NHẬT KƯ CANCER

 

Thứ...., ngày.... tháng...
 

Thế là tôi bị ung thư. Giai đoạn cuối. Lần xét nghiệm mới đây, Bác Sĩ đă xác nhận điều ấy. Tôi c̣n nhớ, hôm đó, Bác Sĩ đă cẩn thận rào đón xa gần trước khi báo cho tôi biết điều chẳng lành này. Dù đă được trấn an, tôi vẫn phải, ngay lập tức, gồng ḿnh kềm hăm cái cảm xúc hoảng hốt, sững sờ! Tôi thực sự sựng người! Thế giới chung quanh bỗng dưng quay cuồng, sụp đổ... Có cái ǵ đó đổi thay lập tức sau lời xác nhận tuy rất nhẹ nhàng, ôn tồn chứa nhiều cảm thông nhưng thực chất là cái "bản án tử h́nh" kia... Lái xe về nhà, tôi không nhớ làm cách nào, ḿnh đă len lỏi được qua nhiều ngơ đường, đă mở garage làm sao, đă bỏ xe ở đâu, đă mở cửa vào nhà như thế nào... Hồn bay phách lạc... Thẫn thờ, đờ đẫn... Không gian mờ nḥa... Thực tại xa xăm... Tâm trạng chán chường, thề xác bải hoải... Bầu trời sụp xuống...
 

Từ hôm ấy, tôi bắt đầu đối diện với một thực tại rất khác. Nó xẻ ra một ngă rẽ cho đời tôi... Nó chắc chắn, ngay đó và tới rồi... Biết được thời điểm ra đi của ḿnh là một điều tôi chỉ nghe, chỉ nghe thôi. Nó là trường hợp "nghe tin" một người bị kết án tử h́nh, một tử tội sắp bị hành quyết bằng một liều thuốc độc. Nó là "nghe biết" trường hợp ung thư giai đọan cuối của một ai quen biết. "Nghe biết" và "ḿnh là chính trường hợp đó" tuyệt đối là những cảm nghiệm khác nhau, rất khác nhau... "Hăy sống hôm nay như là ngày cuối", lời khuyên này, tôi đă nghe, nhưng nếu có sống "như là ngày cuối" th́ chỉ sống "như là" một cách tưởng tượng, chứ không phải sống với thực tại, thực tại "ngày cuối" của chính ḿnh, rơ ràng ngay đó rồi...
 

Sự việc xảy ra thật đơn giản. Tôi thúng thắng ho rồi ho nhiều hơn. Giữa mùa khí hậu thay đổi, tôi chỉ coi đó là cơn ho thường. Ho cảm vớ vẩn th́ chỉ cần ít liều thuốc ho thuốc cảm có thể mua ở các tiệm tạp hóa như Walgreen, RiteAid mà không cần toa bác sĩ. Rồi th́ cơn ho kéo theo nhiều khó chịu, thế là phải lấy hẹn đi khám. Cũng lại là ít liều thuốc ho nhưng là thuốc ho "có toa". Có toa nhưng chứng ho không giảm và vẫn nhiều khó chịu. Lại thêm một lần hẹn và lần này th́ không phải chỉ có việc há miệng hay trả lời ít câu hỏi, nhưng là chẩn đoán kèm theo xét nghiệm với quang tuyến. Trở lại xem kết quả th́ mới ngỡ ngàng, lá phổi của tôi hầu như đă nát bấy u bướu ung thư rồi...
 

Cái quái đản của ung thư các loại ở bất cứ nơi nào trên thân thể con người, là người ta không hề cảm biết ǵ đau đớn suốt thời gian nó sinh sôi nảy nở... Đám tế bào ung nhọt hủy hoại này đă ru ngủ hay đánh lừa thần kinh cảm giác cách nào đó, để đến khi phát hiện được nó qua một dấu hiệu (như cơn ho của tôi chẳng hạn) th́ mọi chuyện đă quá trễ muộn rồi. Cách đây không lâu, một người làm chung hăng bỗng dưng cảm thấy có ǵ đó khó khăn, nghèn nghẹn ở cuống họng mỗi khi nuốt đồ ăn. Khỏe mạnh b́nh thường, nhai, nuốt đă bao năm, anh ta có để ư ǵ đâu. Nó dễ dàng, ngon lành, vậy mà chỉ với dấu hiệu bất ngờ ấy, đi khám, anh ta đă mắc phải chứng "ung thư ống thực quản" (esophageal cancer) ở giai đoạn "hết thuốc chữa" rồi... Quư Cô quư Bà c̣n có thể đi khám để phát hiện sớm được chứng bệnh chết người này trên vùng ngực mà kịp thời các điều trị, c̣n đàn ông như tôi, rượu chè hút sách tuyệt đối chẳng bao giờ th́ ai ngờ chuyện ung thư phổi! Cái tệ hại tiếp theo trong trường hợp của tôi, ấy là, không phải chỉ có hai lá phổi, mà cả lá gan, xét nghiệm cho biết nó cũng đă bấy nhậy bướu u đến giai đoạn bể toét rồi....
 

Giờ đây, tôi là chính người bị ung thư... Từ "đây" đến "đó" chỉ c̣n vài tháng... Tóc trên đầu tôi, Chúa đă đếm, nhưng ngày giờ của tôi th́ Chúa không cần đếm nữa. Bác Sĩ đă đếm thay rồi... "Thầy" đă chạy, Bác Sĩ đă chê, y khoa đă lắc đầu th́ chỉ c̣n một ngơ đường cụt, rất cụt, rất ngoặt. "Cái ǵ đó" mà tôi biết là "cuối cùng" bây giờ đă lù lù ngay ở đấy... Rất khó diễn tả cảm xúc, phản ứng, thái độ của ḿnh đứng trước "chuyện chắc chắn" ấy. Cái chết nó chắc chắn, nhưng nó chắc chắn trong cái cảm nhận không rơ ràng suốt thời gian tôi mạnh khỏe trước đây. Bây giờ, nó lù lù ở đây, nó sẽ ở ngay đó vào cuối thời gian đă xác định kia....
 

Tôi chán chường ngao ngán so sánh ḿnh với một tên tử tội phải lên "giường độc dược". "Ghế điện" dă man nên không c̣n nữa. Người ta thay thế bằng "giường" nằm cho... êm ái hơn. Điện, vừa tóe lửa cháy tóc nám da, vừa làm tử tội giật bắn người lên hay run rẩy khi nhấn công tắc, gây cảm giác "bán khai, mọi rợ". Người ta đổi kiểu cho nó "hóa học và y học" hơn với kim chích và độc dược. Kiểu nào cũng chết cả. Ngoan ngoăn không chống cự, hắn "được" người ta áp giải vào death chamber, kè hắn đến một cái "giường twin" kê ở giữa. Để hắn nằm im ngay ngắn trên đó rồi, người ta cột tay chân và thân ḿnh của hắn lại. Rồi không cần bôi alcohol khử trùng, người ta cắm cây kim chích có gắn ống chuyền thuốc vào gân cánh tay, bơm thẳng vào máu của hắn một liều an thần, êm ru thiếp ngủ... Một hỗn hợp độc dược đủ dose tiếp theo giúp hắn ngủ luôn, say sưa, nhẹ nhàng, không có tiếng ngáy, không giăy giụa, không ngọ nguậy, không đớn đau... Không làn hơi thở hắt, hắn êm ái trút linh hồn...!
 

Tôi không phải là tử tội. Tôi không "t́nh nguyện" đi bán muối... Tôi "sẽ" chết, chắc ăn rồi v́ ai cũng "sẽ" chết, chưa sao, nhưng mà ḿnh lại "phải" chết với cái lá phổi lá gan đă ruỗng mục phải gió kia! Đầu cổ chẳng đeo bản án nào hết vậy mà tôi vẫn phải chết! Cái chết, nó tới rồi, lù lù ngay kia, không c̣n "sẽ" nữa! Ung thư đă kư tên trên bản án tử th́ kể là vô phương, không có chuyện kháng án hay khiếu nại... Ngày giờ của tôi nhất định đă đến... Nhưng v́ tôi không t́nh nguyện nằm trên cỗ "giường twin", chưa bao giờ chuẩn bị tinh thần cho ngày sẽ phải nằm trên "cỗ giường của ḿnh", nên tôi vướng vào những xốn xang giằng kéo trong lo sợ... Thực tế th́ có ai đă "chuẩn bị tinh thần", đă "sắp sẵn" cho cái biến cố sinh tử quái đản này đâu! Ḱa, cái lá phổi lá gan lở lói bệnh hoạn kia đang áp giải tôi... Chúng xốc nách, kè tôi vào death chamber... Với thao tác chuyên nghiệp của nhân viên nhà tù, chúng thản nhiên cột trói tay chân và thân ḿnh tôi vào cái "giường twin"! Tôi lấy hết sức b́nh sinh hung hăng giăy giụa, tay chân vùng vẫy đấm đá túa xua, nhưng không ăn thua ǵ, không cách nào thoát thân được. Tấm phim X-ray chiếu lên trí tưởng tượng của tôi đám vi trùng lúc nhúc đang quậy phá, đang đục, đang đẽo, đang khoét, đang gặm, đang nhai, đang ngấu nghiến, đang giành giật, đang di chuyển... Tôi nhói người... Cái ám ảnh bệnh hoạn bắt đầu như màng nhện. Nó giăng mắc. Nó ám muội dần cái sáng suốt và tỉnh táo của tâm linh, nhận thức... Tôi bị ném vào một khoảng không mà ánh sáng cứ dần heo hắt, mờ nḥa, hết sáng, hết tỉnh, không c̣n b́nh thường những năng động... Tâm linh rũ rượi..., nhận thức uể oải... thể xác không c̣n sinh khí... Tôi ngă khụy xuống... Khung trời bỗng dưng u ám, móp méo, lộn xộn, ngổn ngang...
 

Ơ, sao bỗng dưng thân thể tôi tŕ nặng quá nhỉ... nó nặng gh́ theo cái nhận thức rất sáng suốt nhưng lại trĩu xuống một khối đá những cảm nhận tuyệt vọng trước một thực tại...

Và rồi h́nh như nhật kư này sẽ có thêm nhiều trang hơn nữa th́ phải!
 

V́ lúc đầu chỉ có 12 trang mà mùa chay có đến 40 ngày cho ḿnh chuẩn bị nhớ lại Chúa chuẩn bị cho cái chết của Ngài và xin Ngài cho chúng ta chuẩn bị cái chết không ai tránh khơi của mỗi chúng ta. Mong cho có đủ 40 trang nhật kư cho hết Mùa Chay, mong là chúng ta cũng sẽ chết th́ chúng ta cũng sẽ Phục Sinh! Mong cho chúng ta đọc hết nhật kư của họ, nhật kư của ḿnh. Sau đây là ngày thứ hai:
 

Thứ Sáu, ngày... tháng...
 

Tôi nhận được rất nhiều những thăm viếng hỏi han của thân nhân họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp... Đẹp đẽ biết bao sự hiện diện quư báu ấy giữa lúc đời tôi vướng vào cái biến cố sinh tử. Thế nhưng, tôi cảm biết một diễn tiến tâm lư mới nơi ḿnh, một cái ǵ đó nổi loạn, bực bội của một kẻ bị dồn vào chân tường, một chống cự rất quyết liệt của một kẻ bị trói chặt chân tay, loay hoay trong cảnh tuyệt vọng khốn cùng... Khối ân t́nh đầy quan tâm kia, những câu hỏi lập đi lập lại kia, những trả lời lập đi lập lại kia... dần dần đẩy tôi xuống sâu hơn những chán chường thất vọng, tạo nên những cảm xúc hết sức mâu thuẫn... Tôi cảm thấy không muốn bị lăng quên, bị hắt hủi nhưng lại không thích những "cảm thương", "thương hại" mọi người dành cho ḿnh nữa... Dù rất muốn nghe những lời chia sẻ của ai đó nhưng tôi lại có cảm giác miễn cưỡng khi phải nghe đi nghe lại những lời khuyên hầu như không khác nhau... Tại sao lại "hăy vui ḷng" với "điều Chúa đă định" nhỉ? Chúa tốt lành nhân hậu mà sao lại "định" một chuyện quái đản kỳ quặc như thế cho tôi?... Chúa không nh́n thấy những trách nhiệm chưa hoàn tất của tôi với lũ con vẫn c̣n thơ dại Chúa đă ban cho tôi sao? Việc tôi "phải" ra đi, việc Chúa cắt ngắn đời tôi như thế này có ích ǵ cho Chúa nhỉ? Chúa đâu rồi? Tôi muốn thắc mắc vặn hỏi Chúa xem tại sao, tại sao? Tại sao lại là tôi? ...
Tôi biết ḿnh miên man nhiều giăy giụa tuyệt vọng... Tôi đă từng đi thăm người bệnh, an ủi thân nhân hay bạn bè những lúc họ vướng vào thử thách gian nan. Những lời khuyên, chia sẻ nồng nàn mà tôi đă có trước đây cho họ như là "nhận ra ư Chúa", "Chúa quan pḥng lo lắng...", "Chúa làm điều ǵ cũng tốt đẹp..." bây giờ trở lại với chính ḿnh trong dửng dưng hằn học... Cái thực tại tuyệt vọng đang dẫn tôi đến một kết cuộc tôi không muốn kia, đă đẩy tôi vào cơn thử thách đức tin...
 

(Đăng tiếp tháng 6)
 

Thứ..., ngày..., tháng...
Vợ tôi, sau khi đưa con tới trường, đă đi làm; các cháu lớn đă đi học; chỉ c̣n một ḿnh tôi ở nhà. Từ ngày nhận kết quả xét nghiệm, tôi đă nghỉ việc và điền đơn xin hưởng chế độ tàn phế. Tiền disability có bao nhiêu đâu, chỉ đủ những chi phí vặt vănh. Lợi tức gia đ́nh như thế bây giờ chỉ c̣n trông nhờ vào những eo sèo của bà xă. Bao nhiêu trang trải mà chỉ c̣n duy nhất có một đầu lương... Giờ rũ rượi v́ thể xác mất dần sinh khí, giữa lúc tâm linh rất ư bải hoải, tôi chẳng biết làm ǵ tiếp giúp nàng những ǵ có thể, ít ra như một cách để khuây khỏa. Tối qua, trở về nhà sau một ngày đi làm mệt nhọc, nàng bảo tôi, "Em đang nghĩ đến chuyện phải đi làm thêm một job... Kẹt cái là chẳng có ai săn sóc Anh cả, thêm chuyện phải đưa Bé đến trường nữa..." Cái gánh nặng kinh tế gia đ́nh đổ hết lên vai nàng lúc này làm ḷng tôi quặn thắt, xốn xang v́ cảm biết ḿnh tàn phế bất lực. Sống cũng chẳng làm được ǵ mà ra đi th́ bao là bịn rịn khổ đau... Tôi bất giác nhớ tới lời kinh dâng gia đ́nh cho Đức Mẹ... "Mẹ ở đây với chúng con, vui buồn sướng khổ, Mẹ con cùng nhau chia sẻ... Đời chúng con khổ sở lắm, gia đ́nh chúng con long đong tối ngày, nhưng có Mẹ ở bên..." Tôi lặng người trong một hồi tâm thiết tha nhớ đến vợ, đến gánh nặng gia đ́nh giờ đang trĩu lên đôi vai yếu đuối của nàng... Hôn nhân là một hành tŕnh đ̣i hỏi nhiều can đảm mang tính định mệnh. Chấp nhận đồng hành bên nhau, người ta sẵn ḷng mang gánh cái định mệnh của nhau mà không đặt điều kiện trước. Người này mang gánh định mệnh của người kia. Họ gánh luôn cả định mệnh của từng đứa con Chúa trao. Nó không là chuyện tùy hỉ. Nó là một nỗ lực, rất hy sinh, rất quên ḿnh, bằng chính nước mắt mồ hôi như chuyện nàng hiện đang mang gánh cái định mệnh của tôi. Nhớ đến cái gánh nặng áo cơm, cái trách nhiệm lo lắng cho nhau, cho các con, tôi rơi tơm vào những âu lo... Ngày mai, tương lai khiến tôi hoảng hốt... Mấy năm trước đây, để tránh cơn thiếu hụt, cả hai chúng tôi đă t́m mối may đồ lố, ngày đi làm, tối về miệt mài đến 11, 12 giờ đêm, ḱ cạch máy may, 20 cents một cái áo, chắt bóp cu ki. Ráng được chỉ gần một năm, chúng tôi phải giă từ cái nghề phụ "may đồ lố" ấy sau khi hai chân vợ tôi, cứ ngày nào ngồi may là ngày ấy bị sưng vếu lên v́ ngồi nhiều, máu đọng. Có dễ ăn đâu! Lại phải những xoay sở tiếp theo v́ an ninh, v́ cuộc sống, v́ các con... Bây giờ, khi tôi "tàn phế" rồi, cái xoay sở sẽ phải gấp đôi, cái gấp đôi đặt hết lên vai nàng... Chúa ơi, sẽ làm sao đây, Chúa nhỉ? Tôi cuống quít nguyện cầu... Chúa có lo cho ḿnh không nhỉ? "Mẹ ơi, Mẹ ở đây với chúng con, vui buồn sướng khổ..."

Thứ Hai, ngày ... tháng...
 

Tâm hồn sao lo lắng, nặng nề, buồn bă và bất an quá... Tôi cảm thấy phải nói lên cái ǵ đó, phải đọc một kinh ǵ đó, phải cầu nguyện, phải xin một ơn ǵ đó, phải nói với Chúa điều ǵ đó, phải hét vào tai Chúa điều ǵ đó... Tôi thấy ḿnh giống như Giôna bừng bừng giận dữ v́ bóng cây che nắng bỗng dưng héo khô... Thôi th́ bắt đầu đọc theo thứ tự những kinh lúc đọc kinh tối trong nhà... Tôi đọc kinh Tin, chậm chậm. Tôi đọc kinh Cậy, chậm chậm Tôi đọc kinh Kính mến, chậm chậm... ... Tôi ngỡ ngàng nhận ra ḿnh đọc kinh Tin mà đă chẳng tin ǵ! Kinh Cậy tôi thuộc ḷng trơn tru từng chữ từng cung điệu nhưng, ừ, tôi cũng chẳng cậy trông ai, chẳng cậy trông chút nào cả! Kinh Kính Mến, tôi vanh vách từ đầu đến cuối mà ḷng ḿnh có kính, có yêu, có thương Chúa như Cha của ḿnh ở mức độ nào rơ rệt đâu... Ngay chính lúc căng thẳng tuyệt vọng này, tôi phải biết ngóng trông ai, cậy dựa vào ai, phải tin vào ai, phải yêu kính ai mới phải... Ừ nhỉ, mấy tuần qua, ḿnh đă miên man nhiều "màn vơ thoát thân" vô vọng đánh vào không khí rồi! Có một cái ǵ đó như trái bóng căng bắt đầu x́ hơi... Tôi đọc kinh Lạy Cha...
 

"Lạy Cha... xin cho Ư Cha thể hiện... Xin Cha cho chúng con... Xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ..." Trong một thoáng, tôi nhớ đến cả gia đ́nh, vợ, các con khi đọc đến câu "Xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ"... Nước mắt tôi bỗng trào ra, nhạt nḥa theo một cảm nhận thiết tha... Một khối yêu thương bỗng ùa đổ vào tôi, đầy ngập. Nó giàn giụa vào lời kinh tôi đọc trong tha thiết khẩn xin... Tôi xin Chúa ǵn giữ người vợ eo sèo của tôi, ǵn giữ các con của tôi khỏi mọi thử thách, khó khăn, khỏi mọi điều dữ khi tôi đă ra đi. Nghĩ đến việc ḿnh "sẽ ra đi" và nghĩ đến vợ, đến con đă làm nước mắt tôi giàn giụa hơn những quyến luyến và yêu thương sâu thẳm... Nước mắt rơi, cứ rơi để ḷng tôi chùng xuống, mềm xuống nhiều nỗi niềm, nó là cái đau xót xốn xang của chia ly, là nỗi âu lo hướng về gia đ́nh trong hụt hẫng của bất lực tuyệt vọng... Tôi thương vợ quá. Nàng đă chia sẻ với tôi bao đắng cay, thử thách gian khó của cuộc đời, chắt chiu hy sinh cho các con. Các con của tôi... ôi chúng c̣n nhỏ bé thơ ngây quá...
Ôi quăng thời gian ngắn ngủi cố định c̣n lại kia... Ôi mặn xót đắng đót biết bao nỗi quyến luyến, thiết tha... Em ơi.... Các con ơi....

Thứ..., ngày... tháng....

 

Đứa con út của tôi vừa tan học. Mở cửa, quăng cặp sách, Bé ùa chạy đến ôm chầm lấy cha. Thấy đôi mắt tôi nḥe nhọet, Bé nh́n tôi mếu máo nức nở, "Cha có chết không?"... Một khoảng trời yêu thương bừng lên trong đáy tim đau đớn của kẻ sẽ phải giă từ... Tôi choàng tay ôm lấy con mà giàn giụa, xối xả hai hàng nước mắt... Đớn đau... thân xác cơ thể và đáy thẳm con tim... Tôi bất chợt nhận ra cơn đau đớn của Chúa trên thập giá. Rướn người lên cho đỡ tê buốt hai bàn chân th́ đau xé hai bàn tay. Nhô lồng ngực lên để đỡ cơn ngạt th́ cả tay và chân đều xốn xang cơn đau buốt xé đến tê dại.... Tôi an ủi, cố làm cho Bé vui... Hơi ấm từ thân h́nh bé bỏng của Bé bất chợt nhắc lại cho tôi một thực tại rất thực, thực tại mà tôi vẫn coi như hồng ân khi bước vào ơn gọi gia đ́nh. Thực tại ấy là, Chúa thương tôi lắm. Chúa là Cha, tôi là đứa con trong tay Ngài. "Như người Cha xót thương con cái ḿnh"... Sống trong ơn gọi hôn nhân và được Chúa gởi đến cho những món quà xinh đẹp là những đứa con, tôi cảm biết tự đáy ḷng thế nào là "t́nh cha", để có thể xác nhận được rơ hơn và xác quyết hơn cái chân lư "Thiên Chúa là Cha", cảm biết được cách cụ thể t́nh thương Chúa dành cho ḿnh. Cái cảm nhận yêu thương linh thánh này tràn ngập con người tôi với một khối ân sủng rất sống thực như chính đứa con tôi đang ôm trong tay. Khối t́nh thương ấy ở ngay đây. Nó đang ấm trong ṿng tay bải hoải... Tôi thương con quá... và Chúa thương tôi quá... ..... Cái ôm gh́ tuyệt vọng trong nức nở níu kéo, sợ hăi một chia ĺa, nhạt nḥe với đôi mắt ướt đẫm trên gương mặt thơ ngây thiên thần của Bé... bất ngờ làm cơi ḷng cứng cỏi của tôi mềm xuống... Ṿng tay của con, nó bé nhỏ yếu đuối thôi nhưng cùng lúc tôi mạnh mẽ nhận thấy ḿnh đang ở trong một ṿng tay khác, rất nồng nàn, ṿng tay của Chúa...
Ừ, Chúa thương tôi nhiều th́ tại sao ḿnh lại oán than giận hờn Chúa như Giôna nhỉ? Kinh Thánh bảo, "Thiên Chúa làm điều ǵ cũng tốt đẹp" th́ tại sao tôi lại giùng giằng giận dữ về những điều "phải-là-tốt-đẹp" Chúa vẫn làm cho tôi nhỉ? Bao nhiêu điều tốt đẹp Chúa ban cho kia, bao năm rồi, ḿnh chưa hề chan ḥa với Chúa lời tạ ơn mà sao lại cằn nhằn khi phải nhận một điều không vừa ư? Tôi nhớ lại quăng đời quá khứ. Nó thăng trầm nhưng an ḥa... Chúa đă chở che tôi qua biết bao hiểm nguy, chiến trường hay biển khơi, bao năm xuôi ngược v́ miếng cơm manh áo... Ừ, phổi của tôi nát bấy rồi.. Lá gan cũng bầy nhầy u bướu, nhưng thế nào là tim, mắt, mũi, lưỡi, tai, miệng, chân tay, thận, ruột, tế bào, thần kinh, bộ óc suốt bao nhiêu năm? Tôi đă đi soi ruột cách đây vài năm. Nó chỉ là một cuộc khám nghiệm b́nh thường để t́m coi nếu có bướu u ung thư ruột già. Trên màn ảnh, lần đầu tiên tôi tận mắt nh́n thấy một bộ phận trên thân thể của chính ḿnh, từng đoạn ống ruột, từng vùng gân máu. Tất cả các cơ phận rất phức tạp trên thân thể tuy mỏng manh nhưng chúng bền bỉ, âm thầm, đều đặn làm việc, năm này sang năm khác... Tim vẫn bơm, máu vẫn lưu chuyển đều ḥa đến từng sợi gân máu nhỏ bé nhất. Quả thận vẫn âm thầm làm công tác sàng lọc, thần kinh vận động hay cảm giác vẫn từng giây rung cảm. Các khớp xương cho bao năm đi đứng, lao động làm việc... Rồi bao tử, ruột non ruột già, túi mật, tuyến giáp trạng, tế bào... Tất cả cứ đều đặn, tuần này sang tháng khác, mấy chục năm rồi... Tôi có hay biết ǵ đâu! Xe cộ với máy móc bằng sắt thép, vậy đó mà người ta vẫn phải định kỳ thay thế phụ tùng đă ṃn hao. Thân thể tôi th́ không dù nó hoàn toàn mỏng ḍn mềm yếu! Vậy đó mà có bao giờ tôi đă cám ơn chúng đâu! Nếu phổi gan không bị đám tế bào ung thư gặm nhấm, hẳn tôi đă chẳng bao giờ để ư tới... .......
 

(Đăng tiếp tháng 7)
 

(Ông này đang chết (Ai mà chả đang chết!) mà tâm sự vẫn cứ lắm lư đoán quá thể, rơ ràng là sự sống thật là nhiệm mầu! những tâm sự của ông mà sao cứ y như là tâm sự quen thuộc của chính ḿnh! Th́ ra sự sống quả có nhiệm mầu thật! Cảm tạ Chúa, đừng để con lại quên!)
 

Thứ...., ngày....., tháng....
 

Làm một việc ǵ đó để giết thời giờ, để cho vơi u uất, tôi t́m sách đọc. Thế nào đó mà tôi có được trong tay cuốn chuyện kể về tiên tri Giôna. Ông tiên tri này, sau khi huyên thuyên một loạt cho xong lời cảnh cáo Chúa gởi dân thành Ninivê, đă hằn học bực tức v́ không thấy Chúa thực hiện điều răn đe mà miệng ông vửa oang oang chuyển đạt. Bước ra khỏi thành, đi về mạn Đông phía xa xa, ông ngồi xuống chờ xem chuyện ǵ xảy ra... Ông thiếp đi v́ mệt giữa trời hanh nắng gắt. Chúa cho một giây leo mọc lên che mát để ông nồng say giấc ngủ. Cái bóng mát làm ông thích lắm. Tảng sáng hôm sau, Chúa để cho lũ sâu cắn đứt gốc giây, rồi mặt trời chói chang làm tàn lá nó héo khô... Ông càu nhàu. bực bội...
Thế đấy, tim, ruột, khối óc, sự minh mẫn, từng tế bào trên thân thể..., tôi có cám ơn Chúa đâu! Rồi khi tàn giây leo mà Giôna và tôi không đào đất trồng, không bỏ công vun tưới kia bị héo rụi, chúng tôi tức th́ lên tiếng than phiền, oán giận, trách móc, thắc mắc... Như vậy th́ phổi tôi đau, gan tôi nát, nó phải có một cái ǵ khác... Có bao giờ, tôi, một người cha, đă xô đẩy con ḿnh vào những hiểm nguy? Tôi đă nề hà ǵ những hy sinh cho từng đứa con yêu dấu? Tôi có né tránh mọi cố gắng chắn đỡ các con của tôi khỏi mọi điều xấu xa tai hại? Ừ nhỉ, Chúa, Cha của tôi cũng đâu có nhẫn tâm xô tôi xuống ḷng vực thẳm! Cha đâu có đày đọa tôi bằng sóng cả ba đào!.. Cha của tôi đâu có bao giờ ném tôi xuống đáy giếng của thử thách gian truân, mà cho dù có thảy tôi xuống ḷng giếng sâu như đám con của Isaac hành xử với đứa em út Giuse, th́ sự việc này cũng ở trong chương tŕnh, trong ư định nhiệm mầu của Cha...
 

Vậy đấy, Cha dùng cái lá phổi này, lá gan này (mà không dùng một tai nạn xe, một lần stroke) giúp tôi nhận biết ḷng Cha trong lúc Cha chuẩn bị cho tôi một gặp gỡ vĩnh cửu... Có ǵ khác nhau giữa một người ra đi tức-th́-tích-tắc trong 1 tai nạn xe, một kẻ bị "trúng gió" vỡ động mạch năo, với một bệnh nhân như tôi không nhỉ? Cái giống nhau là ai cũng đi về bên kia thế giới, về với Chúa, nhưng cái khác rất đáng nói, ấy là, kẻ này có thời gian chuẩn bị, kẻ kia th́ chỉ có "thời gian kẻ trộm"... Nếu tôi cũng như ai đó trong t́nh trạng hôn mê bại liệt? Như thế, có được thời gian chuẩn bị như tôi đang có bây giờ phải là một may mắn, một ơn huệ... Ít ra, có thời gian chuẩn "bị" th́ cứ coi như tôi c̣n có được "bao bị" để xách theo!
 

Nhớ đến hai lá phổi đang hang lỗ tùm lum những u bướu, đến cái lá gan đang bầy nhầy toét loét đám vi trùng ung nhọt (như h́nh ảnh đă gây thất vọng và hăi sợ trong trí tưởng tượng của ḿnh suốt nhiều ngày qua), bỗng dưng tôi thấy nơi đáy ḷng một sự ḥa giải, thân thiện, tri ân đối với những phần thân thể, lá gan, miếng phổi đă mang tử thần đến cho tôi ấy. Tôi phải biết ơn chúng. Chúng là phương tiện dẫn tôi về với Chúa mà! Giữ đạo bao năm, phụng vụ, thánh lễ, kinh kệ, thờ thánh rước lễ, chặng đàng... tất cả đều chỉ mong cho được "về hưởng mặt Chúa"! Ừ, kinh Lạy Nữ Vương chẳng hạn, ḿnh kêu toáng lên rằng, ḿnh "ở chốn khách lưu đày", rằng "chúng con ở nơi khóc lóc"... Dương gian chỉ là "chốn khách", là "nhà trọ", là "nơi đọa đày". Chúa đưa ḿnh ra khỏi "chốn khóc than", dẫn ḿnh về đất hứa, tặng một ngôi nhà riêng mới tinh (đă mua sẵn, không phải trả tiền mortgage hay thuế má, mê lô rus) th́ ḿnh lại run rẩy, bù lu bù loa khóc mếu, nằng nặc không chịu đi, và lại c̣n "vô cùng đau đớn..." v́ "được Chúa gọi tên"! (!!!???). Có tên sang Mỹ, nhẩy cẫng, sướng rên! Người ta nôn nao mong ngóng ngày đặt chân lên máy bay. Ngày chuẩn bị ra phi trường, người ta vui sướng quá mà không cần ngủ, không cần ăn, náo nức, háo hức, hăm hở, tươi rói vẫy chào trong hănh diện tuy biết rằng, sang Mỹ cũng phải tay làm hàm nhai, tay lái xe, hàm nhai... big mac, đầu tắt mặt tối. Mỹ Mẽo cũng gian trần khổ lụy; George Bush hay weo phe có bảo đảm ǵ đâu. Thiên đàng, ở ngay bên Chúa, sướng hơn, chắc ăn (v́ Chúa bảo thế, thần học quả quyết thế, giáo lư dạy thế, ḿnh đă xác tín như thế, ḿnh vẫn nguyện xin như thế) nhưng, lúc có giờ đóng gói, chuẩn bị hành lư như lúc này, được tặng tấm vé free sau khi đă được lănh đầy đủ tất cả các phép bí tích... nghĩ đến giờ "máy bay cất cánh", sao tôi lại... ngán sợ thụt ṿi!!!
 

Thôi, tôi đă được "lên list" và chắc ăn đă có tên "sang"... Thiên Đàng rồi (ngon hơn "sang"... Mỹ)! Ngày "sang thiên đàng" đă được ấn định, đă chắc ăn confirmed. Vé đă mua. "Sang thiên đàng" hay "lên thiên đàng" chẳng có ǵ khác nhau, v́ ngoài không gian bao la, đâu có chuyện "trên, dưới, lên, xuống", và chết tức là từ thế giới hữu h́nh nhảy "sang" thế giới vô h́nh, chuyện dĩ nhiên! Nhưng cái khác nhau giữa chuyện "sang Mỹ" và "sang thiên đàng", chính là, "sang Mỹ" th́ phải đi bằng Boeing (xui th́ nó rớt như chơi! Nó ngon lành hiện đại đấy nhưng vẫn lai rai rớt hoài!), c̣n "sang thiên đàng" lên ở với Chúa th́ có Thiên Thần đón rước, một mạch, tích tắc, chẳng lo ǵ security, không tặc, khùng bố hay tai nạn đụng rớt dọc đường... Cái so sánh cụ thể này khiến ḷng tôi tươi hẳn lên... Đă nhiều ngày rồi, hôm nay tôi mới thấy ḿnh mỉm cười được!
 

Bạt: Đêm nay đi ngủ đọc kinh Kính Mừng như là kinh cuối cùng trong đời. đêm nay là giấc ngủ sau cùng. sẽ không có thức dậy ở đời này nữa. và ở đời sau vẫn hằng có kinh Kính Mừng nhưng ch́ c̣n có một nửa thôi, chỉ có phần đầu thôi, Không c̣n có phần cầu cho khi nay và cầu cho trong giờ lâm tử nữa. phần ấy là cho đời này, đề đọc bây giờ, đọc khi nay. Dù rằng ở Canna, chà thấy ai xin ǵ mà Mẹ cũng đă cầu cùng Chúa thay đổi ngày giờ, kế hoạch của Ngài mà cho có thêm rượu v́ đám môn đệ của Chúa (nhiều dân đi biển) đă dẫn theo đên tiêc cưới đă uống tợn quá, hết mất cả rượu của người ta! Mẹ hằng lo hết ḷng như thế, nhưng ḿnh vẫn cứ xin cho chắc ăn và chắc cũng thêm vui ḷng Mẹ... nên lắm thay!

Thứ... ngày ... tháng...
 

Hôm nay, bỗng dưng, tôi lại nhiều bất an... Biết ḷng Chúa yêu thương, biết sẽ được lên thiên đàng ở bên Cha của ḿnh, trở về "quê thật"... đă là ánh sáng, niềm vui cho tôi suốt mấy ngày qua, nhưng có cái ǵ đó vẫn lảng vảng, u ám tâm trí... Tôi phải tự trấn an ḿnh...
 

Cái chết ư, ai cũng chết mà, trước hay sau, lúc này hay lúc kia! Sợ, nó cũng tới mà không sợ, nó vẫn lù lù ở đó! Nào, can đảm lên chứ! Đừng sợ!!! Này nhé, có ǵ khác giữa một người "khỏe mạnh" và một "bệnh nhân" như tôi không nào? Một người "gọi là" khỏe mạnh, thường xuyên checkup, sức khỏe "khả quan", "b́nh thường" không có triệu chứng bệnh tật nào măn tính... có chắc ăn sẽ "không" chết? Một viên đạn lạc, một viên đạn bắn bổng hết đà, một tai nạn xe, một trận động đất giữa đêm khuya say ngủ, tsunami, đất chùi, chiến tranh, tai nạn nghề nghiệp như nổ hầm mỏ, máy bay không tặc, phi thuyền trục trặc, cướp bóc, bệnh cúm chim cúm gà, dịch tễ, máy bay găy cánh xui xẻo rớt ngay nóc nhà, giông băo, tornado... Một năm, ở Mỹ có tới 5 chục ngàn người tử vong v́ tai nạn xe cơ mà! C̣n bao nhiêu người chết v́ vỡ động mạch năo nữa! Có phải cái tâm lư "nghĩ rằng" ḿnh "đang" khỏe mạnh, không bị buộc phải nghĩ đến cái chết mà người ta... không chết? Không nghĩ đến cái chết, không buộc phải nghĩ đến cái chết và không biết thời gian ḿnh chết (để cho ḿnh thoải mái "nhởn nhơ" vô tư) có giảm thiểu những hiểm nguy chết chóc lúc nào cũng ŕnh rập con người không?
Tôi không muốn chết. Tôi muốn sống, sống thọ... Nhưng mà, nhớ lại thời gian đi làm second job trong một nhà hưu dưỡng nursing home, tôi nh́n thấy bao cụ ông cụ bà lọm khọm, đi dắt, ngồi d́u, tuổi già bóng chiều đ́u hiu khổ sở quá. Rồi th́ các cụ cũng phải theo nhau về thiên đàng cho dù đă ráng qua được mức bách niên... Tôi muốn sống lâu, sống thọ, nhưng tới bao lâu? Sống già khổ sở trong nhà hưu dưỡng như thế th́ sao? Thế đấy, ḿnh đâu có thể chạy trốn hay chống cự với cái chết được, mà dù có chạy, th́ chạy thóat được tới thời gian nào, trăm năm, ngàn năm? Nó chẳng chừa một ai, tổng thống hay dân đen, kẻ giàu lẫn kẻ trắng tay. Nó chỉ đến trước hay sau, lúc này hay lúc khác, đúng thời gian riêng của mỗi người. Con người th́ mỏng manh mà tử thần, cái chết th́ th́nh ĺnh kẻ trộm đối với mọi người... mạnh khỏe. Tôi xương thịt mỏng manh như mọi người. Tôi mang bệnh chết người nhưng mà cái chết của tôi th́ không "th́nh ĺnh kẻ trộm". Đây phải là điều hơn hẳn chứ!!!
 

Ừ, tôi đă nhiều tràng kinh Mân Côi, cả đời không biết đă bao lần cầu xin "Thánh Maria, Mẹ Chúa Trời... cầu cho chúng con... khi nay và trong giờ lâm tử..." Tôi bất chợt nhận ra một điều, nhỏ bé thôi, ấy là, chính ḿnh, cho đến hôm nay, đă chẳng hề để ư ǵ tới một chi tiết nhỏ bé nhất, đến cái "lời lẽ" đă v́ nhàm chán thói quen nên chẳng bao giờ "đặt vấn đề", đă "nhởn nhơ, vô tư" (chỉ "lo" sống, chưa "nghĩ" / không muốn "nghĩ" về cái chết) nên chẳng bao giờ tha thiết thành khẩn trong nguyện xin, đó là chính những lời xin cuối trong kinh Kính Mừng! Cả đời không biết đă bao nhiêu tràng chuỗi lê thê... xin Mẹ cầu bầu cho "khi nay / ngay lúc này" và trong "giờ lâm tử". "Khi nay, ngay lúc này", ḿnh cầu xin cũng lờ mờ, mà xin ơn giúp đỡ trong "giờ lâm tử" cũng thói quen, vô nhận thức mà nhạt nḥa, lu căm! "Khi nay", ḿnh đă chẳng rơ xin Mẹ cầu bầu cho cái ǵ, chuyện ǵ, mà "giờ lâm tử", giờ hết sức hệ-trọng-chỉ-có-mỗi-một-lần mà ḿnh, v́ không quan tâm, không hay chưa cảm nghiệm cái chết (sát ngay bên, lúc nào cũng ŕnh rập) nên chỉ đọc là đọc, rôm rang cung thương cung mừng nhưng ngoài miệng thôi cho chẵn chục đủ chuỗi, chứ chẳng có xin ǵ, chẳng có tâm t́nh ǵ thành khẩn thiết tha tận đáy nhận thức cả cho “lúc này” hay “lúc sau cuối” của đời ḿnh!
 

Tôi rất chậm răi, thiết tha đọc lại kinh Kính Mừng, một kinh thôi, tha thiết hướng về Mẹ... "Giờ lâm tử", bây giờ, là những chữ cho tôi tất cả cảm biết rất sống thực... Nó là cái cảm biết với tất cả xúc động tâm thể lư khi chính ḿnh đây đang thực sự là kẻ "ở trong" giờ phút, ngày tháng "định mệnh" ấy. Nó là sự cảm biết vể vẻ hệ trọng của quăng thời gian cuối cùng, quăng thời gian ấy đang là thời gian của tôi, là ngày tháng cuối đời, là giờ phút lâm chung, "giờ lâm tử" của chính tôi. Trong trường hợp của ḿnh, tôi có một điều "hơn hẳn", ấy là, ḿnh không chỉ có vài giây, vài phút hay vài giờ lâm tử. Tôi có được nhiều "ngày" lâm tử để hồi tâm, để dọn ḿnh, để chuẩn bị. Hầu như chưa có ai đă chia sẻ lại cái tâm trạng, phản ứng trong giờ phút hệ trọng mang tính lâm tử kia, bởi v́ kẻ đă xong "giờ lâm tử" cách tích tắc trong 1 tai nạn th́ tích tắc là xong rồi. Kẻ có giờ lâm tử trên giường bệnh th́ sức lực kiệt quệ liệt lào, không hơi sức để có thể thều thào dù chỉ vài lời về những cảm nghiệm 1 lần duy nhất ấy...
 

Tôi đang có "ngày giờ" của ḿnh, rơ ràng rồi... Chuẩn bị ǵ đây nhỉ?
 

To Be or Not To Be. Cuộc sống chín tháng ḷng mẹ; (hết để) nối dài với cuộc sống trăm năm gịng đời; (hết để) nối sang đời sống không cùng, cho đến măi măi… Không sai thế nào được! To Be or Not To Be

Thứ...., ngày...., tháng....8.
 

Lại những giấc ngủ chập chờn tối khuya hôm qua.
 

Cái thực tại lù lù kia tạo cho tôi cái tâm trạng chán chường, miễn cưỡng đối với mọi thứ sinh họat vốn “b́nh thường” trước đây. Tôi đă ăn, thường xuyên cách ngon lành thuở cơ thể tráng kiện nhưng h́nh như chưa bao giờ thực sự cảm thấy vui mừng v́ thân thể ḿnh khỏe mạnh, đă ngủ ngon nhưng thức dậy là lao đầu, lao trí vào bao thứ bận rộn áo cơm hay sở thích mà không cảm biết những ơn huệ đi với cơn sảng khoái... Hờ hững, lăng quên, mau chóng nhạt phai, cảm nhận nhạt nḥa về hiện tại vốn là bản t́nh con người. Bây giờ, khi mà một phần thân thể của ḿnh đă ốm đau tàn phế rồi, tôi mới xót xa cảm thấy cái cào xé của nỗi tiếc nuối quăng thời gian ḿnh mạnh khỏe, cái tiếc nuối này nó xót xa cào xé v́ có ǵ đó đă vĩnh viễn vuột khỏi tầm tay, không sao lấy lại... Ăn uống, ngủ nghê lúc này ư, ôi sao ră rượi chán nản quá... Cuộc chơi đă tàn. Mọi toan tính đă chấm dứt trong đột ngột. Mọi kiếm t́m, bương chải bất ngờ khựng lại. Sau lưng là cả một khoảng trời thân quen đă bị cắt đứt, trước mặt là một khoảng không gian mịt mù ḿnh tuyệt đối chưa hề biết... Tôi rùng người và cảm thấy nặng ngực khó thở với cảm giác và phản ứng của một kẻ đứng sát ngay bờ vực, sâu thăm thẳm, tối tăm, sâu hoắm bao hụt hẫng, tiếc nuối... Chẳng biết giờ lâm tử, người ta làm sao, nhưng mà tháng ngày lâm tử của ḿnh, sao tâm hồn bấn loạn, hoảng sợ, rối rắm quá... Nó không hẳn là nỗi sợ hăi cái chết nhưng là nỗi thèm khát cái sống rất mănh liệt. Nó là những giăy giụa của bản năng sinh tồn. Nó là những tiếc nuối vô vọng giữa cuộc chơi đă tàn. Nó là cái mong ước mạnh mẽ tuy không thể về việc ḿnh bất ngờ... qua khỏi được... Nó là cái yêu thương vô cùng dành cho từng đứa con, cho vợ trước giờ giă biệt... Nó là cái xót xa tiếc buồn v́ ḿnh đă không trọn vẹn suốt thời gian có thể trước kia, đă nóng giận, la mắng con, làm cho vợ buồn cách này cách khác v́ những điều cỏn con vô nghĩa. Nó là nỗi ân hận rất xót xa v́ ḿnh đă không trọn vẹn khi ḿnh c̣n có thời gian... Nó là nỗi cô đơn v́ biết rằng, chẳng ai, chẳng việc ǵ có thể cứu văn t́nh trạng. Nó là tâm trạng lo sợ khi nghĩ đến việc đi gặp Chúa...
....
Cái rũ rượi rất trĩu nặng này cuối cùng cũng làm cho tấm thân thể bệnh hoạn, ră rời, u uất của tôi thiếp đi. Trong giấc ngủ chập chờn mỏi mệt này, tôi trải qua một giấc mơ...
 

Tôi thấy ḿnh đứng trước một bào thai.
Em Bé, với những cử động của đôi tay đôi chân, tỏ ra niềm vui thích v́ có được tất cả an ninh che chở trong bào thai thơ ấu, an ḥa vui hưởng mọi dinh dưỡng từ cơ thể của Mẹ. Tôi thân thương thủ thỉ với Bé, “Bé ơi, ngoài này, thế giới đẹp lắm. Em ra ngoài này đi. Thiệt đó, đẹp lắm...” Bé không chú ư ǵ. Ừ, làm sao Bé tin được ở ngoài này có biết bao điều đẹp đẽ vĩ đại. Đă có ai nói cho Bé nghe đâu! “Bé ơi, ra ngoài này đi. Có nhiều điều đẹp lắm... Thiệt mà...” Rời bỏ một thế giới, từ giă một khung trời, vượt ra khỏi biên giới, bứng nhổ tất cả gốc rễ từ một môi trường thân quen để đến một nơi chốn ḿnh không có ư niệm và chưa hề cảm nghiệm vẫn là một cuộc du hành liều lĩnh. Làm sao tôi có thể thuyết phục Bé rằng, “ra đi, nhổ rễ, rời bỏ, giă từ, di chuyển, thay đổi” là quy luật của đời sống. Ở trong bào thai hoài, Bé làm sao lớn lên được! Mà dù có muốn, Bé chỉ có thể ở trong đó tối đa 9 tháng 10 ngày, lâu hơn thế, cả Bé lẫn Mẹ sẽ mạng vong! Đấy, bào thai êm ấm ấy là để chuẩn bị cho Bé một đời sống tṛn đầy hơn, đẹp đẽ hơn ở bên ngoài này khi thời gian chuẩn bị cho Bé đă đủ! “Đừng sợ, Bé nhé. Sẽ có bao ṿng tay chờ đón, đùm bọc Bé ở bên này... Ngày giờ của Bé tới rồi đó”... Rồi, tôi nghe tiếng Bé khóc, tay chân yếu ớt vùng vẫy... Ai đó bồng Bé qua một bên, giúp Bé thở hít làn không khí mới, dùng kéo cắt đứt sợi nhau nối với cuống ruột tỏ ra việc vĩnh viễn rời bỏ... Người ấy lau ḿnh mẩy cho Bé, quấn Bé trong khăn ấm... Rời bỏ bào thai, bước vào thế giới mới rồi, nhưng sao Bé vẫn khóc... Tôi chạy sang muốn dỗ dành Bé, nhưng nhóm người bên cạnh hung hăn nắm kéo tôi lại. Tôi dùng dằng, hung hăng vùng vẫy chống cự, và giật ḿnh thức giấc...
 

Tỉnh giấc rồi, tôi ráng lần theo dư âm của giấc mơ để cố ngăn không cho những cảm xúc bất an rối rắm xâm chiếm khối nhận thức đă mỏi mệt v́ nhiều phấn đấu gắng gượng bao ngày qua. Giấc mơ có vẻ như vô duyên, vô luận lư khi một kẻ sắp chết, mơ về cái bào thai bắt đầu sự sống, nhưng thực sự, nó là h́nh ảnh cụ thể của tiến tŕnh sự sống rất nhiệm mầu... Ừ, Em Bé trong bào thai kia chẳng ai xa lạ. Đó chính là tôi. Tất cả những an ninh quen thuộc đă bao năm trong môi trường sống trần gian này đă là cái bào thai. Môi trường “bào thai” mà tôi có được sau bao đấu tranh cay đắng và nhọc nhằn nước mắt mồ hôi ấy, nó đang kềm giữ đôi chân đă cuồng mỏi của tôi bằng bao cảm xúc quyến luyến sợ hăi. Tôi không muốn rời bỏ... Tôi sợ hăi một rời xa... Tôi từ chối việc nhổ rễ bứng gốc v́ nó đau đớn... Tôi không muốn đổi địa chỉ... Tôi đang tiếc xót cái cuống nhau đă bị cắt... Cho dù biết rơ tính mong manh, bất định của những cái ḿnh bám víu như là an ninh, tôi vẫn muốn vùng vẫy ở lại trong bịn rịn níu kéo... Đă khô chân ráo cẳng đứng bên này biển đỏ lần vượt qua kiếp đọa đày, tôi vẫn ngoái cổ lại... Đă trên đường du hành về đất hứa, tôi vẫn càu nhàu tiếc rẻ củ hành củ tỏi xứ Ai Cập nơi ḿnh đă thoát đời nô lệ lê thê... “Bào thai” trong đó tôi đang sống bây giờ hay bào thai của Em Bé, mỗi cái đều có thời gian nhất định riêng cho một khởi điểm mới, một khung trời mới, khung trời mà cả Em Bé lẫn tôi đều mù tịt... Em Bé tới ngày phải chào đời và tôi đă tới ngày phải ra đi... “Đă tời giờ tôi phải ra đi” nghe sao tiêu cực buồn thảm quá. Tôi phải hét vào tai ḿnh một điều đúng hơn, một điều mang tính chân lư và đức tin, một điều tất nhiên mang tính bản chất của tiến tŕnh sự sống, ấy là tôi đă tới ngày chào... một đời sống mới. Tôi đang ở giai đoạn chuẩn bị cho một “chào đời mới”. Em Bé chào đời và tôi cũng chào đời. Lần chào đời này, tôi “chào” một “đời sống thực” v́ nó vĩnh cửu. Em Bé mù tịt nên oe oe khóc nhè. Tôi mù tịt nên ḿnh hoảng hốt, hăi sợ, rũ liệt. Nhưng tôi phải xác định cho chính ḿnh rằng, chuyện tôi mù tịt hay Bé mù tịt th́ cái bản chất của tiến tŕnh sự sống nó vẫn thế, sự sống vẫn là sự sống, sự sống với giai đọan chuyển tiếp mà Em Bé đang bước vào và tôi đang hoàn tất bước qua, hay giai đọan vĩnh cửu mà tôi đang đứng ngay ngưỡng cửa. Sự sống vẫn hiện hữu ở sau từng giai đọan ấy, nghĩa là, tôi chẳng có sự sống nào sẽ mất đi để lo sợ. Kế tiếp mỗi giai đọan là một đời sống mới tiếp theo, là chính sự sống. Sự sống ấy “thay đổi chứ không mất đi”. Giáo Hội đă xác nhận chân lư này... Chỉ có sự sống chứ tuyệt đối không có chuyện chết chóc để ḿnh không phải run rẩy... Nếu có ǵ đó đáng quan tâm th́ chỉ là việc chính ḿnh phải lo sống cho trọn vẹn với quăng thời gian vắn vỏi trong giai đoạn chuyển tiếp ở dương trần, và hết ḿnh dùng giai đọan này để chuẩn bị cho giai đoạn sau, để thanh luyện ḿnh cho cuộc sống vĩnh cửu bên Thiên Chúa. Tôi phải mạnh mẽ nhắc lại cho chính ḿnh điều ḿnh đă thủ thỉ với Em Bé trong giấc mơ, đó là “ra đi, nhổ rễ, rời bỏ, giă từ, di chuyển, thay đổi” là quy luật của đời sống. Ở trong bào thai hoài, tôi làm sao lớn lên được!” Tôi không cần phải dỗ dành, thủ thỉ với Bé hay với ai khác. Tôi phải mạnh mẽ xác quyết điều này với chính ḿnh... Ngoài kia, Chúa đang đón đang chờ... Ngoài kia, thế giới đẹp lắm v́ cái ǵ cũng tuyệt đối vĩnh cửu... Mảnh đời bên kia mới là quê thật... Đừng sợ đời sống mới, trời mới đất mới... Ngày giờ của tôi tới rồi... Xe sắp về tới bến, tới nhà sau một chuyến du hành thăm thẳm qúa dài... Ḿnh được gần Chúa đến nơi và sắp được nghỉ ngơi rồi... Đoạn cuối của hành tŕnh đức tin mà tôi miệt mài đă bao năm từ thuở bé thơ, giờ đă đến...
 

Mấy ngày qua, giữa bao bất an xao xuyến, tôi đă thiết tha xin Chúa ơn b́nh an, đă khẩn xin Chúa an ủi tâm hồn bấn loạn yếu đuối, nghèo nàn nhận thức của ḿnh... Chúa đă nhận lời tôi nài van với giấc mơ có vẻ không đầu không đuôi ấy... Có mong muốn đổi thay và đổi thay được cái khung nhận thức đă cáu rỉ của ḿnh về mọi sự, mọi biến cố, thực ra là cả một phấn đấu nhọc nhằn như những trăn trở rất khó khăn căng thẳng chính tôi đă khổ sở loay loay những ngày qua. Tôi cảm biết Chúa đang lắng nghe những dằn vặt trăn trở của ḿnh... Đáy ḷng tôi, Chúa đă đổ vào một khối b́nh an... Vâng, Chúa đang chờ con, chắc chắn như thế... Con muốn chú tâm quay mặt về phía trước và hỏi han Chúa chuyện "về quê". Con không muốn quay lưng nh́n lại... Con chẳng có ǵ để mất cả... Chúa ơi, thời gian của con không c̣n nhiều... Xin giữ ǵn con trong b́nh an của Chúa... Xin cho ḷng an chan ḥa vui tươi trong tin tưởng tín thác mà thưa với Chúa như Zacharia rằng, “Muôn lạy Chúa, giờ đây, theo lời Ngài đă hứa, xin để cho tôi tớ này, được an b́nh ra đi...”
 

Chuyện Chúa chiụ khổ nạn chết treo trên thập giá chiều Gôngôta th́ nghe biết đă quen thuộc hằng bao nhiêu lần rồi, mà khó có bao giờ cảm nhận được nỗi xoaư gào thống thiết như người sắp chết này cảm nhận được!. V́ sao đă không hiểu Chúa, biết Chúa, thương Chúa, yêu Chúa được như người sắp chết này nhỉ!. Có cần được Chúa cho ung thư sắp chết mới cảm được T́nh Chúa Tận Hiến trên đồi Calvê nó thật đến thế nào không. Xin cho biết thật thương Chúa ít là một lần trong Mùa Chay khi nay.

Thứ...., ngày...., tháng...
 

Đêm đă khuya. Các con đă im ắng ngủ say. Vợ tôi cũng đang say giấc lấy sức cày bừa cho ngày mai. Chỉ c̣n ḿnh tôi trằn trọc, lẻ loi giữa cái mênh mông, vắng vẻ, lặng lẽ của đêm trường. Nếu để ư, người ta sẽ nghe thấy được, cảm thấy được cái âm thanh rất tịch mịch, thanh tĩnh của đêm khuya. Nó là tiếng vo ve rất nhẹ, rất văng vẳng sát ngay bên lỗ tai. Nó mênh mông gợn sóng mặt hồ êm ả. Nó lung linh lao xao với muôn ánh sao đêm giữa cơi trời bao la. Nó rón rén, se sẽ, hiu hiu, bay bổng với môt thứ âm sắc rất cao, rất bổng như tiếng côn trùng réo rắt, rên rỉ miên man ở đâu đó xa xa giữa bóng đêm dày đặc. Khi mọi chuyển động và sinh hoạt ồn ào lao xao của ngày sống bon chen đă tắt, bóng đêm lên tiếng hát với thứ âm sắc da diết réo rắt của sáo diều, se sắt tỉ tê của dế, lê thê rền rĩ của ve sầu... Nó cao vút, nhấc bổng, réo rắt gọi mời... Cảm thấy nỗi thôi thúc nào đó, tôi ngồi bật dậy. Khoác thêm manh áo ấm, tôi bước ra family room... Cái thanh tĩnh của đêm khuya cộng với cái dư âm ngọt ngào của giấc mơ bào thai, đă là liều thuốc an thần, xoa dịu những căng thẳng, ngổn ngang xốn xang trong cơi ḷng bất an của tôi...
 

Ngồi đó một ḿnh giữa căn pḥng mờ ánh điện ngủ, tôi nh́n lên ảnh Chuộc Tội, cô đơn trơ trọi treo trên ḷ sưởi... Thánh giá treo ngay trong nhà, đă nhiều năm, nhưng đêm nay, tôi mới "nh́n thấy" thánh giá và "tượng chịu nạn" ngay trong nhà của ḿnh!!! Lần đầu tiên trong đời, tôi bất ngờ cảm nghiệm một điều rất lạ, tôi... "cảm biết" Chúa đau đớn, và thấy Chúa chết! Trong đời đă nhiều chục mùa Chay, mùa Thương Khó, Phục Sinh, đă rất nhiều giảng dạy, mô tả nhưng cho đến giờ, tôi chỉ "nghe" chuyện Chúa chịu hành h́nh và chết, chứ chưa hề "biết" và "cảm" việc Chúa đớn đau và đă chết (đúng hơn là đă "không quan tâm muốn biết" và không quan tâm “muốn cảm" sự việc kinh khủng mầu nhiệm ấy). Một cuốn hút kỳ lạ nào đó khiến tôi dán mắt vào tấm thân thể co quắp trần trụi của Chúa...
 

Ḱa, tôi thấy Chúa bị xô ngửa trên cây gỗ... Như một tội nhân ngoan ngoăn, bất lực không chống cự, Ngài giang hai cánh tay, duỗi thẳng đôi chân... Tôi nghe thấy tiếng búa... Tôi cảm thấy mũi đinh nhọn đâm thâu ḷng bàn tay... Chát chát, bàn tay trái... Chát, chát, bàn tay phải... Tôi nhắm mắt, quay mặt, xuưt xoa... đau quá....Tiếng búa, từng nhát chát chúa, nện cây đinh nhọn, gài cứng từng bàn tay bất lực của Chúa vào cây gỗ vô t́nh... Rồi lại búa đóng, đinh nhọn đâm xuyên hai bàn chân... Chát chát... Ḱa, Chúa rướn người, nhăn nhó đớn đau theo từng nhịp búa nện cây đinh nhọn, ghim chặt đôi chân Ngài vào thân gỗ... Máu rịn ra... Người ta dựng đứng cây gỗ lên... Nó lúc lắc ngả nghiêng, đổ về bên trái, xiêu về mé phải, ngả ra đàng sau, xô về phía trước... Thân thể Chúa dùng dằng... bàn tay bàn chân Chúa nhức buốt... Rồi th́ người ta cũng cắm được cây thập tự xuống cái lỗ đă đào sẵn. Chúa bị treo trên đó, chơi vơi trần trụi với tất cả đớn đau, cô đơn giữa bao con mắt hiếu kỳ, vô cảm, khinh thị... Ḱa, Chúa muốn rướn người lên... thân thể gh́ nặng làm tê buốt đôi bàn tay... nhưng mỗi nhúc nhích của đôi chân để chống đỡ hai bàn tay buốt xé kia lại làm Ngài nhăn nhó đớn đau...
Giữa buổi chiều xám trên ngọn đồi xử tội, tôi đứng ở đấy, trố đôi mắt nḥe nhoẹt nh́n Chúa đau khổ... cái đớn đau kinh khủng ấy lớn lao như khối t́nh Ngài...
 

Bầu trời xám xịt... Chúa thoi thóp những hơi thở khó nhọc...
 

Ôi kinh khủng quá!
 

Trong thoáng chớp, đoạn phim cuộc đời tôi vụt lóe lên trong kư ức...
Tôi đă phạm những thứ tội mà chỉ có một ḿnh tôi và Chúa biết... Chát chát chát, tôi đă vui vẻ nhịp nhàng, giáng những nhát búa chí tử, đâm thẳng đinh nhọn vào trái tim nhân hậu Chúa. Đám người kia chỉ vô t́nh những cú giáng nơi bàn tay bàn chân, nhưng tôi, tôi đă cật lực những cú giáng, cắm thẳng cây đinh nhọn vào tim của Đấng yêu thương tôi vô cùng... Ôi xốn xang biết bao những ân hận muộn màng... Những hững hờ yêu thương, bây giờ, cho tôi những đau đớn tiếc xót.... Phía xa xa, tôi thấy Mẹ Chúa, bên cạnh một nhóm người ôm đỡ, đang rũ rượi đau đớn với Con... Nếu chính là đứa con của tôi đang treo trên đó th́ sao nhỉ? Mẹ ơi, Mẹ thứ tha cho những hững hờ con đă đóng đinh Con yêu dấu của Mẹ... Bây giờ, con biết Mẹ đau khổ lắm, có thể ngất đi được...
 

Bầu trời Golgotha xám ngắt, hoang vắng. Nó nặng nề xám xịt nỗi ân hận, đau khổ, hối tiếc đang dày ṿ tôi. Cả đời đă nhiều lần xưng tội, tôi đă chưa bao giờ ăn năn trong đau khổ, hối hận như thế. Dưới chân thập tự, tôi sững sờ thấy ḿnh trần trụi đen đủi, trơ trẽn xấu xa muôn thứ tội... Bóng chiều xám ngắt như cái màu biển đen nhớp nhúa dơ bẩn tôi đă nhiều lần thoải mái tắm gội trong kiêu hănh thích thú... Tại đây, trên ngọn đồi này, tôi thấy cái giá máu cho bao hững hờ, nhạt nḥa kém cỏi cảm nghiệm và lỗi tội mà tôi đă một quăng dài u mê ấy... Thực tại yêu thương Chúa chan ḥa cho tôi với đôi cánh tay giang rộng trên cây gỗ cứu chuộc kia, tôi có cảm biết ǵ đâu! Tôi chỉ “nghe” chuyện Chúa bị hành h́nh, chỉ “nghe” như nghe một bài văn mô tả sự kiện chứ chưa bao giờ “cảm biết” tận đáy tim ḿnh cái thực tại của thập giá, cái bao la nồng cháy của yêu thương từ một quả tim bao la nhân hậu, và đă chưa từng cảm biết cái vẻ “trầm trọng” của đủ thứ tội mà suốt quăng hành tŕnh dương gian, tôi đă vui vẻ tích cực tiến hành với tất cả thích thú và vô t́nh... Tôi đă là cha để cảm biết nỗi đau buồn khi con cái ḿnh kém cỏi cảm nhận đối với khối t́nh mà một người cha như tôi từng giây phút trọn vẹn dành cho chúng, nhưng lại hờ hững chẳng cảm biết ǵ nỗi buồn đau tôi đă vui vẻ làm cho người Cha cao cả của ḿnh....
...
Ơ ḱa, một tốp lính trở lại, vẫn với y phục, giáo mác, khiên thuẫn cùng vẻ hung hăn vô t́nh cố hữu. Họ làm ǵ đấy nhỉ? Ḱa, không xót thương, họ nện găy dập ống chân hai người tử tội bên cạnh Chúa, từng người một. Hai cái xác c̣n chút thoi thóp ấy rung rinh nhúc nhích theo từng nhát búa ân huệ... Tôi thấy họ đến cây gỗ ở giữa trên đó Chúa bị treo... Ngửa mặt nh́n lên, thấy Ngài đă chết, họ x́ xào trao đổi với nhau điều ǵ đấy... Một người, quăng bỏ cây búa đă đánh dập ống chân hai tử tội kia, chộp lấy cây giáo dài... Người ấy ngửa mặt. Sau một giây ngắm đích, người ấy chùng cánh tay xuống rồi vung thẳng mũi giáo vào cạnh sườn mé trái của Chúa. Ngọn giáo sắc nhọn, rất ngọt nhát đâm đă xuyên thủng trái tim. Máu và nước rịn ra...
Tôi không nhớ ḿnh đă miên man trầm ngâm ở đó bao lâu, nhưng biết rơ con tim ḿnh đă nḥa lệ nức nở, ướt đẫm nỗi cảm thương và ân hận muộn màng... Vẫn văng vẳng bên tai lời thều thào thiết tha “Ta khát”, tôi lững thững bước chân buồn xuống khỏi ngọn đồi tang thương... Ngoái cổ lại, tôi thấy Thập Giá Chúa ngất cao, ngạo nghễ giữa ráng chiều đỏ ối ở chân trời. Ráng chiều rực rỡ, lung linh, ối đỏ màu máu cứu chuộc ấy hắt lên bầu trời (đang u ám nhiều áng mây đen kia) cái bóng Thập Giá ngất ngưởng, hùng dũng uy quyền của Chúa. Cả một khoảng trời huy hoàng, chói chang mầu nhiệm cứu chuộc với ráng chiều đỏ rực ấy, làm Golgotha bỗng dưng mênh mông với tôi một thực tại bao la vĩ đại mà tôi chưa hề cảm biết trong đời, thực tại thập giá, mầu nhiệm t́nh thương, trái tim và cung ḷng Chúa. Trong trái tim nhân hậu và cung ḷng chan ḥa yêu thương ấy, tất cả mọi điều, tội lỗi của tôi, cái thân thể bệnh hoạn này, những lắng lo âu sầu, mọi gian truân quá khứ, những lo toan bương chải... tất cả cháy tan thành tro bụi...
Nhớ khi thu dọn mọi sự để rời bỏ sở làm, về hưu, thôi làm cho tiểu bang California nữa, cái tâm trạng giă từ thật xao xuyến, bâng khuâng. Chợt nhân ra biết bao nhiêu diều tự bao lâu hằng là những chuyện rất quan trọng, rất cần thiết, rất giá trị, bỗng nhiên thành ra không c̣n một ư nghiă, một giá trị, một cần thiết ǵ nữa cả! V́ thôi rồi, v́ ngưng rồi, v́ thay đổi rồi. Ấy dẫu sao cũng chỉ là một thay đồi thật nhỏ bé thôi. so với cái thay đổi chung cuộc, hết cuộc đời, hết cuộc sống này như người đang c̣n chỉ những ngày cuối. Bỗng nhiên bao chuyện tưởng là quan trọng thành ra như không!... Tàn hơi, ĺa đời, hết một kiếp người. Thân lạnh, tay xuôi, thôi khóc, thôi cười.
 

Thứ...., ngày...., tháng....8
 

Chúa ơi, con chỉ c̣n ít thời gian vắn vỏi chuyện tṛ với Chúa ở dương gian, trên giường bệnh này thôi. Con biết nói ǵ thêm với Chúa nhỉ? Tạ ơn Chúa đă ở bên con từng giây phút sống, từ bé thơ cho đến nay. Bao ân t́nh Chúa tuôn đổ... tuy dù con đă nhiều nhạt nḥa đáp lại... Chúa là tất cả, là khởi đầu và kết thúc của đời con nhưng con biết ḿnh đă quá nhiều nhạt nḥa. Thôi, dù muộn màng và dù chỉ c̣n ít thời giờ ngắn ngủi, con vẫn muốn làm lại với Chúa những nồng nàn đáp trả, những lời tạ ơn bằng chính cơn đau đớn đang tăng dần này... Con chẳng c̣n thứ ǵ khác để dâng cho Chúa hết... Xin ở lại với con, v́ đời con đang xế chiều... Con xin dâng cho Chúa những giờ phút rất bịn rịn, lo âu, sợ hăi, bối rối này. Cũng như mọi người, con chỉ có một lần đối diện với giây phút xao xuyến ấy, xin đừng bỏ con. Xin đừng quên bỏ những phần tim con c̣n để lại. Chúa không muốn con hoàn tất trách nhiệm của ḿnh đối với họ th́ Chúa hăy làm cho họ thay con vậy. Xin che chở, ǵn giữ từng đứa con của con. Ước ǵ chúng là dấu chỉ của ân sủng và t́nh thương Chúa cho mọi người. Xin nâng đỡ người vợ góa bụa của con nữa. Con vẫn muốn chia sẻ gánh nặng trên vai nàng, nhưng nếu Chúa không muốn, con xin trao gánh nặng đó vào tay Chúa. Chúa ơi, xin ở với con... Xin đừng bỏ con...
 

Thôi, Em ạ, ngày giờ của Anh đă đến. Với tất cả quyến luyến, nhớ thương, Anh gởi Em lời giă từ ngay khi Anh c̣n có thể viết. Cơn đau sẽ đến chỉ trong một quăng rất ngắn nữa. Anh vô cùng cảm ơn Em đă yêu Anh, đă đồng hành với Anh quăng đường định mệnh, đă chia sẻ với Anh mọi nỗi niềm cuộc đời. Cám ơn Em đă cho Anh những đứa con đẹp đẽ thiên thần. Em và các con vẫn măi là cả bầu trời yêu thương, là con tim của Anh, là ân sủng của Chúa cho đời Anh. Cám ơn Em về bao cố gắng Em đă làm cho Anh, cho các con, đặc biệt, Em đă nâng đỡ Anh suốt thời gian yếu đau với bao quan tâm săn sóc... Em ơi, Anh yêu quư, cảm ơn Em lắm. Tạ ơn Chúa đă xe kết Em và Anh trong bí tích hôn phối. Dù không được may mắn sống với Em đến đầu bạc răng long, Anh vẫn cảm tạ Chúa về từng ngày hạnh phúc ở bên Em... Thương và lo cho các con, Em nhé. Các con là tất cả gia tài của Em, của Anh, là hồng ân của Chúa cho chúng ta... Anh sẽ nguyện cầu xin Chúa hoàn tất nơi Em, nơi các con những điều Ngài đă bắt đầu.
 

Anh xin Em cảm thông đối với những bất toàn nơi bản thân Anh, cuộc sống của Anh suốt thời gian chung sống. Em ơi, Anh thương quư Em măi măi... măi măi...
 

Các con ơi, tạm biệt các con, Cha ra đi nhé. Cha không c̣n ở bên các con, nhưng c̣n Mẹ... Hăy ở bên Mẹ, chăm sóc, kính yêu Mẹ... Mẹ thương các con vô cùng, từ thuở các con lọt ḷng và vẫn tảo tần lo cho các con khôn lớn... Các con măi là ân sủng của Chúa, là những đóa hoa, là cả con tim và ước vọng của Mẹ, của Cha. Cha vẫn muốn hy sinh thêm cho các con, hy sinh hết mọi thứ, hy sinh tất cả phần đời c̣n lại nhưng tiếc là thời gian của Cha không c̣n. Mẹ đang hy sinh như thế cho các con đấy, gấp đôi, cả đời. Biết ơn Mẹ, yêu kính Mẹ, và hăy luôn thương nhau, các con nhé. Các con ơi, Cha thương, Cha nhớ các con lắm.
 

Các Bạn ơi, tôi nói lời giă từ với các Bạn đây. Cám ơn các Bạn đă hiện diện bên tôi lúc đời tôi biến cố. Cám ơn các Bạn về những cái xiết tay, những lời động viên, những chia sẻ giúp đỡ những lúc gia đ́nh tôi cần đến một tấm ḷng... Xin chân thành cám ơn, Cha Sở và ṭan thể cộng đoàn Dân Chúa nơi tôi được chia sẻ sức sống của Chúa, của Giáo Hội. Những ngày trên giường bệnh, giữa khi rất cần sức sống của Chúa, Cộng Đoàn đă ưu ái mang đến cho tôi Ḿnh Thánh, những quan tâm thăm hỏi, lời nguyện cầu.
 

Xin cảm ơn mọi người... sẽ hiện diện cùng với tôi trong thánh lễ cuối cùng, thánh lễ mà chúng ta sẽ cùng tha thiết và vui mừng tạ ơn v́ chúng ta được Chúa ở cùng, được ở cùng Chúa. "Ngày ấy" là ngày Thiên Chúa dựng nên, Chúng ta vui mừng sung sướng triền miên"... "Hôm nay đáng ghi muôn đời.

 

Hôm nay Chúa thương dân Người Hôm nay Chúa đem dân Người lên núi Sion"...