CẢM NGHIỆM TRẠI DẤN THÂN 2

 

Luke Nguyễn

Buổi sáng ngày thứ hai của trại Dấn thân, chúng tôi t́nh cờ thấy tận mắt người Úc họ thả balloon. Từ lúc chuẫn bị cho đến lúc thả, quang cảnh rất đẹp. Chúng tôi đùa với nhau, chụp h́nh đăng báo như thể chúng tôi được đi khinh khí cầu trong 2 ngày trại. Hôm nay là ngày Mother day, có lẽ các bà mẹ đang có mặt trên những balloon ấy, sẽ ngắm cảnh, ăn điểm tâm, uống champain từ trên cao, cho dù phải trả 285 dollars cho một người. Nhưng không may cho họ, trời Melbourne hôm nay mưa suốt ngày. Từ trên cao, chúng tôi không biết các bà mẹ ấy có enjoy ǵ không, nhưng các bà mẹ cursillitas trong ngày trại hôm nay được dành cho những giây phút nồng ấm. Riêng tôi, những kỷ niệm thời niên thiếu bên mẹ chợt ùa về như thể người đang hiện diện bên tôi.

Cứ mỗi lần sau một buổi tối tham dự Ultreya, trên đường về chúng tôi lái xe trên đoạn đường chật hẹp, xe đậu hai bên đường, xe tram nữa. Nam thanh nữ tú họ ăn mặc rất thời trang, kẻ qua người lại, ra vào các quán ăn, club… Nhiều lần tôi suy nghĩ thiên hạ th́ như thế đó, c̣n chúng ḿnh th́ đến nhà thờ kinh nguyện, nghe những bài thuyết tŕnh, những chia sẻ về những vấn nạn trong tâm hồn, trong xă hội, trong giáo đoàn như chúng tôi được nghe, được chia sẻ trong hai ngày trại Dấn Thân 2 hôm nay. Nghĩ ra cũng lạ, nó thu hút làm sao ấy, cứ nh́n cha Huy từ Tass, cha Tâm sj đang du học tai Úc, cha Hổ, các anh chị từ hướng tây bắc Melbourne về đây th́ rơ. Để rồi sau 2 ngày trại, cho dù mệt mỏi, chúng tôi có cảm giác như được hun đúc, như được ban thêm để rồi chúng tôi suy nghĩ: Đâu là môi trường để tôi dấn thân vào?

Hai ngày trại được các anh chị trong ban tổ chức chuẩn bị, sao cho các tham dự viên thoải mái và có được hai ngày sống bên nhau, để trại trở thành cơ hội cho t́nh thân giữa các anh chị em cursillitas ngày càng mật thiết hơn. Đúng như anh trưởng trại cho biết, anh chị em tham dự rất vui, lúc nào cũng rộn ră tiếng cười. Thêm vào những niềm vui bên nhau ấy, các trại viên được cha Huy và cha Tâm, chị Phượng và anh Sơn chia sẻ những đề tài thực tế đang xẫy ra trong môi trường, cung cấp kiến thức cần thiết để trại viên nhận thức ai là những anh chị em đang cần chúng ta phục vụ. Riêng chị Phượng và anh Sơn, cũng là những cursillitas, hai anh chị là nhân viên xă hội đặc trách về phụ nữ và thanh thiếu niên. Khi được mời chia sẻ, có lẽ hai anh chị cũng đă nhiều đêm trằn trọc để chuẩn bị.

Môi trường mênh mong như đại dương, đầy gian nan sóng gió. Trên chiếc thuyền nan lênh đênh trong biển khơi ấy, người môn đệ của Thầy biết chèo chống ra sao, tung luới nơi đâu: chỗ sâu, chỗ cạn…? Người ngư phủ, cho dù đầy kinh nghiệm nhưng cũng có lúc phó mặc cho thiên nhiên. Người môn đệ, cho dù trải qua một thời gian bên Chúa, sống với Chúa, chứng kiến những việc Ngài làm, cũng có lúc trốn chạy. Hôm nay gần đến ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, ngồi viết đôi ḍng suy niệm. Tự hỏi, đâu là chính, đâu là thứ yếu để phục vụ? Giữa bao ngổn ngang trăm mối, đầy những vấn nạn quấy nhiểu cuộc đời. Nhưng… liệu chừng những vấn nạn ấy có thể chưa cần uống thuốc, ngược lại người cần uống thuốc chính là tôi, là những người thợ trên chiếc thuyền, sau một chuyến thất bại v́ gió băo muốn trở về bến.

Thầm nghĩ, Thánh thần Chúa lúc nào cũng tràn đầy cho những ai thành tâm đón nhận, c̣n tôi có sẵn sàng từ bỏ ư riêng để đón nhận Thánh ư, xin Ngài thêm sức ‘Dám Nhận Lổi’ để rồi c̣n dấn thân trong mọi hoàn cảnh? Nếu không, hai ngày trại của tôi hoặc những ngày thứ Tư c̣n lại, cũng giống như những người mẹ được con cái biếu cho cái ticket, bay bổng lên không trung để rồi không thấy ǵ ngoài mưa với gió.