SỐNG LỜI CHÚA THEO MẸ MARIA
 

Bản Tin tháng 5

Tháng Năm đă về.
 

Không biết tự bao giờ, tháng Năm đă trở thành tháng Hoa kính Mẹ Maria. Người ta hái hoa dâng lên bàn thờ Mẹ tại các gia đ́nh, trong nhà thờ và nơi các đài Đức Mẹ. Quan trọng hơn, người ta dâng lên Mẹ những đóa hoa ḷng như là món quà t́nh yêu kính biếu Mẹ trong tháng dành riêng cho người Mẹ.
 

Nghi thức dâng hoa cũng chẳng biết phát xuất từ đâu, nhưng nghi thức này đă trở thành nét văn hóa Kitô giáo Việt Nam. Rất đặc thù và cũng rất đặc sắc. Đây là một lễ hội tôn giáo mang nặng chiều sâu, đă trở thành truyền thống gắn liền với sinh hoạt của mỗi giáo xứ, với ḷng sùng kính Mẹ của riêng mỗi người tín hữu Việt Nam. Dâng lên Mẹ năm sắc hoa: đỏ, trắng, xanh, vàng, tím là để suy niệm về cuộc đời Mẹ để mà bắt chước, để mà noi theo.
Sống tha phương ở hải ngoại chúng ta không có dịp tham dự những buổi dâng hoa truyền thống, nhưng không v́ thế mà bỏ đi tinh thần của tháng Hoa. Tháng này là một dịp tốt để chúng ta chiêm ngắm Mẹ, học theo gương Mẹ, và nhờ Mẹ hướng dẫn trên hành tŕnh sống Lời Chúa.
 

Trong Kinh thánh không nói nhiều về Mẹ Maria, nhưng cũng đủ cho chúng ta thấy Mẹ luôn lắng nghe, đón nhận Lời Chúa và “hằng ghi nhớ tất cả những điều đó trong ḷng” (Lc 2, 51) để suy đi gẫm lại và đem ra thực hành. Cụ thể qua sự kiện Truyền Tin, Mẹ quả là tấm gương sống động về việc đón nhận và sống Lời Chúa. Mẹ đă đón nhận và sống trong niềm tin tưởng tuyệt đối cùng sự âm thầm khiêm hạ.
 

Thuộc ḍng dơi của Abraham, cha của kẻ tin, Mẹ Maria được giáo dục trong bầu khí tôn giáo của Lời Chúa. Mẹ sống đạo với tâm trạng hy vọng, chờ đợi và tin tưởng nơi đấng Cứu Thế sẽ đến như Lời Chúa đă loan báo. Ḷng tin và sự khiêm tốn vâng phục của Maria cũng có thể so sánh với tâm t́nh và thái độ của Tổ phụ Abraham khi xưa.
 

Vừa khi gặp gỡ Maria, bà Isave ḷng tràn đầy Chúa Thánh Thần đă nói lên lời chúc phúc: “Em thật có phúc, v́ đă tin rằng Lời Chúa truyền phán cùng em sẽ được thực hiện” (Lc 1,45). Phúc đức này rơ ràng là phần thưởng của ḷng tin. Tường thuật của thánh Luca trong đoạn 1,26-38 về biến cố Truyền tin đă cho thấy tuy Mẹ có một chút nào giằng co, băn khoăn b́nh thường trước sự chiếu cố của Thiên Chúa. Nhưng một khi đă hiểu đó là điều Chúa muốn, Mẹ đă không ngần ngại hưởng ứng hoàn toàn ư muốn đó: “Này tôi là nữ t́ của Thiên Chúa, tôi xin vâng như lời sứ thần truyền” (Lc 1,38).
Mẹ đă mạnh dạn tin tưởng vào Lời Chúa mặc dù biết rằng sẽ phải đối diện với biết bao khó khăn đang chờ đón trước mắt. Biết nói làm sao đây với Giuse thân yêu và trung thành? Biết nói làm sao đây với luật lệ khắt khe của người Do Thái? Có nên hỏi ư Giuse trước khi quyết định không? Mẹ đă tin tưởng “việc Chúa, Chúa sẽ lo”. Thiên Chúa trên hết và là tối thượng, Thiên Chúa quyền năng “không có ǵ là không thể làm được”. Có thể nói Mẹ đă có cuộc mạo hiểm thần thiêng mà ít ai dám làm, nếu không có ḷng tin và phó thác mănh liệt nơi Thiên Chúa.
 

Mẹ đă mạnh dạn tin tưởng vào Lời Chúa mặc dù phải đánh mất tất cả. Mẹ đă có chương tŕnh riêng: sống đời trinh nữ “không biết đến việc vợ chồng” để tận hiến cho Chúa. Đó là một chương tŕnh đẹp. Nhưng khi biết chương tŕnh của Thiên Chúa, Mẹ đă sẵn sàng từ bỏ chương tŕnh riêng. Nhờ từ bỏ chương tŕnh riêng mà chương tŕnh của Chúa được thực hiện. Nhờ từ bỏ bản thân mà Mẹ đón nhận được chính Thiên Chúa. Từ đó Mẹ đă tiếp tục tin tưởng và phó thác hoàn toàn nơi ư Chúa, cả trong những giây phút đau thương nhất cùng thê thảm nhất, “như một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà” (Lc 2, 35).
 

Đức tin của Mẹ thật đẹp. Đẹp không những chỉ bao gồm sự phó thác và ḷng mến, nhưng c̣n cao quư với sự khiêm nhường. Chính sự khiêm nhường càng tô thêm vẻ đẹp tuyệt vời nơi Mẹ, cái đẹp nhu ḿ thanh thoát của một thiếu nữ miền quê hiền lành.
 

Trong Kinh thánh, Mẹ Maria không hề nói về ḿnh. Phúc âm ghi lại: “Người hằng ghi nhớ tất cả những điều đó trong ḷng” (Lc 2, 51). Mẹ đă đón nhận Lời Chúa trong tâm t́nh khiêm nhu.
 

Thời thuở đó, thiếu nữ Do Thái nào cũng mong được vinh dự làm mẹ Đấng Cứu Thế. Thế mà Mẹ đă không bị choáng ngợp về vinh quang qua lời báo tin của sứ thần. Thật vậy, khi nghe sứ thần chúc tụng là người “đầy ơn phúc”, Mẹ Maria thật sự ngạc nhiên. Bản thân Mẹ không dám nhận danh hiệu cao đẹp ấy. Mẹ vốn là người nhỏ bé, ẩn dật, khiêm tốn. Mẹ là con người của cầu nguyện, chiêm ngắm Thiên Chúa trong âm thầm thinh lặng th́ “việc ấy xảy ra thế nào được”. Khiêm nhường tự đáy tâm hồn đă biểu lộ trong lời nói.
 

Đến khi chấp nhận chương tŕnh của Thiên Chúa, Mẹ vẫn khiêm tốn xưng ḿnh là "Nữ tỳ của Thiên Chúa" để xin vâng. Đă là Mẹ Thiên Chúa, Mẹ vẫn tiếp tục sống đơn sơ ẩn dật, sẵn sàng cho Thiên Chúa toàn năng hành động nơi ḿnh trong cung cách của “nữ tỳ”. Suốt ba mươi năm ở Nazareth và ba năm cùng đồng hành với các môn đệ để nghe Lời Chúa, với biết bao biến cố của cuộc đời, Mẹ vẫn âm thầm tiến bước và “ghi nhớ tất cả những điều đó trong ḷng”. Khiêm nhường quá. Khiêm nhường trong nếp sống ẩn dật nơi làng quê nhỏ bé. Khiêm nhường trong nhận thức về bản thân.
Khi khiêm nhường từ bỏ chính ḿnh, Mẹ Maria được đầy tràn Thiên Chúa. Không c̣n thuộc về ḿnh, Mẹ trọn vẹn thuộc về Thiên Chúa. Mẹ trở nên chiếc b́nh rỗng không để nhận được “đầy ơn phúc” của Chúa.
Mẹ diễn tả nét đẹp của Thiên Chúa. Lời “xin vâng” Mẹ thốt lên nơi làng quê Nazareth vang vọng lời xin vâng của Ngôi Hai nhập thể làm người. Sự khiêm nhường của Mẹ diễn tả sự khiêm nhường của Thiên Chúa xuống thế làm người. Sự từ bỏ của Mẹ phần nào phản ánh sự từ bỏ của Đức Giêsu Kitô “vốn dĩ là Thiên Chúa, nhưng không nghĩ phải nhất quyết duy tŕ địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đă hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân” (Pl 2, 6-7).
 

Sau khi đă đón nhận Lời Chúa, th́ “Người hằng ghi nhớ tất cả những điều đó trong ḷng”. Ghi nhớ không phải để giữ kín lại; nhưng để Lời Chúa trổ bông, Mẹ đă thể hiện qua hành động những đ̣i hỏi của Lời Chúa. Những đ̣i hỏi thầm kín mà Mẹ nhận biết được nhờ ghi nhớ và suy niệm.
Mẹ Maria là người môn đệ đầu tiên lên đường theo Đức Kitô. Bắt đầu từ biến cố truyền tin, cuộc đời Mẹ chuyển sang một khúc quanh mới. Từ khi thưa xin vâng, Mẹ đă để mặc Chúa dẫn đi trên hành tŕnh rất dài và rất xa. Có thể nói cuộc đời của Mẹ là những chuyến đi không ngừng nghỉ. Ngay sau khi nói lời xin vâng, Mẹ đă “vội vă lên đường” thăm bà chị họ Isave.
 

Thật không tiện lợi chút nào cho Maria, người phụ nữ trẻ chân yếu tay mềm, phải đi bộ một ḿnh trên con đường đầy nguy hiểm từ Galiêa tới miềm đồi núi Giuđêa. Ai chẳng biết leo đồi trèo núi th́ mệt nhọc vất vả lắm! Nhưng biết rằng người chị Isave đă lớn tuổi, lại mang thai được sáu tháng sẽ vất vả vô cùng với công việc hằng ngày, đang rất cần sự giúp đỡ, Mẹ vội vă lên đường. Đây không chỉ là cuộc viếng thăm, nhưng Mẹ đă ở lại giúp cho tới khi chị ḿnh “mẹ tṛn con vuông”. Mẹ đă ra đi phục vụ theo như nhu cầu của tha nhân, chứ không phải theo điều kiện tiện lợi của ḿnh. Mẹ đang mang trong ḿnh Ngôi Lời của Thiên Chúa, Đấng đến “để phục vụ chứ không phải để được phục vụ” (Mt 20,28).
 

Mẹ Maria, khi bước vào lộ tŕnh của mầu nhiệm Lời Chúa, đă đi trước con đường tử nạn của Chúa Giêsu con ḿnh. Từ biến cố truyền tin ở Nazareth đến Bêlem, đến sân đền thờ với ông già Simêon, việc lạc mất con trẻ ba ngày ở Giêrusalem, đến hành tŕnh lang thang khắp xứ sở Galilêa... đến những vụ việc chống đối, bắt bớ, nghi kỵ của giới lănh đạo tôn giáo đối với Chúa Giêsu... cuối cùng đến đồi trọc Golgotha và dưới chân thập giá, Mẹ im lặng trong sự chết lặng im của Con và của chính bản thân ḿnh. Mẹ đă cùng chết với Đức Kitô để Lời Chúa được thực hiện...
Tất cả mọi người tín hữu đều được mời gọi đi vào con đường của Mẹ Maria. Con đường đón nhận Lời Chúa của đức tin với ḷng khiêm tốn và thực hành.
 

Đối diện với Lời Chúa, trước hết, chúng ta phải hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng “chết đi cho chính ḿnh”. Chết cho trí khôn ngoan, sự hiểu biết và tính kiêu căng cố hữu của nhân loại. Thực vậy, trong quá khứ, nhiều khi chúng ta thấy điều Thiên Chúa muốn nơi ta xem ra có vẻ vô lư. Xem ra tốt hơn là chúng ta làm khác đi, chúng ta muốn chính ḿnh cầm lấy vận mạng của ḿnh trong tay. Hơn nữa chúng ta c̣n muốn cố vấn cho Thiên Chúa, nói với Người phải làm và không nên làm thế nào! Hiện nay, chủ nghĩa cá nhân và thực dụng đang rất mạnh. Nó dụ dỗ những người tin Chúa hăy sống theo ư riêng ḿnh, hăy đua đ̣i làm theo ư thế gian.
 

Để Lời Chúa có thể thấm nhập vào, chúng ta phải vượt qua chính ḿnh, như Đức Kitô, chấp nhận hủy ḿnh ra không trong mầu nhiệm Vượt qua của Ngài. Chúng ta phải trở nên trống rỗng, nghèo nàn và khiêm tốn sâu thẳm để bước vào mầu nhiệm của Lời Chúa.
Chúng ta không ngạc nhiên sẽ có tâm trạng như Mẹ Maria khi đón nhận Lời Chúa. Sẽ là đau đớn và thử thách. Sẽ là kinh ngạc và bối rối. Chúng ta luôn muốn nói “xin vâng” theo gương Mẹ, nhưng không phải là nói theo công thức đạo đức, mà là một lời hứa sẽ làm theo ư Chúa: “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, th́ ví như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa, nước cuốn, hay băo táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, v́ đă xây trên nền đá” (Mt 7,24-25).
 

Hành tŕnh bước theo Mẹ chắc chắn đ̣i hỏi nhiều cố gắng để chấp nhận những “lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn” như Mẹ. Nhưng Mẹ Maria hồn xác lên trời đă chỉ cho ta về một viễn ảnh tươi sáng. Mẹ đă cưu mang Lời, đă chia sẻ cuộc vượt qua của Đức Giêsu bằng việc vâng phục thánh ư Chúa, đă tin vào Lời Thiên Chúa và thi hành những ǵ Người phán dậy.
 

Mẹ Maria đang hạnh phúc và đang chờ đợi chúng ta.