|
|
Vào một buổi trưa hè vắng vẻ, tại một bệnh viện trong thành phố. Cô y tá nọ
hướng dẫn một người thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng âu sầu tới bên giường bệnh
của một ông già. Cô nói:
- Ông ơi! Con trai ông đă tới đây này.
Và cô y tá phải nói lớn tiếng nhiều lần, th́ ông già bệnh nhân mới mở mắt ra
nh́n. Ông bị ảnh hưởng bởi thuốc mê và cơn đau hành hạ, nên chỉ thấy lờ mờ người
thanh niên đang đứng bên cạnh đầu giường của ông.
Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay của người thanh niên, xiết chặt, không rời
tay như cần một sự an ủi, vỗ về. Người y tá lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần
giường bệnh cho người thanh niên ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi
giữ bàn tay ông già và nói những lời an ủi đầy hứa hẹn. Nhưng ông lăo th́ chẳng
nói được câu ǵ, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay của người thanh niên, đôi môi mấp
máy, thều thào...
Sáng ngày hôm sau, người bệnh nhân thở hắt ra và mất. Người thanh niên bùi ngùi,
đặt nhẹ bàn tay bất động của ông xuống giường, và đi báo tin cho cô y tá. Trong
khi cô y tá làm thủ tục khai tử cho người chết, người thanh niên cũng vẫn rụt rè
đứng bên cạnh. Khi làm xong thủ tục, cô y tá ngỏ lời chia buồn với người thanh
niên, th́ người thanh niên chợt hỏi cô:
- Ông ấy là ai vậy? Và sao không thấy một người nào đến chăm sóc ông?
Cô y tá ngạc nhiên: - Tôi tưởng ông ấy là cha của anh?
Chàng thanh niên trả lời: - Không, ông ta không phải là cha của tôi, tôi chưa hề
gặp ông ta bao giờ, tôi vào thăm một người bệnh, có lẽ cùng họ và cùng tên. Cho
nên, cô đă dẫn tôi vào gặp ông ấy.
Cô y tá kêu lên: - Ồ, thế sao anh không cho tôi biết, khi tôi dẫn anh vào pḥng
của ông ấy!
Chàng thanh niên chậm răi giải thích: - Ngay khi tôi bưóc vào pḥng của ông ấy,
và biết được rằng ông ta bệnh nặng, khó qua khỏi, mà ông ta lại mong mỏi sự có
mặt của người con trai đang ở xa, chưa đến kịp. Ông ta đă ṃn mỏi v́ kiệt sức,
và v́ thế đă không c̣n nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông ta đang rất cần sự
có mặt của tôi, nên tôi đă không ngần ngại mà ở lại với ông trong những giờ phút
cuối đời. Tôi mong rằng trước khi nhắm mắt ĺa đời, th́ ít ra, bên cạnh ông cũng
c̣n có sự hiện diện của người con thân yêu của ḿnh.
Ngoài trời gió bổng thổi mạnh và một chiếc lá đong đưa từ từ rơi rụng, như báo
hiệu có một linh hồn vừa mới mất.
Melbourne, một ngày cuối thu…
|