|
PHÓ THÁC ĐỜI SỐNG CHO NGÀI |
||
|
Hạt Cát |
||
|
Đời
vấn vương lầm lỗi, con thấy đắng cay đă nhiều, nh́n ánh mắt Ngài
yêu, con nhỏ giọt lệ ăn năn. Xin tạ ơn Hồng Ân bao la của Ngài. Xin
cho chúng con biết lắng đọng tâm hồn, t́m b́nh an qua sự hy sinh,
chia sẻ sống dung ḥa trong mùa chay để tâm hồn chúng con cùng ḥa
nhịp tim, mùng vui ngày Chúa Phục Sinh Allelluia.
“Lời Ngài là sức sống đời con, Lời Ngài làm chứa chan hy vọng...”
Xin
chia sẻ với quư anh chị em những câu chuyện vặt có thể xảy ra trong
cuộc sống hằng ngày, nhưng qua Lời Chúa và cách sống có thể chúng ta
vượt qua bao buồn phiền trong cuộc sống. Một
ngày, chị Ân bạn tôi, qua Úc chơi một tuần, tôi lấy xe chở người bạn
vào những hăng may để mua quần áo. Chúng tôi có tới nhà một anh chị
bạn rất thân để mua quần áo. Đó là anh chị T́nh. Sau khi mua quần áo
xong và trả tiền. Tất cả 1,850 đô. Giao tiền đếm xong, tôi và chị Ân
ra về, tôi mừng v́ đă giúp được chị bạn mua được một số quần áo ưng
ư. Chiều đó, chị T́nh điện thoại nói cho tôi là: khi hai chị ra về,
em đếm lại tiền thiếu 300 đô, trong nhà lại không có ai. Tôi có nói
là chị đă đếm đủ khi chúng tôi c̣n ở đó, giờ biết nói ǵ, chị T́nh
nói nhà không có ai ra vào, có thể nào cầm lầm không? Tôi khi đó
đứng ở giữa “tịt” luôn. Tôi biết tính người bạn ở nước ngoài, ai lại
ăn gian vài trăm, trong lúc tôi chính mắt thấy chị đă giao đủ tiền.
Chị T́nh lại nói: có khi nào đếm xong cầm lầm lại không? Chuyện xảy
ra bất ngờ. Đêm đó tôi suy nghĩ lung tung ai là người đúng, ai là
người sai. Trong đêm tôi cầu nguyện cho việc vừa xảy ra và rồi chị
Ân nhất định không chịu trả thêm 300 đô (tôi thấy chị cũng có lư của
chị) tôi ở giữa cũng kẹt và ngại vô cùng v́ uy tín, ḿnh vừa giới
thiệu. Hai bên ḿnh đều quen biết. thế là sau vài ngày, tôi quyết
định lấy 300 tiền riêng của ḿnh đem trả cho chị T́nh để cho xong.
Xong đây là xong phần tôi thôi, tôi phải dấu chị Ân, chứ nếu chị
biết chị sẽ cho là tôi nghĩ chị ăn gian. Thật t́nh sau vài ngày suy
nghĩ, tôi thấy nếu tiền mà giải quyết và đem lại được b́nh an th́
tôi cũng làm. Vấn đề nầy nó phải có một bên sai hay vô t́nh lầm lẫn
mà tôi không biết bên nào, thôi th́ ḿnh (cố gắng) có khả năng để
làm th́ tôi làm, coi như tôi đi chơi xuyên bang rồi, số tiền giải
quyết vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhơm. Bên chị T́nh khi tôi trả 300, chị
lấy. Tôi nói, chị Ân nói đă đếm đủ, 3 người trông thấy, giờ chị nói
vậy th́ không biết nói sao, thôi th́ chị Ân đưa 300 cho chị đây. Sau
một thời gian tôi có gặp em chị T́nh, ngồi nói chuyện, vô t́nh nhắc
lại sự viêc, em chị T́nh nói: cũng lạ, không biết hư thực ra sao,
tôi thấy tôi cần nói những ǵ tôi đă làm cho những người có liên hệ
với gia đ́nh chị T́nh biết, v́ sự việc nó qua đi rồi và để cho họ
nghĩ nó không đơn giản khi muốn êm chuyện. Tôi nói tôi đă tự bỏ ra
300 để trả cho êm chuyện v́ tôi là người trung gian và hai bên đều
là bạn. Tôi thấy đă giao tiền đủ mà tôi không hiểu sao, th́ thôi coi
như tôi làm việc bác ái. Tôi nói rỏ là tiền của tôi chứ không phải
tiền của chị Ân đưa. Họ không nhận họ sai th́ làm sao họ trả 300 đô
nữa. Chuyện tôi phải nói, tôi đă nói xong. Rồi
thời gian qua đi, tôi không c̣n nhớ, cho tới mùa khai thuế, không
hiểu sao anh chồng nói cho chị vợ: nhờ lấy 300, họ làm ra việc ǵ
đó, khi hiểu ra chị vợ mới biết, hôm đó anh chồng về lấy 300 đi vội
mà quên nói. Tới vài tháng sau, tính sổ sách mới ḷi ra lư do. Chị
T́nh có gọi phone cho tôi nói xin lỗi và nói tôi làm cách nào trả
lại cho chị Ân 300. Khi nầy tôi mới nói là tiền của tôi, chị Ân
không biết tôi làm thế, v́ khi đó tôi muốn cho êm chuyện thời gian
sẽ rơ, tôi tin là thế, và sự thật là vậy. Chị
có ư trả tiền cho tôi và xin lỗi, tôi nói với chị là coi như tôi đă
xài số tiền đó qua rồi, giờ chị làm ǵ với số tiền đó th́ tùy chị,
tôi cũng cám ơn chị đă gọi phone nói lư do cho rơ ràng, th́ dù trước
đó tôi cư xử như vậy tôi cũng vui ḷng chờ ngày hôm nay sáng tỏ và
t́nh bạn t́nh người vẫn c̣n đó cho tới ngày nay. Tôi thấy thái độ
của anh chị T́nh khác hẳn trong cách xử thế, tôi mừng lắm v́ trong
cuộc sống đôi lúc đưa ta vào chổ khó xử, nếu ḿnh không cầu nguyện,
khôn khéo ḿnh không biết phải làm sao, và theo ư nghĩ của ḿnh.
Ḿnh không làm th́ tội ǵ ḿnh phải bỏ tiền ra, nhưng không hiểu sao
những lúc gặp khó khăn tôi chỉ biết phó thác và cầu nguyện, rồi từ
từ việc của Chúa, Chúa làm. Tôi
chỉ biết sau khi suy nghĩ và cầu nguyện xong tôi chọn ư nào, th́ tôi
đă thấy nhẹ tâm hồn và quên mọi sự cho dù ai nghĩ ḿnh tốt, xấu ra
sao tôi không lo ngại. V́ tôi cũng chỉ là con người. Chúa ban cho
của cải vật chất, Chúa không cầm đưa vào tay nhưng qua cuộc sống nếu
cảm nghiệm và trông cậy vào ơn Ngài th́ thật là ư Chúa nhiệm mầu.
Chúa mời khắp muôn người, không trừ một ai, hăy giải ḥa thân ái, sẽ
chia vui buồn với mọi người th́ tâm hồn thư thới, chúng ta cùng đến
chung vui nơi bàn tiệc Thánh cho nhân thế muôn đời sống trong ân
t́nh. Mùa
Chay 2006
|