|
TRẠI TẠM GIAM BAXTER # 2 |
||
|
SA Honai |
||
|
Sáng thứ Sáu ngày 29 tết chúng
tôi hẹn gặp nhau tại trung tâm Đức Mẹ Thuyền Nhân, để đi thăm những người trong
trại tạm giam Baxter. Khi đă có mặt đông đủ chúng tôi xếp đồ đạc lên xe. Lần này
có kinh nghiệm hơn lần trước, đồ đạc chuẩn bị gọn gàng đóng thùng đóng gói riêng
ra từng thứ đàng hoàng. Chúng tôi c̣n đem nước uống và lương thực làm của ăn
đường nữa. Đúng 10 giờ chúng tôi khởi hành, có hai ông bà người Hoa đi theo
chúng tôi để thăm những người Hoa trong trại tạm giam Baxter. V́ có thêm người
nên chúng tôi phải chia ra đi hai xe, một chiếc xe van và một chiếc xe nhỏ. Thời
tiết hôm nay th́ không thể phàn nàn ǵ được, trời không quá nắng, cũng không quá
lạnh, nên hai chiếc xe cứ phóng đi ào ào như lá đổ. Nhưng trên đường đi chúng
tôi cũng phải dừng lại hai lần, một lần dừng lại ăn uống nghỉ một chút rồi sau
đó lên đường đi tiếp. Khi gần đến trại Baxter, chúng tôi dừng lại một lần nữa
bên gốc cây để soạn lại thức ăn và bổ dưa hấu. Những việc này phải làm bên
ngoài, v́ chúng tôi không được mang dao hay kéo vào trong trại. Vào đến trại Baxter th́ đă gần 2
giờ chiều, chúng tôi chuyển hết đồ vào pḥng hành chánh. Nhân viên trại kỳ này
là những nhân viên khác chứ không phải là những nhân viên lần trước chúng tôi
gặp. Nhân viên kỳ này khó khăn hơn kỳ trước nhiều, thấy chúng tôi kéo nhau vào,
họ nhí nhắng cả lên, gọi điện thoại rồi bàn tán x́ xầm. Chúng tôi là những công
dân lương thiện, mà họ cứ làm như chúng tôi là quân phiến loạn hay bọn khủng bố
không bằng. Phải mất cả hơn nửa tiếng đồng hồ sau họ mới cho chúng tôi check in
vào bên trong. Check in xong, chúng tôi phải đi qua mấy lần cổng và cửa th́ mới
vào tới pḥng tiếp tân. Trong pḥng tiếp tân có mấy người tù Trung Đông và thân
nhân của họ đang tṛ chuyện. Không biết nhân viên trại thông báo thế nào, mà chỉ
có một người Việt Nam và một người Philipine được ra pḥng tiếp tân? Chúng tôi
phải nói chuyện với nhân viên trại, sau đó họ mới đi gọi tất cả những người Việt
và người Hoa ra pḥng tiếp tân gặp chúng tôi. Chỉ c̣n có khoảng hơn hai tiếng
đồng hồ được ở pḥng tiếp tân v́ không có nhiều th́ giờ nên chúng tôi làm việc
rất nhanh, xếp bàn ghế và bày thức ăn. Chúng tôi c̣n đem vào một cành hoa mai
giả, để trang hoàng cho nó có mùa xuân. Trong lúc chúng tôi ăn uống và hỏi thăm
nhau, th́ cái pḥng nhỏ bên cạnh sát với pḥng tiếp tân, được ngăn bằng tấm
kính, có ba nhân viên đang chụm đầu vào một cái computer làm việc, chẳng biết họ
đang làm cái giống ǵ với cái computer đó? Mặc kệ họ chúng tôi vẫn cứ tự nhiên
như ruồi. Những người Trung Đông cũng ăn chung với chúng tôi, họ khen đồ ăn Việt
Nam rất ngon. Một anh người Philippine có nước da đen và để tóc dài quá vai nh́n
rất ngầu, nhưng nói chuyện th́ thấy anh cũng hiền thôi, anh chơi đàn guitar rất
giỏi. Anh kể anh học đàn guitar khi anh c̣n rất nhỏ, và trước đây anh chơi đàn
cho một ban nhạc. Có hai anh người Việt Nam cho biết chỉ c̣n mấy ngày nữa hai
anh lên máy bay trở về Việt Nam. Hai anh rất buồn, nhưng tâm trạng không c̣n lo
lắng như trước đây nữa, v́ một khi đă kư vào tờ giấy trở về Việt Nam, th́ họ đă
chấp nhận số phận rồi. Chúng tôi không biết làm ǵ hơn, là cầu chúc cho hai anh
được nhiều may mắn với cuộc sống mới bên Việt Nam. Sau khi ăn uống xong chúng tôi
thu dọn thật nhanh, để làm một chương tŕnh văn nghệ. Mấy người Hoa hát một bài
bằng tiếng Hoa, c̣n người Viêt Nam th́ hợp ca bài “ly rượu mừng”, chị Thu Hà của
chúng tôi biểu diễn những màn ảo thuật. Lúc ở nhà chị Hà có hỏi tôi là: hôm nay
tôi lên nằm ra cho chị chặt ra làm đôi biểu diễn cho mọi người xem. Chị ơi! Cho
em xin! Lỡ mà bị trục trặc kỹ thuật, chị chém một phát, xác em ĺa ra mỗi nơi
mỗi khúc th́ toi cái mạng em. Dù khoa học ngày nay có tiến bộ đến đâu, th́ cũng
chưa có thể khâu và nối lại cái xác người đứt ra làm đôi được. Sau những màn ảo
thuật của chị Hà, chúng tôi chơi tṛ “tôi là ai?” (who am I?). Tṛ chơi này cũng
hơi khó chơi. Cho một người lên trên ngồi quay xuống, trên đầu người đó đội một
cái mũ bằng giấy, trên cái mũ có viết tên của một người trong những người ngồi ở
dưới. Người đội mũ không được biết cái tên viết trên cái mũ là tên ai. V́ vây
muốn t́m ra được người có tên trên mũ th́ người đội mũ phải hỏi những người ngồi
ở dưới thật nhiều câu hỏi như: tôi có phải là đàn ông không? Nếu đúng th́ những
người ngồi ở dưới sẽ nói yes, c̣n nếu sai, th́ nói no và những câu hỏi khác như
tôi có mặc áo màu xanh không? Tôi có tóc dài không?... cho đến khi t́m được đúng
tên người có tên trên chiếc mũ đang đội. Tṛ chơi này cũng thực tế lắm đấy chứ,
t́m được tôi là ai đâu phải dễ, v́ nhiều khi chính ḿnh cũng không biết ḿnh là
ai mà cứ tưởng ḿnh là một vỹ nhân vớ va vớ vẩn. Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn cũng đă
từng không biết ḿnh là ai, nên ông đă tự hỏi “... tôi là ai? mà c̣n ghi dấu lệ,
tôi là ai mà c̣n trần gian thế?...” Vâng! tôi là ai, là ai đi chăng nữa th́ cuộc
đời này cũng không là của riêng tôi. Sắp đến giờ chúng tôi phải ra về,
chúng tôi tặng mỗi người trong trại một chai xà bông tắm hiệu Jurlique. Những
món quà nhỏ này là do một cô bạn trong nhóm chúng tôi xin được của hăng mỹ phẩm
Jurlique, v́ cô đang làm việc cho công ty này. Nhân viên trại cho chúng tôi biết
là đă hết giờ, chúng tôi phải chào tạm biệt những người trong trại để ra về. Mặc
dù chúng tôi là những người đem niềm vui cho những người trong trại, nhưng dường
như chúng tôi lại vui nhiều hơn họ. Chúng tôi vui v́ thấy họ được vui, và ra về
rồi chúng tôi vẫn c̣n vui, c̣n những người trong trại sau khi chúng tôi ra về,
th́ họ lại trở lại với bốn bức tường để tiếp tục một ngày như mọi ngày.
|