TIẾNG NÓI LƯƠNG TÂM

Anna Quách Sáng

"Cái ǵ của ḿnh sẽ là của ḿnh."
 

Sống ngày thứ Tư tưởng chừng như dễ mà là rất khó, v́ có nhiều thử thách, đầy cám dỗ và chông gai, v́ Chúa cho con có lương tâm, nhưng Chúa lại muốn con tự t́m lối thoát khỏi căn hầm của gian dối và lâu đài của sự tham lam. Chúa cho con sự tự do, sự tự do lựa chọn, sự lựa chọn của con th́ có lúc đúng lúc sai. Chúa ơi xin giúp con.
 

Con cám ơn Chúa v́ hôm nay con chọn đúng, con xin chia sẻ một cảm nghiệm về "Tiếng nói của lương tâm". Vào một ngày thứ Năm như mọi ngày thứ

Năm khác là ngày nhận giấy lănh lương, cũng như mọi ngày con mở giấy coi rồi gấp lại. Trong ḷng hơi buồn một chút xíu v́ overtime ít quá, nhưng lại thông cảm với chủ v́ kỳ này hăng ế ẩm quá không có nhận được đơn đặt hàng, thế là nỗi buồn biến mất. Đến tối hôm đó bạn con hỏi: - Hôm nay lănh lương được bao nhiêu? Con trả lời theo con số ghi trên tấm giấy, bạn con rất thắc mắc: - Tại sao lương của casual lại ngang với lương của permanent? Con giật ḿnh. - Ừ nhỉ. Vội vàng mở giấy coi th́ ra người trả lương đă trả thêm ngày nghỉ lễ Anzac, v́ là người làm casual th́ không được trả lương ngày này, trong ḷng con bỗng vui lên v́ được thêm tiền, nhưng ḷng lại bồn chồn ngay v́ số tiền này không phải là của ḿnh, bây giờ ḿnh phải làm sao? Câu hỏi cứ bùng lên trong đầu, và nghĩ, cứ lấy đi đâu ai biết? Cứ ám ảnh và tự trấn lương tâm. - Ừ nhỉ đâu có ai biết.
 

Nhưng Chúa biết và h́nh như có tiếng ai văng vẳng bên tai: - Nhưng có Chúa biết, làm lương tâm con tỉnh thức. Sáng hôm sau, đi làm trong ḷng cảm thấy vui, thấy hănh diện với chính ḿnh v́ sắp sửa làm một việc đúng. Nhưng khi tới hăng lại ngập ngừng không muốn vào văn pḥng, v́ h́nh như trong lâu đài tham lam phức tạp quá, con đi t́m nhưng măi mới thấy, phải mất 2 tiếng đồng hồ con mới quyết định được, phải vô văn pḥng để trả lại.
Gặp ông Giám đốc thấy con cầm tờ giấy lương trên tay ông hỏi ngay: - Trả thiếu lương phải không? Con mỉm cười thưa: Dạ không phải thiếu mà là thừa! Ông trợn mắt hỏi: - Tại sao? Con giải thích, và ông rất ngạc nhiên và không ngớt lời khen con thật thà. Ḷng con lúc đó thật vui và nhẹ nhàng không phải v́ lời khen, mà là con đă chiến thắng được sự tham lam trong ḷng. Nhưng niềm vui lại nhận được gấp đôi v́ buổi trưa cùng ngày ông quản lư đến gặp con, một lần nữa ông lại khen con và ông nói v́ sự thật thà của con, con đáng được nhận số tiền trả dư ấy.
 

Thật vui và con lại nghĩ: "Cái ǵ của ḿnh sẽ là của ḿnh" thật đúng. Cảm tạ Chúa đă soi sáng con, và con cũng cầu xin Chúa luôn giúp con vượt qua được những cám dỗ, những đam mê và những thử thách của đời sống, để con sống được ngày thứ Tư một cách tốt đẹp luôn.
 

 khóa 30.