|
|
Nửa đêm con đến thăm bà,
Nơi nhà dưỡng lão nhìn bà lệ rơi.
Đó là lần cuối bà ơi!
Mắt bà nhắm lại đã thôi không nhìn.
Không gian lúc đó im lìm,
Thân bà bất động, nhịp tim ngưng rồi.
Ra đi hiu quạnh bà ơi,
Âu là phần số Chúa Trời định thôi.
Chết là điều ước sinh thời,
Bà mong được Chúa gọi mời ra đi.
Trần gian bà chẳng cần chi,
Với bà chỉ lúc sinh thì mới vui.
Lòng con đau xót ngậm ngùi,
Từ nay là hết tới lui thăm bà,
Mỗi ngày khi ánh chiều tà,
Nhìn về dưỡng lão nhớ bà hôm nao.
Giờ bà đã bước lên cao,
Cùng Thiên Thần Chúa đi vào thiên cung.
Là nơi hằng sống Cha chung,
Trên trời dành sẵn đón mừng bà tôi.
Trần gian chín sáu năm trời,
Chịu nhiều vất vả bao lời thở than!
Lúc còn son trẻ đội tang,
Người chồng vắn số giữa đàng ra đi.
Để bà một gánh sầu bi,
Trên tay hai đứa con thì còn thơ.
Trời đông giá lạnh bơ vơ,
Bà thêm bước nữa, đâu ngờ ngày sau
Ông đà đi trước từ lâu,
Lại thêm lần nữa bà sầu tái tê,
Hai vai những gánh nặng nề,
Bây giờ phủi sạch, bà về nhà Cha.
Thường Vỹ (Đêm 29.3.06)
Đêm về lệ vẫn còn rơi,
Nắng lên vẫn mất tiếng cười giòn tan.
Giang tay ôm trọn không gian,
Ru hồn vào mộng theo làn hơi sương.
Bây giờ tóc đã điểm sương
Ân tình vẫn mãi vấn vương trong lòng.
Tháng ngày những ngóng cùng trông,
Người xưa tao ngộ, trọn vòng tay ôm.
|