ĐỜI TẬN HIẾN

 

 

MyMy

 

Thánh Phaolô ngă ngựa, Quan Thầy Phong Trào: một tông đồ, Cha Nguyễn Văn Đồi ở Sydney vừa nằm xuống ḷng đất: một tông đồ, Thầy Sáu Liêm sắp bước lên bàn thánh: một tông đồ, và tôi một Linh Mục: Phải chăng cũng là một tông đồ? 

Có tông đồ ngă ngựa, có tông đồ chết cho người khác rồi nằm xuống, có tông đồ đang hăng say vươn bước.  C̣n tôi, mệnh danh một tông đồ, tôi đang sinh hoạt thế nào?  Tôi sống cho Chúa hay cho tôi?  Tôi sống đời Linh Mục đă được thương ban hay chỉ đạt cho được chức Linh Mục mà thôi?  Cũng như trong đời sống lứa đôi, từng ngày hai người d́u nhau mong về bến bờ hạnh phúc, tôi cần trở nên Linh Mục mỗi ngày.  Chịu chức một lần là đủ, mà cũng không thể đủ.  Một lần là đủ v́ là Linh Mục Thượng phẩm đời đời theo Phẩm Hàm Menkichêđê.  Nhưng vẫn chưa đủ v́ cần phải gột rửa và thánh hiến đời ḿnh mỗi ngày, cần vươn lên luôn và thăng tiến để đời tông đồ đong đầy ư nghĩa, kể trong đau khổ thử thách gian nan. 

Tối qua tôi khắc khoải. 

Mỗi đêm trước khi nhắm mắt, tôi có thói quen dùng một câu chuyện ru ḿnh vào giấc mơ.  Chuyện hằng đêm thường thường đẹp và thú vị lắm, nhưng riêng chuyện đêm rồi, không những không đưa tôi vào giấc ngủ say, mà c̣n như chiếc vơng kẽo kẹt, đong đưa.  Chuyện đêm qua lắc lư đời tôi.  Chuyện định hồi tục của một Linh Mục trẻ.  Ng̣i bút tài t́nh của Nguyễn Tầm Thường đă thi vị hóa tâm tư t́nh cảm của của một đại chủng sinh.  Chàng chưa hề bước lên bàn thánh nhưng lại say cơn ác mộng bỏ đời Linh Mục.  Giấc mơ đan dệt chuyện một Linh Mục tài hoa, nhưng chỉ hai năm sau khi chịu chức, bỏ hàng ngũ “Thượng Phẩm” để nối lại mối t́nh với Phượng, một nữ sinh viên cùng thời.  Vài năm nữa mới hy vọng trở thành Linh Mục, thế nhưng cơn ác mộng kéo về giăng mắc, làm cho cậu thanh niên quyết tâm t́m hướng tận hiến phải khựng lại….

Chuyện chỉ có thế, nhưng đă lật đi lật lại cảnh đời tôi suốt đêm qua.  Mười mấy năm Linh Mục rồi nhỉ?  Tôi say giấc mộng dấn bước đem Tin Vui An B́nh đến bao tâm hồn.  Tôi vui với nỗi vui đồng loại.  Tôi buồn với nỗi buồn người bản xứ.  Tôi phục vụ không cần biết đối tượng là ai.  Tôi hăng hái đem Chúa đến cho tha nhân, từ những giáo xứ quê mùa chất phát cho đến vùng trời Thủ Đô đầy chính khách, học giả, chuyên viên đủ ngành.  Tôi say bước gieo Tin Mừng.

Nhưng những năm tháng gần đây nhất tôi khựng lại đôi chút v́ bóng hồng len lỏi vào đời tôi.  Đáng lẽ không có ǵ đáng nói, nhưng khổ nỗi sự kiện đến cùng với trào lưu suy xét lại đời sống độc thân của Linh Mục, nên bóng hồng có vẻ đậm nét hơn trước nhiều, đậm nét hơn bao giờ hết.  Thế giới đang bàn thảo: Liệu độc thân tính của Linh Mục có phải là nguyên nhân sâu xa đưa tới nạn “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít” chăng?  Hoặc tệ hơn nữa, một vấn đề vừa tế nhị lại vừa đau ḷng: “Liệu yếu tố độc thân của Linh Mục có phải là nguyên nhân chính để đưa đến thảm trạng thầy tu dễ “lạm dụng tính dục trẻ em, thanh thiếu niên” đang hoành hành trên khắp thế giới chăng? 

Vấn nạn tiếp nối vấn nạn xoay quanh nan đề này đang là điểm nóng, vẫn đang được tiếp tục bàn căi, chưa ngă ngũ.  Nhưng một hệ luận thoát thai từ đó: Nên khích lệ hoặc cho phép các Linh Mục Công Giáo lập gia đ́nh.  Phe ủng họ tư tưởng này nêu lên nhiều lư do, trong đó phải kể đến lư do có vẻ đáng quan tâm đến.  Đó là đời tư “khắc khổ” của Linh Mục độc thân Công Giáo bị lề luật của con người độc đoán khống chế.  Phải sống độc thân chỉ là luật của Giáo Hội mà thôi.  Mà đă không phải là Luật của chính Thiên Chúa để lại, th́ loài người có thể tu chỉnh?!?

Một tài liệu đáng tin cho rằng vào thế kỷ thứ IV, khi chay Thánh Thể thành luật 24 giờ trước khi Rước Lễ, th́ luật độc thân của các Linh Mục ra đời.  Giữ chay Thánh Thể thời đó mang cả ư nghĩa kiêng cữ đời sống chăn gối vợ chồng luôn.  Luật này đối với các hàng tư tế Chính Thống Giáo không ǵ trở ngại.  Bởi lẽ họ chỉ cử hành nghi thức bẻ bánh một lần vào cuối tuần.  Nhưng riêng Giáo Hội Công Giáo theo nghi thức La tinh được khuyến khích cử hành Thánh Lễ hằng ngày, nên luật này nảy sinh vấn đề.  Dâng lễ hằng ngày được khích lệ.  Nếu vậy làm thế nào để vừa “giữ chay” lại vừa cử hành Thánh Lễ mỗi ngày.  Làm sao vuông tṛn “lề luật” nếu không có luật độc thân của Linh Mục Thừa Tác?  Luật độc thân của Linh Mục đến từ đó.  Vậy độc thân là luật của con người.  Con người lập luật và nếu thầy rằng không c̣n thích nghi nữa th́ đổi luật.  Con người có quyền đó!?!

Đấy, cả một bối cảnh liên quan đến đời sống một ḿnh của Linh Mục đang được mổ xẻ sôi nổi th́ bóng hồng đến.  Hơn mười năm vui sống đời Linh Mục, ḿnh không hề gặp bất cứ một trở ngại nào, dẫu đôi khi con tim cũng đong đưa theo bụi phần hồng trần.  Nhưng hơn một năm nay, bóng hồng đến làm ḿnh chao đảo.  Đêm qua, chuyện Nguyễn Tầm Thường làm ḿnh băn khoăn khắc khoải không ít.  Không chắc đă có “một thời để nhớ để thương”, nhưng chắc chắn có một thời để nhớ và để băn khoăn…

Chúa Giêsu thiết lập Thiên Chức Linh Mục đời đời.  Ngài trao tặng món quà vô giá đó cho những người Ngài tuyển chọn: “Không phải các con đă chọn Thầy, nhưng chính Thầy đă chọn các con, và cắt đặt để các con ra đi và mang lại hoa trái, và hoa trái các con tồn tại…”

Lạy Thầy, con vẫn say men Thiên Chức Thầy trao ban.  Cảm tạ Thầy.  Xin cho con kiên vững và bền đỗ đến cùng, -dẫu bóng hồng vẫn đang đậm nét-, để hoa trái chín rộ, đem lại sức sống Tin Yêu Hy Vọng trải dài những bước dấn thân…

Cũng xin nâng dắt bước đường chúng con, các Linh Mục đă, đang và sẽ dấn bước.  Để qua gương Cha Nguyễn Văn Đồi, một đời tận hiến, đặc biệt qua gương sáng ngời của Thánh Quan Thầy, chúng con kiên cường trong Thiên Chức mà một lần trong tự do hoàn toàn ḿnh đă chọn lựa lúc Thầy kêu mời chúng con…

Xin cầu nguyên thêm cho Linh Mục…cho cha Cố Đồi, cho cha Liêm (sắp chịu chức), và cho mọi Linh Mục, đương nhiên xin cầu thêm một kinh cho tôi nữa, để Linh Mục chúng tôi ngày càng nên giống Thánh Bổn Mạng, v́ rằng “tôi sống nhưng không phải là tôi sống, song là Đức Kitô sống trong tôi…”