|
|
Hằng năm cứ vào trung tuần tháng Năm,
lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây nặng màu ch́ báo hiệu
những cơn mưa Thu sắp đến, ḷng tôi lại nôn nao những kỷ niệm của ngày xưa lúc
c̣n mẹ. Cư Sĩ xin mạn phép “nhái” bài “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh c̣n
nhớ chữ được chữ mất thưở cắp sách ở bậc Tiểu học. Nhắc đến người mẹ th́ trong
thi văn và ca nhạc Việt Nam có nhiều bài hay và nổi tiếng như bài hát “Ḷng Mẹ”
của nhạc sĩ Y Vân. Có lẽ trong chúng ta không nhiều th́ ít cũng thuộc một vài
đọan và hát lên khi nhớ đến người mẹ hiền. Bài thơ gây nhiều xúc động có lẽ là
bài “Bông Hồng Cài Áo” của Nhất Hạnh. Bài thơ này đă được nhạc sĩ Phạm Duy phổ
nhạc. Mỗi lần nhẩm hát nhỏ trong miệng là Cư Sĩ đă thấy sự ngọt ngào của nải
chuối cau nho nhỏ, của lóng mía hấp ăn ngày c̣n bé, của bóng mát trưa hè ngủ
ngoài hiên nhà trên chiếc vơng đu đưa dưới gốc xoài, gốc mít nơi căn nhà cũ ở cố
hương - tất cả chợt sống lại và hiện về trong tâm tưởng. Sang đây lâu năm người
Việt học được một thói quen tốt là nhiều gia đ́nh tổ chức ngày “Mother Day” để
vinh danh người mẹ trong nhà. Ngày mà các ông chồng và những đứa con phải biết
“làm đẹp thành phố” bằng những bó hoa xinh tươi, tấm thiệp mừng, một bữa ăn tại
một nhà hàng lịch sự ngon lành nào đó. Ngày 14 tháng 5 là ngày bếp núc có quyền
đ́nh công và “án binh bất động”. Các bà mẹ có quyền rửa tay gác kiếm và cho vợ
chồng ông Táo “phẻ re xếp re” ngồi chơi xơi nước 24 tiếng, ngày bếp núc được
phép lạnh tanh với lư do thật cao quư - cho má xấp nhỏ được “xả hơi”.
Chưa chi mà thằng con của Cư Sĩ đă hứa hẹn với mẹ nó là “breakfast in bed” rồi!
Hy vọng năm nay tay nghề của thằng bé sẽ khá hơn năm ngoái. Bà xă của Cư Sĩ sẽ
không c̣n phải “nhá” miếng bánh ḿ “toast” bị cháy đen được trịnh trọng đặt lên
đĩa với trứng bác (scamble egg) và mứt dâu với ly nước cam bên cạnh. Trong khi
đó Cư Sĩ chỉ biết đỏm dáng bằng cách mua bó hoa về cắm vào b́nh tặng vợ là xong.
Nh́n thằng bé con bỏ hết tâm trí vào như một “Iron Chef” chính hiệu để “quay”
cho ra bữa điểm tâm phục vụ mẹ mà thương. Cư Sĩ nhận ra được t́nh cảm yêu thương
thằng bé giành để cho mẹ nó trong ngày vinh danh các bà mẹ. Thường ngày th́ mẹ
nấu con ăn nhưng hôm nay con nấu th́ mẹ “phải” ăn. Ư nghĩa đơn sơ nhưng thật
tuyệt vời và cao đẹp làm sao! Nếu các bà mẹ được những người con phục vụ bánh ḿ
cháy vào buổi điểm tâm sáng 14 tháng 5 - âu đó cũng là một diễm phúc. Người mẹ
Cư Sĩ mất nay đă trên 15 năm, nên bây giớ Cư Sĩ có “toast” miếng bánh ḿ và bác
trứng ngon đến đâu cũng chả c̣n dịp bưng thức ăn lên đăi mẹ một “breakfast in
bed” như thằng bé con của Cư Sĩ đang làm. Theo phong tục tập quán của người Việt
th́ chúng ta không có những ngày như thế để vinh danh bậc làm cha mẹ do người Á
Châu thường biểu lộ t́nh cảm một cách kín đáo hơn chăng? Tuy nhiên Cư Sĩ nhận
thấy đây là một tập quán rất hay mà chúng ta những người Việt có con em được
sinh ra là lớn lên trong xă hội văn minh và Âu Tây này hấp thụ được. Cách biểu
lộ t́nh cảm đôi khi phải thiết thực và phải trông như “Tây” mới có kiến hiệu và
dẫn chứng được t́nh thương sâu xa qua hành động bên ngoài.
Tháng Năm cũng là tháng được nhiều ngừơi Công giáo chúng ta trân trọng nhớ đến
là Tháng Hoa dành cho người Mẹ thiêng liêng của mỗi người. Đó chính là Mẹ Maria.
Trong Thánh Kinh có hai đọan nhắc nhở về t́nh cảm và thái độ ứng xử của Mẹ Maria
mà Cư Sĩ lấy làm thú vị nhất. Đó là lúc Chúa Giêsu bộc lộ Thiên tính của Ngài
một cách rơ nét và Mẹ Maria đă nhớ lại và chiêm niệm trong ḷng. Lần thứ nhất
khi Chúa Giêsu được 12 tuổi. Nhị Vị đă đưa Chúa Giêsu lên Đền Thánh Giêrusalem
để tham dự Ngày Lễ, v́ đông người quá nên đă lạc mất Chúa Giêsu. Đến khi hai
ngài gặp nhau mới biết là “sợ đổ nợ” v́ người này th́ tưởng Chúa Giêsu đi với
người kia. Kỳ thực Chúa Giêsu chẳng theo cha Giuse mà cũng chẳng theo mẹ Maria.
Thế th́ Ngài đi đâu? Chiều đến vẫn chưa t́m được Chúa, cả hai ông bà ḷng dạ héo
hon và sâu khổ đến chừng nào! Chắc là Nhị Vị cũng đă đi hỏi thăm mấy đứa trẻ
cùng trà cùng lứa với Chúa Giêsu, trong đám con nít chơi đánh bi, đánh đáo với
những tṛ chơi rất con nít thời bấy giờ nhưng tuyệt nhiên không đứa nào biết
hoặc thấy Chúa Giêsu theo như lời mô tả của hai ông bà. Là cha mẹ có lạc mất con
giữa nơi thiên hạ đông đúc dập d́u như hội chợ thế kia thử hỏi sự lo lắng chắc
phải lên đến tột cùng? Sau khi đă t́m kiếm mọi nơi mà Chúa vẫn “bặt vô âm tín”,
hai ngài thấy có một đám đông trong đền thờ đang vây quanh chăm chú nghe giảng.
Đây có lẽ là đám đông duy nhất c̣n sót lại v́ Ngày Lễ đă kết thúc và chiều sắp
tàn nhiều người cũng đă ra về v́ đến Giêrusalem từ những nơi xa. Định bụng là
đến hỏi thăm xem có ai trong đám đông thấy Chúa Giêsu đâu không ? Nhưng ḱa,
Chúa đang ngồi giữa các nhà Thông thái và Biện sĩ và giảng giải cho họ được
thông suốt về những lẽ đạo nhiệm mầu trong Thánh Kinh. Thử hỏi thái độ của Nhị
Vị lúc đó như thế nào? Cư Sĩ chắc là Mẹ Maria đă đến dắt Chúa Giêsu tận “tay day
tận trán” đem ra ng̣ai mà trút cơn bực bội: - “Con có biết là cha mẹ đă t́m kiếm
con cả ngày hôm nay không ?”. Lời đáp lại của Chúa Giêsu nghe ra có vẻ vô tư
nhưng thật ra chẳng vô tư chút nào v́ Ngài làm có chủ đích – “Cha mẹ không biết
con phải đi làm việc của Cha con sao ?”. Thái độ của Thánh Giuse và Mẹ Maria lúc
đó giống như cái bóng bị x́, như bị gội cho gáo nước lạnh. Hai ngài có lẽ đă
quên đi Thiên tính trong con người Chúa Giêsu và cư xử với Ngài qua t́nh cảm mộc
mạc của bậc làm cha mẹ trong bản tính của nhân lọai. Sau khi nghe câu trả lời
của Chúa Giêsu, chắc chắn các ngài thấy được vị thế Thiên tính của Chúa Giêsu
khi Ngài nhắc đến Chúa Cha và công việc của Cha Ngài trao phó. Một công việc
hoàn toàn có chiều kích khác hẳn những việc Thánh Giuse và mẹ Maria thường nhờ
cậy Chúa làm trong gia đ́nh như nhặt dùm bó rau hay làm “thợ vịn” để Thánh Giuse
đóng cây đinh vào những vật dụng bàn ghế mà người trong làng đến đặt hay đem đến
sửa.
Lần thứ hai xảy ra vào 21 năm sau khi Chúa Giêsu được 33 tuổi. Có lẽ thời gian
21 năm sau chuyến đi Giêrusalem Chúa Giêsu không bộc lộ Thiên tính của Ngài lần
nào nữa với Nhị Vị, v́ trong Thánh Kinh có ghi chép là “sau đó Ngài theo cha mẹ
về nhà và phục ṭng các ngài”. Vào thời điểm này Thánh Giuse đă “cỡi hạc quy
tiên” nên chỉ c̣n Đức Mẹ và Chúa Giêsu sống trong t́nh mẫu tử hạnh phúc mặc dù
là cảnh mẹ góa con côi. Chúa Giêsu vào tuổi 33 thật tráng kiện và nối tiếp nghề
thợ mộc của Thánh Gia để bảo đảm cuộc sống vật chất cho gia đ́nh. Lần này Chúa
Giêsu bộc lộ Thiên tính của Ngài một cách “bất đắc dĩ” trong tiệc cưới Canna.
Mặc dù Thánh Kinh không nhắc đến sự liên hệ giữa gia đ́nh của Chúa Giêsu và Quan
viên Hai họ trong tiệc cưới nhưng mẹ Maria và Chúa Giêsu cùng với các môn đệ mới
theo người đều có mặt tại bữa tiệc cưới đó. Hôm đó phải là ngày vui dữ lắm và
chú rể đụng phải nhiều cao thủ “hũ ch́m” nên rượu mang ra bao nhiêu hết bấy
nhiêu. Cuối cùng chỉ c̣n lại những ṿ trống không! Nếu không có rượu đem ra đăi
và thù tiếp thực khách th́ chắc hắn xong đám tiệc ra về nhiều người sẽ x́ xèo và
chỉ trích nhức tới xương nào là “keo kiệt”, mời đến cho ăn mà không cho
“nhậu”,vv,... Cư Sĩ bảo đảm các quán rượu gần đó đă được người Quản gia của tiệc
cưới hỏi thăm ráo trọi nhưng đâu đâu cũng hết rượu nên đành trật “cùi chỏ” ra
chịu trận! Mẹ Maria nh́n thấy cớ sự và với bản tính đôn hậu nhân từ hay giúp đỡ
mẹ kẻ gặp khó khăn mẹ đă đánh bạo đến bỏ nhỏ vào tai Chúa Giêsu nhờ Ngài ra tay
nghĩa hiệp. Tưởng sao, ai dè Chúa Giêsu từ chối thẳng thừng: “Giờ Ta chưa đến!”.
Mẹ Maria lúc đó đă lui ra tuy nhiên mẹ đă hết sức tế nhị và khôn khéo bảo với
người Quản gia rằng: - “Cứ đứng yên đấy đừng đi đâu! Người bảo sao th́ các ông
cứ làm đúng y như vậy”. Quả nhiên cách xử sự dịu dàng của Mẹ Maria đă chạm đến
trái tim Nhân tính của Chúa. T́nh thương của Ngài đối với người mẹ già c̣n sót
lại phải thật là sâu thẳm nên Chúa Giêsu đă “bỏ lệ xé rào” vào giờ thứ 25 làm
phép lạ cho nước lă hóa nên rượu ngon để đăi thực khách c̣n đang ngồi, nằm la
liệt trong nhà chờ rượu mới ra ḷ. Cư Sĩ phải công nhận Chúa Giêsu là người biết
thường thức và sành uống rượu, một "connoisseur" thứ thiệt chứ không phải tay mơ
!!! Không thế mà ông “chủ xị” sau khi thử rượu đă gật gà gật gù vỗ vai ông chủ
nhà mà rằng: - “Thường th́ khi mở tiệc người ta đăi rượu ngon trước. Đến khi
thực khách ngà ngà, chếnh chóang hơi men mới mang rượu xoàng ra. Có ai biết đấy
là đâu?! Riêng ông, ông chơi “bảnh tỏn xà lỏn” cất dấu rượu ngon giờ này mới
mang ra đăi ! Là sao chớ ?”
Ngày 14 tháng 5 năm nay, nhớ đến Mẹ Maria trong tâm t́nh tôn kính và yêu thương
Cư Sĩ xin các anh chị em nào muốn vào bếp sáng sớm làm “Iron Chef” như bố con Cư
Sĩ xin hăy hiệp ḷng làm “breakfast” dâng lên cho Mẹ Maria bằng một tràng chuỗi
Mân Côi - Năm Sự Vui để chung vui với các người mẹ trên toàn thế giới. Riêng Cư
Sĩ xin chúc các bà mẹ thế gian tận hưởng bữa điểm tâm do chồng và các con chuẩn
bị và mang đến tận bên giường vào buổi sáng Chúa Nhật. Riêng Cư Sĩ phải bận đứng
nhắc chừng thằng bé con căn cái “toaster” cho đúng lửa không thôi lại cháy đen
thui như năm ngóai th́ hai bố con lại có dịp ăn năn và đền tội.
|