TÔI ĐI HỌC

Anna Nguyễn

Chiều nay trời lành lạnh, đi làm về vội vă nấu vài món ăn. Trong bữa cơm tôi nói:
 

    Mẹ phải đi học tiếng Anh.
 

Con gái tôi trố mắt ngạc nhiên hỏi:
 

    Mẹ học để làm ǵ? mẹ già rồi.
 

Tôi lúng túng trả lời:
 

    Mẹ học để nói chuyện với người dân ở đây và nếu sau nầy có vào viện dưỡng lăo th́ biết đường trả lời.
 

Con tôi phán một câu xanh dờn:
 

    Chưa chắc, mẹ của bạn con học đă mấy năm rồi có khá hơn đâu!
 

Lời nói của con làm tôi chợt nghĩ, học tiếng anh khó nhưng c̣n nhiều cái khó hơn tôi cũng cần phải học, như gương phục vụ của cha chánh xứ, những đức tính tốt của những người xung quanh và nhất là mẫu gương hy sinh và thương yêu tha nhân vô bờ của Đức Kitô nữa. Nghĩ đến đây tôi giật ḿnh.
 

    Ừ, ḿnh đă học đó, nhưng thực hành th́ không. Và cũng như mẹ của bạn con tôi, cuộc sống tôi dậm chân tại chỗ không khá hơn chút nào.
Mùa chay lại trở về, suy gẫm chặng thánh giá mà Chúa Giêsu tôi lại ăn năn hối hận. Đă bao lần tôi đă làm cho Ngài buồn, đă bao lân tôi đâm thấu da thịt Ngài bằng những lởi chỉ trích bạn bè, những câu phủ phàng với chồng con. Bài học t́nh thương mà thầy Chí Thánh đă dạy, tôi học măi không xong th́ làm sao có thể xứng đáng làm môn đệ của Ngài.
 

Lời tuyên thệ trong ngày măn khóa vẫn c̣n văng vẳng bên tai “Thầy đă chọn con...” Chúa Giêsu đă chọn một kẻ yếu đuối bất toàn vào làm vườn nho của Ngài th́ chắc chắn Ngài sẽ ban sức mạnh để tôi làm tṛn nhiệm vụ.
 

Cũng như học tiếng Anh, muốn khá tôi phải thực hành bằng lời nói, khi học hỏi lời Chúa tôi phải thực hành bằng chính cách sống của ḿnh. Sống phó thác, khó nghèo, khiêm cung, nhẫn nhịn và phục vụ là điều mà Chúa đ̣i hỏi nơi tôi, nơi anh chị em chúng ta.
 

Năm nay chúng tôi phụ giúp cha Joe hướng dẫn giáo lư cho các anh chị em tân ṭng. Giúp họ học và hiểu t́nh thương của Chúa cho mọi người và nhất là cho họ. Tôi không biết ḿnh có làm tṛn bổn phận hay không, tôi chỉ biết cầu xin ơn Chúa Thánh Thần. Họ đang học giáo lư, tôi đang học t́nh thương trong phục vụ. Cuộc sống là một trường học lớn, trong đó có những bài thật vui nhưng cũng có bài rất buồn, liệu tôi có nhận ra thánh ư Chúa trong các bài học ấy để áp dụng và làm đẹp cho cuộc sống của ḿnh. Dầu tóc đă pha sương, nhưng măi măi tôi vẫn là một học sinh tập tểnh bước vào cuộc sống, đôi lúc tôi làm bài đúng và cũng rất nhiều lần tôi đă làm sai, nhưng điều quan trọng là tôi dám đứng lên nhận và sửa chữa những lổi lầm của ḿnh, tiếp tục con đường đi tới với sự d́u dắt của thầy Chí Thánh hay không?
 

Cũng như học tiếng anh, tôi xác định ư muốn của ḿnh trong cuộc sống thiêng liêng: “Vâng, con muốn học và thực thi lời Thầy”