MÙA THA THỨ

Sóng Triều

Giã từ tự mãn,
Về với khiêm cung…….. ..
 

Nói đến Ghenghis Khan – (Thành Cát Tư Hãn 1162-1227), người ta nghĩ ngay đến một tướng Mông Cổ đã từng làm mây gió chinh phục một cơ đồ lớn nhất trong lịch sử thế giới, trải dài xuyên khắp trung khu Châu Á, từ biển Caspian đến biển Nhật Bản. Ông là một nhà chính trị và quân sự đại tài đã hợp nhất xứ Mông Cổ trở thành một lực lượng hùng mạnh với kỷ luật sắt trong tay.
 

Chuyến công tác vừa qua, dịp tình cờ đưa ST làm việc giữa mùa Đại Hội Điện Ảnh kỳ 4 tại Shanghai. Trong 224 phim được trình làng, “Ghenghis Khan” là một trong 3 phim Trung Cộng, do Trung Tâm Điện Ảnh Mông Cổ phát hành, được vào chung kết để tranh huy chương vàng.
 

Chen lấn đã đời, sau cùng ST cũng xem được cuốn phim lịch sử, lược lại cuộc đời Ghenghis Khan cho đến khi ông bắt đầu cai trị xứ Mông Cổ.
 

Ghenghis Khan là bạo chúa hay hiền nhân??? Để biết được, xin quý anh chị lược qua tiểu sử ông như sau theo chuyện phim – may hồn có phụ đề Anh Ngữ chớ bộ. ST mê chuyện phim Ghenghis Khan vì được dàn dựng quá hay, được chiếm giải điện ảnh mờ! Phải nói là đạo diễn thật là tài ba: trong vòng 2 giờ, chuyện phim đã lột được những nét chánh trong cuộc đời của người bạo chúa (hay hiền nhân), mà truyện phim tập phải mất 18 giờ mới kể hết. (Một người bạn làm việc bên Trung Cộng đã ưu ái tặng ST bộ phim này trên 3 HDVD – nội dung dàn dựng công phu nhưng rất tiếc là phim nói tiếng Trung Hoa nhưng phụ đề tiếng... Tàu)
 

.. .. Vào thế kỷ thứ 12, các bộ lạc bên Mông Cổ thường đánh nhau vì “nước” để tranh giành miếng sống. Theo truyền thống và để lấy hên, tù trưởng phải chọn vợ từ phương xa, bằng cách “đánh cắp cô dâu”. Yasugai cũng theo nề nếp đó, đem thuộc hạ đón đường một đám cưới thuộc bộ lạc Chiin. Chú rể bị đánh té nhào khỏi ngựa và thả chơ vơ giữa cánh đồng tuyết trong khi cô dâu đã bị đánh cắp. Trong khiếp sợ, hoang mang, Heerlun bị dẫn độ về bộ lạc Qian. Trong đêm bị cưỡng hôn, mặc dù Yasugai hết lòng an ủi, nàng đã khóc cạn nước mắt của người con gái, xót xa cho số phận hẩm hiu của mình. Nhập gia tùy tục, từ từ nàng theo khuôn khổ, an phận với chức vụ bà tù trưởng. Không lâu sau đó, nàng mang thai...Nhưng Yasugai đã để nàng cô đơn, ông bận vẫy vùng trong cung kiếm, giữa những xâu xé của các bộ lạc. Ngày Heerlun lâm bồn, bộ lạc Qian bị tấn công. Nàng đã lết ra giữa đầm bùn để tránh xung đột và cho đứa con đầu lòng ra chào đời. Bộ lạc của nàng thắng trận nhưng Yasugai hăng tiết đuổi theo tiêu diệt tàn binh.
 

Lúc chào đời, đứa con đầu lòng thấy mặt đầu tiên không phải là Yasugai cha mình, cũng không phải là Heerlun mẹ mình, nhưng là một binh sĩ của đám tàn quân địch, đã hy sinh liều hiểm nguy “đở đẻ” cho chú bé chào đời và bọc trong tấm da trừu.
Yasugai chiến thắng trở về, nhưng trong quang cảnh tiêu điều của bộ lạc mình. Ông hân hoan đón con trai đầu lòng và đặt cho tên là Tiemuzhen (nghĩa là người thợ sắt) - sau này là Ghenghis Khan... Ngày tháng qua đi và Heerlun hạ sinh thêm 3 người con trai nữa.
Năm Tiemuzhen lên 13 tuổi, Yasugai đem con trai đầu lòng đi cầu hôn với con gái bộ lạc láng giềng để mưu chấm dứt tình trạng xâu xé.

 

Tiemuzhen trả lời:
 

- Con muốn cướp vợ giống cha thưở trước.
 

Khi ra đi, Yasugai trao trượng chỉ huy cho cho một lão tướng thuộc hạ và hẹn trở về trong 3 tháng. Tên lão tướng này đã âm thầm sai người thủ tiêu cả hai cha con Yasugai để hòng tiếm đoạt ngôi vị tù trưởng. Trên đường về, Yasugai đã bị phục kích và giết chết; còn Tiemuzhen, đang khi vui đùa với đám bạn mới, đã hè nhau bắt được tên tai sai định thủ tiêu mình. Tên này, trước khi bị giết treo cổ, đã khai thật mưu đồ của tên lão tướng muốn tiêu diệt giòng họ Yasugai và di chuyển bộ lạc về phía Nam. Linh tính cho biết việc không may đã xảy ra cho cha mình, Tiemuzhen giã từ người bạn gái đã gá hôn, đi về tìm cha, để lại cho nàng Boertie chiếc khăn thắt lưng làm kỷ vật.
Bộ lạc Qian đã di về phía Nam, đem theo tất cả... Bà Heerlun cùng 3 con ở lại chờ chồng. Tiemuzhen trở về và nhìn thấy cảnh xác xơ, chỉ còn lại hai túp lều da. Qua mùa đông buốt giá, mấy mẹ con cạn tàu ráo máng, không còn một miếng thịt để ăn.
 

- Mẹ ơi! Con đói.
 

- Vú mẹ đây, các con hãy bú đi.
 

Lòng đau như cắt, Tiemuzhen cắn răng chịu đựng.
 

Bỗng dưng một đêm, nghe tiếng chó sủa, bà Heerlun đã gom hết tàn lực, bò ra khỏi lều, vật lộn và giết được con cầy hoang:
 

- Này đây Trời gởi thịt để nuôi các con ta.
 

Mùa đông chưa tàn, thịt cầy đã gần hết, 3 đứa em nhỏ giành nhau miếng sống. Thằng em út cướp cả phần ăn của mẹ. Anh cả Tiemuzhen dọa:
 

- Mày còn ăn cắp phần thịt của mẹ nữa, tao sẽ giết mày.
 

Và Tiemuzhen đã giết em mình bằng một mũi tên bắn ngay vào cổ, khi miệng tham ăn của nó chưa nuốt trọn miếng thịt.
 

Bà mẹ phũ phàng nhìn xác con, chửi mắng Tiemuzhen thậm tệ:
 

- Loài thú còn biết thương nhau mà mi nhẫn tâm giết em mi. Đồ khốn!
 

Hai lần giết người, lần đầu Tiemuzhen hối hận:
 

- Xin mẹ tha lỗi cho con.
 

Tám năm sau ngày mồ côi cha, trong lúc Tiemuzhen cùng các em đi săn bắn để nuôi mẹ, một chiếc xe thổ mộ đưa Boertie đến, nay nàng đã là một thiếu nữ diễm kiều, sắc nhan mặn mà với những trang sức của con “nhà giàu” quí phái. Bà Heerlun vui mừng thốt lên:
 

- Trời đã thương gởi người con gái này cho ta.
 

Rồi bà xót xa cho Boertie:
 

- Này, sao con đến đây? Gia đình ta nay chỉ còn 2 túp lều da.
 

- Thưa mẹ, con giữ lời giao ước sẽ làm vợ Tiemuzhen.
 

Tiemuzhen đi săn bắn trở về, nhận ra kỷ vật khăn thắt lưng, lửa lòng rạo rực tình xưa... Và Boertie đã dâng hiến trinh tiết cho người yêu trên đồng cỏ nội cùng tiết lộ việc tên lão tướng đã ám hại cha chàng và còn tiếp tục lùng kiếm để giết chàng. Tiemuzhen nói cùng người yêu:
 

- Trong 3 tháng, nếu không thấy ta trở về, nàng hãy lui về bộ lạc của nàng và quên ta đi.
Rồi cùng với hai em, trẩy về phía Nam tìm tên lão tướng. Đang đêm, 3 anh em đột nhập trại và giết tên này bằng một nhát búa bổ vào giữa trán. Trả được thù cha, Tiemuzhen đoạt lại trượng chỉ huy và thôi thúc mọi người trở về giòng sông cũ của bộ lạc Qian.
 

Rồi lịch sử tái diễn: Tiemuzhen dẫn bộ lạc về chốn xưa để tìm thấy 2 túp lều bị thiêu rụi... cùng bà mẹ xác xơ... và Boertie đã bị bắt cóc...
Sau khi bộ lạc tái thiết, Tiemuzhen hứa cùng mẹ sẽ rửa hận và chiếm lại Boertie.
 

Chàng dẫn quân đi nhưng ôm tổn thất não nề vì thiếu kinh nghiệm. Không nản lòng, chàng bày mưu lập kế định đem mẹ mình làm con tin để kết nghĩa mượn binh của láng giềng, một bộ lạc đã từng đánh phá bộ tộc mình khi xưa và là nơi cư ngụ của người “đở đầu” cho mình sinh ra. Tiemuzhen vui mừng thấy mẹ bất ngờ chấp nhận ý kiến của mình. Rồi đêm ngày luyện thép mài gươm, tập binh luyện võ.
 

Từ đó, Tiemuzhen phát huy đầu óc chỉ huy và tài điều quân khiển tướng. Chuyện kể lại rằng: có 2 con ngựa anh em lúc nào cũng đá nhau. Muốn thuần hóa chúng, những người kinh nghiệm bèn cột chúng lại vào nhau, nhưng không thành công; Tiemuzhen ban đêm dùng thuật nhát ma và hai con ngựa vì sợ đã làm hòa sát vai nhau.
 

Sau một năm chuẩn bị, Tiemuzhen đem một đạo binh hùng mạnh đi trả thù giặc xâm lăng. Chàng đã “đốt sống” địch thủ và cuối cùng tìm lại được Boertie đang... mang bầu vì bị kẻ thù ép uổng. Giận ứa gan, Tiemuzhen không chấp nhận lời nài nỉ của người yêu. Nàng Boertie âm thầm đau khổ trong cảnh tù giam lỏng. Niềm an ủi duy nhất chỉ đến với nàng qua người mẹ chồng. Mặc cho lời mẹ khuyên lơn,
 

- Tấm lòng con phải bao la như biển cả.
 

Tiemuzhen cứng lòng vì hận thù chất chứa, tự ái trong lòng, say sưa chém giết. Sau một gây hấn với láng giềng đã từng giúp quân cho mình thắng trận, Tiemuzhen đã tàn sát bộ lạc này, giết chết luôn người đã liều mạng hộ sanh cho mẹ chàng. Khi toan chém người tù trưởng đã cùng mình kết nghĩa anh em, chàng nhớ lời mẹ và dằn lòng:
 

- Nếu ta đã không giết em ta thì ta đã giết ngươi.
 

Và tha chết cho người này.
 

Trong cô đơn, Boertie đã hạ sanh con đầu lòng trong vũng lầy của đồng nội. Trong lúc Tiemuzhen say men chiến thắng và tiếp tục chém giết, ngày ngày Boertie ẩm con hướng mắt ngoài đại dương, thầm nguyện cho người chồng “bạo chúa”.
 

Lời mẹ khuyến nhủ đã từ từ xoáy vào trong tấm lòng sắt đá của Tiemuzhen:
 

- Tấm lòng con phải bao la như biển cả.
 

Nước chảy đá mòn: Hòn đá dù cứng rắn cũng có chỗ mềm cho nước xoáy vào. Trở về trong chiến thắng, chàng đã tiếp nhận đứa con “riêng” của Boertie, đặt cho tên là “người khách” (visitor).
 

Năm 1206, khi Tiemuzhen được mang danh là Ghenghis Khan (Tổng Lãnh Chúa), làm gì đã có tinh thần Cursillo “giã từ tự mãn”, nhưng Ghenghis Khan đã từ từ thấm nhuần lời mẹ. Cuộc đời chinh chiến đã mài dủa những góc cạnh bén nhọn của hòn đá “Tiemuzhen”.
Ghenghis Khan đã đem thanh bình thống nhất cho xứ Mông Cổ, khuyến khích học chữ, giao thương và dẹp đi tục “chiếm vợ người ta”. Từ một bạo chúa, Ghenghis Khan đã trở thành hiền nhân, dẹp bỏ được tự mãn, tự kiêu, tự ái: “Tâm lòng ta phải bao la như biển cả
 

Mùa Phục Sinh mang đến cho anh chị em chúng ta niềm vui cứu độ vì Con Đấng Tối Cao đã trút giọt máu cuối cùng để làm giá chuộc cho toàn chúng sinh. Còn gương tha thứ nào cao trọng hơn chúng ta học được trong mùa này?
 

Bí chú:
“Nơi nào vó ngựa Mông Cổ đi qua, cỏ cây cũng không mọc được”. Thế mà sử Việt Nam ghi lại việc dân ta đã 3 lần đánh đuổi quân Mông Cổ. Sau khi Ghenghis Khan qua đời năm 1227, nước Mông Cổ tiếp tục tiến quân xâm chiếm phương Nam nhưng đã mất đi tiềm lực rất nhiều.
Năm 1257, đời vua Trần Thái Tông, dưới quyền điều binh của tướng Trần Quốc Tuấn, quân ta đã bị quân Mông Cổ đánh bại. Nhờ tinh thần cương quyết từ Thái Sư Trần Thủ Độ “Đầu tôi chưa rơi xuống đất xin bệ hạ đừng lo” mà nước ta chiếm lại được thành Thăng Long. Tướng Mông Cổ Ngột Lương Hợp Thai quê cơ, kéo quân lặng lẽ rút chạy về Tàu (Giặc Phật – hiền như Phật).
Năm 1284-1285, Thoát Hoan và Ô Mã Nhi kéo 50 vạn quân sang ngả Lạng Sơn. Toa Đô dùng thủy binh đánh ngược từ Chiêm Thành lên. Trước ý muốn hàng của vua Trần Nhân Tôn, tướng Trần Quốc Tuấn đã khẳng khái nói “Nếu vua muốn hàng, xin hãy chém đầu hạ thần trước”. Lời thề “Sát Đát” (thề giết giặc Mông Cổ) đã hiệu lực với chiến thắng Hàm Tử, Chương, Tây Kết.
Toa Đô bị giết, Ô Mã Nhi lẻn trốn và Thái tử Thoát Hoan chui vào ống đồng cho lính gánh về nước.
Năm 1287-1288, Thoát Hoan và Ô Mã Nhi lại kéo 30 vạn binh sang. Thế lực quân địch rất mạnh nhưng tướng Trần Khánh Dư của ta đã dùng mưu kế đánh chiếm đoàn thuyền lương thực của địch ở Vân Đồn. Tướng trần Quốc Tuấn (Hưng Đạo Đại Vương) cắm cọc nhọn ở sông Bạch Đằng chỉ tay xuống sông “Phen này không giết hết giặc Mông Cổ, thề không về khúc sông này nữa” và dân ta đã chiến thắng để chấm dứt lần xâm lăng cuối cùng của quân Mông Cổ.
Một sử gia Tây Phương nhận định: “Việt Nam là dân tộc đầu tiên đánh bại đế quốc Mông Cổ”.
Từ ngón tay của Trần Hưng Đa…o...
Chuyện kể rằng:
Sau biến cố 1975, anh chàng nọ mất hết sản nghiệp và bà con thân thuộc. Vô chùa, anh thấy tượng Phật chấp tay, nghĩ rằng Phật muốn mình phải cầu nguyện. Anh bèn cầu nguyện tha thiết để xin ơn soi sáng……, biết phải làm gì cho cuộc đời chỉ còn có màu tím. Chưa nghe thấy Phật bảo làm gì, anh bèn đến nhà thờ đọc kinh, thấy tượng Chúa xuôi hai tay, anh nghĩ rằng Chúa cũng không giúp được anh gì hơn.
Chán đời, anh lang thang đến bến Bạch Đằng, gặp tượng Đức Trần Hưng Đạo chỉ tay xuống sông, thế là anh nhảy tòm xuống sông tự tử.
Trước cửa thiên đàng, thánh Phêrô hỏi:
- Trông anh còn trẻ, đời còn dài mờ sao vội chán sớm vậy?
Anh đáp:
- Thưa thánh Phêrô, con đâu muốn chết, tại Đức Trần Hưng Đạo bảo con đấy chứ ạ!
Nghe thế, Đức Trần Hưng Đạo quát lại:
- Cái anh này rõ ngu, ta chỉ mi ra biển tìm đường vượt biên, chứ ta có bảo mi đâm đầu xuống sông tự vận hồi nào???