệp lời cầu nguyện cho Ba tôi và gia đ́nh chúng tôi trong lúc gia đ́nh đang gặp chuyện đau buồn. Nhờ mạng lưới email tối tân hiện đại ngày nay mà tin Ba tôi hấp hối và xin hiệp lời cầu nguyện đă chuyển đến số đông anh chị em xa gần. Thật không ngờ ngày hôm sau khi Ba tôi qua đời có một vị đại diện PT Cursillo ở Vancouver điện thoại đến chia buồn và có nhă ư đến nhà Ba Má tôi để đọc kinh. Tối đó một số anh chị em Cursillista kéo đến đọc kinh và dâng lời cầu nguyện, họ có mang theo ảnh Thầy Chí Thánh làm tôi xúc động và thấy ấm ḷng vô cùng. V́ gia đ́nh Ba Má tôi theo Phật Giáo nên các nghi lễ đều khác với Đạo Công Giáo của chúng ta. Nhất là những bài kinh bằng tiếng Phạn làm tôi chia trí v́ không hiểu ư nghỉa và mục đích của các nghi thức, nên tôi th́ thầm đọc Kinh Lạy Cha và lần chuổi mân côi. Dẫu biết rằng nhập gia tùy tục, ai làm ǵ ḿnh làm nấy để tạo sự ḥa thuận và bầu không khí dể thở cho gia đ́nh nhưng tôi vẫn không làm được. Đến khi nh́n thấy ảnh Thầy trên bàn, tôi như đứa bé đi lạc t́m gặp lại người Cha thân thương, mừng không tả được. Sự ra đi của Ba tôi là một mất mát lớn nhất trong đời tôi hiện nay nhưng tôi cảm thấy an ủi và b́nh yên v́ đă có Cha tinh thần bên cạnh luôn sát cánh và đồng hành với tôi từng giây từng phút. Tuy nhiên tôi vẫn thương và nhớ Ba tôi vô vàn, ước ǵ được gặp lại Ba tôi dù trong giấc mơ ngắn ngủi mà không phải chờ đợi đến lúc tôi sống hết ngày thứ tư.
 

Nhớ lại ngày 26 tháng 3 cách đây 18 năm, ngày cưới của vợ chồng chúng tôi. Cái ngày mà tôi cảm thấy dài đăng đẳng và vất vả vô cùng, v́ từ sáng đến tối mặt bị bôi son trét phấn, chân mang giày cao gót, người thay bao nhiêu lớp áo và phải nhoẻn miệng cười suốt ngày cho anh phó nḥm khó tính chụp h́nh. Tôi vẫn c̣n rùng ḿnh và ngứa ngáy mỗi khi chợt nhớ đến cái ngày lịch sử của đời tôi này. Tôi vốn không quen trang điểm, không mang giày cao gót, không thích chụp h́nh, nhưng cứ v́ câu một đời có một lần thôi nên đành cố gắng vậy. May thật chỉ một lần trong đời thôi, một anh chồng thôi đă làm tôi vui buồn sướng khổ cũng như điêu đứng bao nhiêu năm nay. Thế mà tại sao dạo này thiên hạ thay chồng đổi vợ như thay áo, rơ can đảm thật. Theo tôi nghĩ có thương nhau đủ mới chịu đựng và hy sinh cho nhau, để chia đắng sẻ bùi với nhau trọn đời trọn kiếp. Hiểu được sự yếu đuối của con người trước những lôi cuốn của cuộc sống nên lúc nào tôi cũng nguyện xin thêm ơn can đảm để tránh xa dịp tội, thêm sức chịu đựng và sẳn sàng rộng lượng tha thứ cho nhau, biết nâng đỡ nhau trong lúc khốn khó và chia sẻ mọi niềm vui nổi buồn trong cuộc sống. Tôi vẫn luôn cố gắng sống theo tinh thần cải tội 7 mối như trong bài kinh mà cộng đoàn Canberra đọc mỗi chiều chủ nhật trước thánh lễ. Tôi luôn mong rằng giữa tôi và những người xung quanh có sự cảm thông và ḷng chân thành trong khi giao tế hoặc lúc làm việc với nhau.
 

Nhân dịp kỷ niệm 18 năm chung than khổ sai của chúng con, con xin cảm tạ Chúa Giêsu & Mẹ Maria luôn che chở cho gia đ́nh chúng con tai qua nạn khỏi và bên nhau đến ngày hôm nay cũng như măi măi. Xin các Ngài soi sáng cho vợ chồng chúng con biết cách hướng dẫn dạy dỗ các con của chúng con nên người, biết giữ đạo, giữ đức tin và giữ được gốc gác người Việt Nam.
 

Ngày 26 tháng 3 năm nay vợ chồng chúng tôi cùng một vài anh chị đại diện PT đến tham dự ngày kỷ niệm 40 năm thành lập PT Cursillo tại Úc Châu. Chương tŕnh được bắt đầu bằng Thánh Lễ Tạ Ơn do Đức Tổng Giám Mục Francis Carroll làm chủ tế trong ngôi thánh đường nhỏ, cũ kỹ nhưng rất ấm cúng tại Hall. Sau đó mọi người lái xe qua Hall Showground để dự tiệc liên hoan, chia sẻ cảm nghiệm ngày thứ tư và kết thúc bằng tiếc mục bush dance. Đây là dịp tốt cho PT Canberra chúng tôi có cơ hội giao thiệp và mở rộng môi trường sinh hoạt với anh chị em Cursillista bản xứ. Hôm nay tôi mới có dịp gặp gỡ chị Merran Martin (Cựu Chủ Tịch Ban Đại Diện PT Cursillo Úc Châu). Chính chị đă gửi thiệp chia sẻ, an ủi và nâng đỡ tinh thần vợ chồng chúng tôi khi hay tin chồng tôi bị tai nạn. Qua cơn hoạn nạn khốn khó mới thấm được t́nh người, t́nh anh em cursillo thật đậm đà và đáng quư. Trong thời gian đó chúng tôi đă nhận được vô số email, thư, thiệp và điện thoại từ khắp nơi chia sẻ động viên tinh thần cũng như hiệp lời cầu nguyện. Một số anh chị đă không ngại đường xá xa xôi lái xe từ Sydney & Melbourne về thăm. Thật cảm động vô cùng. Thế nên Chúa đă không nỡ làm ngơ, cứu chồng tôi khỏi tay thần chết lại c̣n được nguyên vẹn h́nh hài ngoại trừ 3 cái răng cửa. Chúng con xin cảm tạ Chúa và Mẹ đă gửi đến cho chúng con những người anh em vô cùng tốt lành này. Chính họ đă và đang sống đúng tinh thần của Cộng Đồng Kitô và làm sáng danh Chúa trên dương thế.
 

Vừa cáo từ các anh chị Cursillista người Úc, vợ chồng chúng tôi ghé qua Merici College nơi đang tổ chức Khóa Tu Nguyền 36, mong rằng sẽ phụ giúp một vài việc lặt vặt. Lúc bấy giờ mọi công việc trong khóa đă tương đối ổn định, chúng tôi thất nghiệp nên sau khi thăm hỏi một số anh chị, chúng tôi qua pḥng khóa sinh để nghe Cha Minh giảng, hy vọng sẽ học hỏi được vài chiêu đem về tu chỉnh lại tổ ấm gia đ́nh. Tôi rất vui được chung chia niềm vui với anh chị em trong Chương Tŕnh Thăng Tiến Hôn Nhân & Gia Đ́nh và xin gửi lời chân thành chúc mừng đến các anh chị khóa sinh cũng như trợ nguyền đă có cơ hội nh́n lại chính bản thân ḿnh, cũng như hiểu rơ và thông cảm hơn người chồng hoặc vợ của ḿnh, hầu xây dựng bồi đắp thêm hạnh phúc gia đ́nh và dạy dỗ con cái được hữu hiệu hơn.
 

Đó là tâm t́nh chân thật của tôi trong ngày 26 tháng 3 xin được chia sẻ với quư anh chị. V́ buồn vui lẫn lộn nên câu văn hơi lung tung không mạch lạc, mong mọi người thông cảm cho. Xin hiệp ư cầu nguyện cho nhau, cho gia đ́nh, cho cộng đoàn, cho giáo hội hoàn vũ và đặc biệt cho giáo hội Việt Nam thân yêu của chúng ta.
 

De Colores.