|
TRẠI TẠM GIAM BAXTER |
||
|
Anna Nguyễn |
||
|
Ngày 23 tháng 12 là ngày rất cận với ngày lễ Chúa giáng sinh. Chúng
tôi rủ nhau đi thăm 8 người tù Việt Nam, chúng tôi muốn đem đến một
chút ǵ vui cho những người Việt Nam đang bị tạm giam ở Baxter trong
dịp giáng sinh này. Những người tù này có thể sẽ bị trả về Việt Nam,
nhưng chưa biết ngày nào?
Chúng tôi gồm 9 người cùng với tất cả đồ đạc thăm nuôi được xếp gọn
gàng trên một chiếc xe van, và đúng 8 giờ sáng th́ chúng tôi khởi
hành. Chiếc xe van từ từ lăn bánh ra khỏi trung tâm Đức Mẹ Thuyền
Nhân, và nơi chúng tôi muốn đến là trại tạm giam Baxter tại Port
Augusta, cách Adelaide khoảng hơn 300 cây số. Như vậy cuộc hành
tŕnh đi thăm những người đang bị tạm giam phải mất khoảng gần 4
tiếng đồng hồ. Khi chiếc van đă chạy ra khỏi Adelaide, th́ cái không
khí ồn ào của lúc đầu lên xe không c̣n nữa, một vài người trong
chúng tôi đă đi vào giấc ngủ. Chiếc xe van vẫn ́ ạch chạy băng qua
những cánh đồng trơ gốc rạ sau một mùa gặt, thỉnh thoảng là những
con trừu và ngựa đang đứng gặm những gốc rạ, nh́n chúng thật hiền
lành và vô tư. Phía xa xa là những ngọn đồi trọc cứ nối tiếp nhau
tưởng chừng như bất tận, làm cho con đường vốn đă dài lại thấy dài
thêm. Thời tiết hôm nay th́ không có dễ chịu cho lắm, dự báo thời
tiết đă cho biết trước hôm nay nóng trên 40 độ C. Những cơn gió thổi
ào ào, nhưng chẳng đem lại một tí mát mẻ nào, chỉ tổ cho bụi cát bay
mù mịt, nh́n xa trông giống như những bức màn sương mù màu vàng
nhạt. Chiếc xe van đang chạy ngon lành, tự nhiên ngừng lại ăn vạ
không chịu chạy nữa, tại trời nóng quá nó chịu không nỗi, đành phải
cho nó nghĩ một lúc rồi nó mới chạy tiếp tục được.
Cuối cùng th́ chúng tôi cũng đă đến được port Augusta, một người bạn
đang sống và làm việc tại port Augusta ra đón chúng tôi, anh đưa
chúng tôi về nhà anh để nghỉ ngơi một chút, và cũng để cho biết cơi
riêng “một căn nhà nhỏ với hai trái tim vàng” của anh. Chúng tôi lấy
thức ăn soạn lại để đem vào ăn trưa với những người trong trại tạm
giam. Từ nhà anh bạn của chúng tôi đến trại tạm giam chỉ khoảng 10
phút lái xe. Khu trại tạm giam được bao bọc bằng những lưới rào cao
kiên cố, đến nơi chúng tôi được hướng dẫn vào một căn pḥng để làm
thủ tục vào thăm. Nhân viên trại giam cho chúng tôi biết, ở đây có
một số người Á Châu Trung Hoa và Cambốt, họ hỏi chúng tôi có muốn
thăm hết những người Á Châu này không? Chúng tôi đồng ư thăm hết, v́
đă mất công lên đến dây th́ có bao nhiêu thăm bấy nhiêu. Việc đầu
tiên là mỗi người chúng tôi phải kư tên ḿnh vào một cuốn sổ. Kư tên
xong, nhân viên ở đó họ đeo vào cổ tay chúng tôi mỗi người một cái
ṿng plastic màu xanh lá cây, chiếc ṿng plastic này là để nhân của
trại theo dơi chúng tôi qua hệ thống computer.
Trước khi vào được bên trong, chúng tôi phải check in giống như ở
phi trường, tất cả đồ đạc phải bỏ qua hệ thống máy ḍ để chuyển vào
bên trong, c̣n chúng tôi th́ phải đứng xếp hàng từng người một qua
cửa check in. Một cô nhân đứng ở cửa check in, cô này cũng khá xinh
đẹp, nhưng chỉ mỗi tội mặt cô cứ lạnh như tiền, t́m măi chẵng nụ
cười ở đâu? Chúng tôi là những người đi thăm tù, mà cô cứ làm như
chúng tôi là người tù không bằng. Cô đứng kên kên ở bên trong cửa
tay cầm một khúc cây, mỗi lần một người trong chúng tôi bước vào, cô
cầm khúc cây vụt một phát trước mặt từ đầu xuống chân, và vụt một
phát nữa phía sau lưng cũng từ đầu xuống chân, cô đang ḍ xem trong
người chúng tôi có giấu dao găm hay lựu đạn không ấy mà, nhưng chúng
tôi làm ǵ có những thứ xa xỉ đó?? Check in xong chúng tôi được một
nhân viên khác dẫn đi vào pḥng tiếp tân. Bà nhân viên này dễ thương
và vui vẻ hơn cô nhân viên check in nhiều. Bà dẫn chúng tôi qua mấy
lần cửa, và mỗi lần chúng tôi đi vào bên trong là cánh cửa bên ngoài
tự động khóa lại. Vào đến pḥng tiếp tân là đúng 1 giờ chiều, chúng
tôi gặp những người bạn trong trại tạm giam. Tất cả là 21 người, gồm
8 người Việt Nam và những người Trung Hoa và Cambốt. Chúng tôi đăi
họ những món ăn truyền thống Việt Nam. Những nhân viên ở đây rất tử
tế với chúng tôi, đúng ra chúng tôi chỉ được ở trong pḥng tiếp tân
có 3 tiếng, nhưng thấy chúng tôi vui họ đă cho chúng tôi được ở lại
thêm nửa tiếng. Những người bạn Trung Hoa đă hát cho chúng tôi nghe
mấy bài hát bằng tiếng Hoa. Một anh sinh viên Việt nam, mơ ước được
một cái visa ở lại Úc, anh hát karaoke những bài hát thật buồn,
giọng của anh không hay lắm, nhưng chắc những bài hát này đúng với
tâm trạng của anh nê anh hát rất buồn. Mặc dù những người bạn tù vui
cười với chúng tôi, nhưng cũng không che giấu được một cái ǵ gần
như tuyệt vọng ở bên trong họ. Đến lúc chúng tôi phải chào tạm biệt
để đi về, những người bạn tù đă khóc, và chúng tôi cũng không cầm
được nước mắt. Tôi
về đến nhà th́ thấy mấy cuốn sách giáo lư về đạo phật để ở bàn ăn
cơm. Mấy cuốn sách này là của chị bạn tôi muốn nhờ tôi đem vào trại
tạm giam cho những người Việt Nam trong đó đọc. Nhưng sáng nay chị
bạn tôi đem sách đến th́ tôi đă đi mất tiêu rồi, làm chị bạn tôi
tiếc hùi hụi. Chị nhắn tôi chừng nào đi thăm trại tạm giam nữa, hoặc
có ai đi th́ gởi mấy cuốn sách đó đi cho chị. Tôi nhận lời chị cho
xong chuyện, chứ tôi định là sẽ không bao giờ tôi để những cuốn sách
của phật giáo này đến tay những người trong trại tạm giam Baxter.
Nhưng tôi lại không biết xử lư thế nào với mấy cuốn sách này, vất đi
ư? Nếu một ngày nào chị bạn tôi biết tôi làm như vậy, th́ biết phải
ăn nói như thế nào? Và đối với Chúa tôi càng thấy không ổn v́ tất cả
lời Chúa dạy chẳng có lời nào dạy nói dối cả. Cuối cùng tôi phải
thay đổi ư định, nếu lần tới tôi c̣n đi thăm trại tạm giam Baxter,
tôi sẽ đem những cuốn sách về đạo Phật đến đó, và nếu không đi được
th́ tôi cũng sẽ gởi dùm cho bạn tôi. Chúng tôi sẽ giới thiệu đạo
công giáo cho những người trong trại tam giam bằng cách là chúng tôi
đến thăm họ.
|