CHIA SẺ VÀ TRI ÂN

 

Chiếc Lá Khô


Tạ ơn Chúa đă ban cho con người mẹ, nay đă được 88 tuổi. Đầu năm nay tôi quyết định về quê thăm mẹ. Nhưng khi gặp tôi, mẹ đă không nh́n thấy tôi nữa v́ mắt ngài quá yếu. Tôi đă ngồi bên để mẹ rờ từ đầu đến bàn tay bại liệt của ḿnh, lúc đó mẹ mới nhận ra đứa con gái út mà mẹ hằng thương nhớ.
 

Con tim đến với con tim
Dù cho cách biệt ngàn trùng biển khơi
T́nh mẹ yêu con khôn lường
Cưu mang chín tháng nặng đầy đau thương
 

Bao la trùng điệp biển hồ
Bát ngát mênh mông tựa như rừng núi
T́nh thương của mẹ tuyệt vời
Công ơn của mẹ muôn đời không quên.

 

Người mẹ nào cũng lo lắng cho các con của ḿnh, nhất là những đứa con ở nơi xứ lạ quê người. Mẹ tôi cũng không ngoại lệ. Khi mẹ tôi hỏi tôi ở với ai? Tôi thưa rằng: "Con ở trong Cộng đồng dân Chúa Việt Nam giữa nhiều người nói nhiều ngôn ngữ khác nhau". Mẹ lại hỏi tiếp: "Có cả tiếng Việt Nam nữa à?" Mẹ tôi đă tạo cho tôi cơ hội nói về cuộc sống đạo tại Úc. "Vâng, thưa mẹ! Con c̣n có những vị Cha chung, những người cha tinh thần và các bà phước nâng đỡ ủi an sau khi được rửa tội và đời sống của con từ đó đă có ư nghĩa hơn và con đă sống an vui trong Chúa và t́nh yêu của Mẹ Maria. Con đă nhận được nhiều sự chia sẻ và an ủi của Ban Mục vụ, các Hội đoàn, Đoàn thể nhất là trong những biến cố có người thân qua đời, cho dù ở bất cứ nơi nào. Cụ thể nơi gia đ́nh Cursillo, con nhận thấy các chị em trong nhóm của con vẫn hiện diện bên cạnh con để chia sẻ và nâng đỡ khi vui cũng như khi buồn".
 

Sau đây tôi xin nói qua về phong tục tập quán của người Cambodian. Ngày 13.4 hằng năm là ngày đón rước tổ tiên ông bà vào năm mới. Họ tụ tập nhau thành nhóm theo từng gia đ́nh mang thức ăn, tiền của đến ngôi chùa nào thuận tiện gần nhà để dâng cúng các sư săi. Trong chùa đầy khói hương, họ tập trung tại đó dùng bữa cơm trưa vui vẻ, sinh hoạt các tṛ chơi và hát múa theo tập quán giữa khí hậu oi nồng nắng hạ.
Phần tôi, tôi đến nhà thờ tại địa phận Pnom Penh dâng thánh lễ và chung mừng năm mới với các giáo dân tại đó.
 

Và tôi cũng không quên nhớ về ngày hành hương tại Bringelly. Thiên Chúa đă quan pḥng một cách kỳ diệu, đồi Bringelly hơn hai mươi năm trước thật là một nơi khỉ ho c̣ gáy, chỉ nghe tiếng chim đàn ríu rít trên ngọn cây xanh, hay chị sáo huưt gió, chị két líu lo và chú thỏ nhẩy đầm; vậy mà nay Mẹ Maria đă khứng lập thành ṭa lân ái, Thánh địa trung tâm hành hương kính Thánh mẫu ngày 13 hằng tháng nhớ ngày Đức Mẹ hiện ra tại Fatima, để nhờ đó mọi người được tiếp tục hưởng ân huệ Mẹ đă ban cho những ai có ḷng tin đến đó khẩn cầu.
 

Mẹ Maria ơi! Con xin chúc tụng và cảm tạ Mẹ đă báo cho con kịp về nh́n mặt Cha cố Đôminicô Nguyễn Văn Đồi lần cuối. Tôi cảm nghiệm được Mẹ đă làm dấu lạ cho tôi suốt đêm Thứ Năm 18/5/06 tự nhiên tỉnh giấc, trằn trọc không yên, ngồi đọc kinh Mân Côi kết thành tràng hoa dâng kính Mẹ Fatima và suốt ngày Thứ Sáu 19/5 tôi cứ áy náy băn khoăn, thao thức khác thường không chịu được. Tôi đă cầu xin Đức Mẹ Bringelly cho biết có chuyện ǵ xảy ra bên nhà Sydney không. Đức Mẹ khiến tôi điện thoại về hỏi thăm một chị trong nhóm, người tôi gởi nhà và giúp trả tiền bill v.v... Khi điện thoại về, gặp nhạc mẫu của chị (NGH) nói chị đi vắng, đang dự đại hội Ultreya tại Lakemba và bà cho biết thêm Cha cố Đôminicô qua đời rồi.
Theo đúng dự định th́ 24/6 tôi mới trở lại Sydney, v́ tôi c̣n muốn ở lại để đi thăm viếng nhiều người bất hạnh tại đây v́ như mọi người đều biết, Cambodia gặp rất nhiều thử thách, hết biến cố này đến biến cố khác. Thăm viếng cá nhân thật ra cũng rất khó khăn và nguy hiểm. Tôi chợt nhớ đoạn T.V 45:
 

"Đừng tin tưởng nơi hành quyền thế,
nơi người phàm chẳng cứu được ai.
Họ tắt hơi là trở về cát bụi,
Dự định bao nhiêu ngày ấy tiêu tan".

 

Thật đúng vậy, sau khi điện thoại lại cho chị (NGH) cho biết ngày Thứ Tư 24/5/06 là Thánh lễ an táng Cha cố Đôminicô. Cha đă âm thầm đi hết quăng đường dài của ngày thứ tư. Thế là bỏ ngang dự tính của ḿnh, tôi quyết định về Sydney cho kịp nh́n mặt Cha lần cuối.
 

Hồi tưởng lại ngày 13/4/1999, tôi được Cha cố Đôminicô cho phép là con chiên thất lạc và bệnh hoạn được ở gần Đức Mẹ Bringelly. Gần ba năm Cha cố đă là mục tử chân chính linh hướng, âm thầm thinh lặng ngài đă hướng dẫn đoàn chiên sống theo lời Thánh quan thầy Phaolô của Phong trào. Ngài thật là chủ chiên tốt lành.
 

Tạ ơn Thánh Phaolô cho con nhớ lời ngài căn dặn các kỳ mục thuở xưa: "Anh em hăy ân cần lo cho chính ḿnh và toàn thể đoàn chiên, mà Thánh Thần đă đặt anh em làm người coi sóc" (CVTĐ 20,28). Đoạn Kinh Thánh này đă làm tôi liên tưởng đến ngày Cha ban bí tích Thánh tẩy cho tôi. Thánh Thần Chúa đă ngự trong Cha để đổi mới con, thánh hóa con và trị bịnh cho con.
 

Trước ngày học khóa ba ngày, Cha căn dặn "đứa bé" ba tuổi đạo, vừa nói Ngài vừa rơi lệ: "Cha cho con ra đi học hỏi sống đạo cho xứng đáng người Công giáo. Con hăy sống noi gương Đức Mẹ và Thánh Cả Giuse" (Xin vâng và chấp nhận).
 

Tại Hội thánh Ê-phê-sô, ông Thánh Phaolô lắm khi cũng phải rơi lệ, trong suốt ba năm, ngày đêm Ngài đă không ngừng canh thức khuyên bảo mỗi người (CVTĐ 20,31). Biết ơn và để kính mừng bổn mạng Ngài, xin kính tặng bài hát sau đây:
 

"Cha ơi, con giữ lấy lời Cha, không quên lời mẹ, con nhớ ghi tâm đèn soi trong chốn tối tăm, ấy là chính những lời răn lệnh truyền. Như chim có tổ, nước có nguồn, con người sinh ra có mẹ có cha nhưng chính Chúa mới là nguyên lư sáng tạo muôn loài. Nhớ cầu cho bậc tổ tiên, khác chi công đức một niềm tri ân".
 

Decolores,