|
MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI
|
||
|
KChi |
||
|
Yêu Chúa và Thương mến Anh Chị Em (Mến Chúa, yêu người)
“Đây là giới răn của Thầy, là các con hăy yêu thương nhau, như Thầy đă yêu các
con” (Ga 15,12).
Thế th́, anh chị em thử suy niệm một chút: -Yêu người là yêu tha nhân, là yêu
người khác, nghĩa là yêu ngôi thứ hai, thứ ba, chứ không phải ngôi thứ nhất, là
yêu chính ḿnh chứ ǵ? -thực tế mà nói, ngôi thứ hai có thể là người thân cận
nhất, chính là chồng, là con, là con dâu, con rể, là mẹ chồng vv... mà đôi khi
c̣n khó thay, c̣n gặp nhiều đau khổ thay, huống chi là người lạ, nhưng cũng
chính những sự gây đau khổ, thường lại phát xuất ra từ người thân cận, những
người ḿnh gần gũi, thường gặp, v́ vậy mà... thế gian hơn hai ngàn năm qua, vẫn
c̣n chiến tranh hoài... Cũng chính v́ vậy, Thiên Chúa biết Tẩy, biết tánh của
loài người, nên Thiên Chúa phải ban cho loài người 10 điều răn qua Moisê trên
núi Sinai, trong đó chỉ có 3 điều răn đầu nói về sự quan hệ giữa con người và
Thiên Chúa, mà tới 7 điều răn đề cặp tới mối quan hệ với tha nhân. Tóm tắt toàn
bộ 10 điều răn gồm 2 điều chính yếu là: Mến Chúa, Yêu người.
Bây giờ chúng ta t́m hiểu xem chúng ta mến Chúa thế nào?
1/ Trích Phúc Âm theo Thánh Mc 12, 28-34:
“Có một người trong các kinh sư đă nghe Đức Giêsu, và những người thuộc nhóm
Xa-đốc tranh luận với nhau. Thấy Chúa Giêsu đối đáp hay, ông đến gần Người và
hỏi:
-Thưa Thầy, trong mười điều răn điều nào quan trọng nhất?
Đức Giêsu trả lời:
-Điều răn đứng đầu là: Nghe đây hỡi Israel, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta là Đức
Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết ḷng, hết
linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi;
-Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính ḿnh. Chẳng có
điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó.
Kinh sư nói với Đức Giêsu: -Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là
Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết
ḷng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính ḿnh, là điều
quư hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.
Đức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, th́ bảo: -
Ông không c̣n xa nước Thiên Chúa đâu!... Sau đó không ai dám chất vấn Người nữa.
Qua đoạn Phúc Âm trên, chúng ta, nhất là Cursilitas cũng hiểu phần nào tinh
thần: Mến Chúa là phải làm sao rồi, không phải chỉ biết, giữ bổn phận, hay lề
luật của một Kitô hữu thôi, mà phải có một cảm nghiệm rằng Thiên Chúa là Người
Cha Nhân Hậu.
-Lời Chúa Giêsu, Con Cha, đă bảo đảm với chúng ta rằng –Thà rằng trời đất nầy
biến ra không, nhưng Ḷng Thương Xót của Ngài luôn ấp ủ một linh hồn tín thác.
Chúa muốn chúng ta tin tưởng, phó thác nơi Ngài, cho dù chúng ta có tội lỗi thế
nào đi nữa, nếu chúng ta biết quay về với Cha ḿnh, th́ Ngài vẫn luôn yêu thương
tha thứ chúng ta, v́ Thiên Chúa là t́nh yêu - Chúa là ánh sáng chiếu soi bước
đường con đi, Chúa là tất cả của mọi linh hồn cô độc, Chúa biết sự yếu mềm của
chúng con, và giống như một danh y tốt, Chúa an ủi và chữa lành những đau đớn
của chúng con...
Tới đây tôi xin kể một câu chuyện:
Một ngày kia Thiên Chúa đưa mắt xuống trần gian để coi loài người Yêu Mến Thờ
Phượng Ngài thế nào. Ngài thấy một tín đồ Ấn Giáo đang ngồi trầm mặc, thinh lặng
như thể quên hết mọi sự trên thế gian nầy, Chúa rất hài ḷng về cử chỉ ấy. Nhưng
Chúa lại nói: -
Tại sao lại phải nhọc thân khổ xác như thế? Chúa lại nh́n thấy một nhà sư Phật Giáo đang mỉm cười, và cố gắng tạo sự hài ḥa giữa điều thiện và điều ác. Thiên Chúa vui mừng v́ nụ cười ấy, nhưng Ngài lại nói: -
Tại sao con người phải nhọc công tốn sức như thế, mà lại không nhờ đến sự trợ
giúp của Trời cao?
Sau đó, Ngài lại thấy một người Bán Khai đang tế thần với tất cả sự run rẩy sợ
hăi. Ngài xúc động trước cử chỉ ấy, nhưng lại nói: -
Tại sao con người lai có thể run sơ như thế?
Rồi Ngài lai nh́n thấy một người Hồi Giáo, đang qú phủ phục hướng về thánh
đường La Mecque, Thiên Chúa gật đầu thán phục, nhưng Ngài lại nói: -
Tại sao lại phủ phục nhiều như thế?
Ngài lại nh́n thấy nhà Thông Luật Do Thái đang cất tiếng đọc to những khoản luật
trong Kinh Thánh. Thiên Chúa cũng hài ḷng v́ những lời cầu nguyện, nhưng Ngài
lại nói: - Tại sao lại có quá nhiều luật lệ như thế?
Sau khi đă quan sát tất cả những h́nh thức cầu nguyện và thờ phượng của con
người, Thiên Chúa Cha mới nói với Con Một của Ngài như sau: -
Con hăy xuống nói với thế gian, và mang Thần Khí Yêu Thương xuống cho họ. Cha
không muốn những hy tế vô ích bởi v́ Cha là Cha; Cha không muốn sự chết, Cha
không muốn sự sợ hăi, Cha không muốn lề luật, Cha chỉ muốn T́nh Yêu thanh thản
và chân thành, bởi v́ tất cả mọi người đều là con cái của Cha...
Nếu chúng ta ư thức được điều đó, th́ chúng ta là người “ăn ngon, ngủ ngon” đầy
hạnh phúc. Thiên Chúa là Cha của chúng ta, chúng ta là những người con được yêu
thương. Chúng ta hăy xin Ngài cho chúng ta, được sống xứng đáng với tước hiệu là
con cái của Thiên Chúa. Là con cái của Chúa, chúng ta cũng được mời gọi để đối
xử với nhau, như anh em cùng một Cha trong gia đ́nh, san sẻ t́nh thương ấy cho
anh em.
2/ Yêu người:
Theo Thánh Gioan 15,12: “Đây là giới răn của Thầy, là các con hăy yêu thương
nhau, như Thầy đă thương yêu các con”. -
Yêu thương là Bác Ái, là cho đi, cho không trừ một ai, kể cả kẻ thù nghịch! (chỗ
nầy không nói Anh chị em cũng biết là... khó lắm chứ không dễ uội đâu, tử đạo là
ở chỗ này. Thôi th́ phải cố gắng... luyện nội công thêm vậy!...) Cụ
thể hơn, yêu thương bác ái là thành thực muốn sự lành cho anh em, hy sinh quên
ḿnh, phục vụ làm tất cả, để cho họ được hạnh phúc theo ư Chúa muốn (chưa chắc
ḿnh muốn, nên cũng phải luyện nội công thêm...)
Nói cách khác, Bác ái là nối dài t́nh yêu Thiên Chúa đến với tha nhân. Mọi người
là h́nh ảnh của Thiên Chúa, và là hiện thân của Chúa Kitô. Và
chính khi ta Sống Bác Ái, là chính ta được hưởng b́nh an, hạnh phúc và giúp ta
được thăng tiến hơn.
Sau đây chúng ta thử t́m hiểu những khía cạnh của T́nh yêu cho đi.
a/ T́nh yêu thương là đặc tính không phân biệt của nó (Theo Lm Anthony de
Mello) -
Bạn hăy quan sát, một cây cổ thụ, tàn cây của nó, ban phát bóng mát một cách
không phân biệt, không chối từ một ai, hay phân biệt người tốt, kẻ xấu, già trẻ,
bất cứ ai khi trời nắng đến núp bóng, - kể cả những người đến có ư định để đốn
hạ nó. -
Bạn hăy ngắm nh́n, đóa Hoa Hồng trên bàn thờ Đức Mẹ, Hoa Hồng tỏa hương thơm
ngát cho những ai đang ở gần quanh đấy, đều được thưởng thức một cách vô tư, mà
nó không có thể nào nói như thế nầy: Tôi chỉ tỏa hương thơm của tôi, cho những
người tốt lành, thánh thiện mà thôi, và sẽ giữ lại, không tỏa ra cho những kẻ
xấu xa, gian ác, thưởng thức? -
Và bạn hăy nh́n, một ngọn đèn sáng đó, nó có thể giữ lại những tia sáng, không
soi cho những người gian ác, bước đi trong vùng giăi sáng của nó hay không? Nó
chỉ có thể làm được điều ấy bằng cách: thôi đừng làm ngọn đèn nữa, thôi đừng làm
tông đồ nữa!...
Đấy là tính chất thứ nhất của T́nh Yêu, là đặc tính không phân biệt của nó. V́
thế nếu làm tông đồ, ta được mời gọi, hăy noi gương Thiên Chúa là: “Đấng cho mặt
trời mọc lên, cho người công chính lẫn kẻ ác nhân; và ban mưa Hồng Ân xuống cho
các Thánh Nhân, cũng như phường tội lỗi. Vậy các con hăy nên trọn lành như Cha
các con trên trời, là Đấng Nhân Lành”.
Trong kinh ngạc, bạn hăy chiêm ngắm vẻ tốt lành của tàn cây, của hương thơm hoa
hồng, của ngọn đèn... Qua những vật ấy, bạn có một h́nh ảnh nói lên tất cả về
t́nh yêu không phân biệt... Và
qua sự cảm nghiệm đó, giúp một biến đổi kỳ diệu xẩy đến cho chính bản thân tôi.
Trước kia tôi hay “né tránh” những ai mà tôi nghĩ họ không có ḷng nhân lành,
hay kiện thưa, hay gây sự và hại người khác, là tôi tránh quan hệ với họ. Nhưng
nay, nhờ qua cảm nghiệm hoa hồng thơm ngát, bóng mát tàn cây, ánh đèn chiếu
sáng..., tôi không c̣n nh́n phân biệt một người nào đó như một người tốt hay
người xấu, không là thánh nhân hay tội nhân. Tôi bắt đầu nh́n họ không kèm theo
một thành kiến, nhận thức hay xét đoán ǵ cả, nh́n một cách dễ dăi hơn, và nếu
có ǵ tôi cảm thấy bị hẹp ḷng v́ sự đối xử của họ, tôi sẽ cố gắng tự nghĩ trong
ḷng là: -
Đó là một Palanca, hay là... -
“Lạy Cha, xin tha cho họ, v́ họ không biết việc họ làm” (th́ lúc đó ḿnh nghe hạ
hỏa! bớt buồn phiền)
Nh́n ra điều nầy, là chúng ta đă đạt được phẩm tính, t́nh yêu không phân biệt,
mà chúng ta đă thán phục nơi tàn cây, đóa hoa hồng, và ánh đèn...
b/ T́nh yêu cho đi nhưng không, không cần đáp trả, phục vụ, giúp
đỡ, thăm viếng vô vụ lợi. Nếu bằng ngược lại, t́nh yêu có nghĩa ǵ đâu, khi bạn
chỉ kết thân với những người đem đến cho bạn sự thỏa măn quyền lợi, cảm t́nh
riêng, và tránh né những người, bạn cảm thấy không có lợi cho bạn. Đôi khi bạn
lại tỏ ra hững hờ, lănh đạm, hoặc nói tiêu cực về những người đó nữa vv... Vậy
phẩm chất thứ hai của T́nh Yêu nhưng không này, chỉ chính bạn mới biết thực
chất, t́nh yêu của bạn mà thôi, phải chăng như một chiếc b́nh phong che đậy, hay
phơi bày là do bạn. Nếu bạn nh́n ra được điểm nầy, th́ bạn đă bước qua được điểm
thứ hai của T́nh Yêu nhưng không...
c/ T́nh yêu là tính chất mà đương sự không tự nhận thức: Chiếc đèn
chiếu sáng, mà nó không nghĩ ǵ đến việc nó sinh ích lợi cho ai, cho người nào?
Hoa Hồng tỏa hương thơm, nó cũng không cần biết ai thưởng thức hương thơm của
nó, tàn cây đem đến bóng mát cũng một cách như thế. Ánh đèn, hương thơm, bóng
mát không phải được tạo ra, khi có một ai đến gần, và ngừng lại khi không có ai
ở đó. Những sự vật đó, giống như T́nh yêu hiện hữu mà không tùy thuộc vào người
khác, không tuỳ thuộc vào đối tượng. Bởi vậy, chúng không ư thức về công trạng,
hay lợi ích của chúng - Tay trái của chúng, không biết tay phải của chúng làm
ǵ.
d/ Phẩm tính Tự do của t́nh yêu: Ngay khi có sự sợ hăi hay cưỡng
ép chen vào th́ t́nh yêu sẽ chết. Chúng ta thể hiện t́nh yêu với tha nhân v́ họ
là h́nh ảnh của Thiên Chúa, là anh em có chung một Cha Trên Trời. Trong câu
chuyện người Samaria tốt lành, Chúa Giêsu đă cho chúng ta thấy được phẩm chất tự
do của t́nh yêu. Hành động của người khách qua đường này hoàn toàn thoải mái, tự
do không bị bất cứ một áp lực nào như sợ sệt (sợ lương tâm cắn rứt, sợ tội...),
g̣ bó, gượng ép.
Tóm lại, ḷng yêu thương phục vụ tha nhân quan trọng biết bao, đến nỗi Chúa đă
nâng nó lên ngang hàng với bổn phận của tạo vật trước Đấng tạo hóa: “Mến Chúa
yêu người”. Đó là điều răn duy nhất của Kitô giáo. Chúng chỉ là hai mặt của một
đồng tiền.
Thiên Chúa yêu thương con người, không chỉ bằng lời nói suông, nhưng là bằng
hành động cụ thể. Cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá chính là - lời tỏ t́nh
trọn vẹn và cuối cùng, mà Thiên Chúa ngỏ với con người. Chúa Giêsu là kiểu mẫu
tuyệt hảo về ḷng mến Chúa yêu người. Chúng ta vừa bước qua Mầu Nhiệm Phục Sinh
của Chúa Giêsu, tất cả đều cảm nghiệm được T́nh Yêu của Thiên Chúa. Ước mong tất
cả anh chị em Cursillista đều cảm nhận được t́nh yêu ngọt ngào từ nơi Thiên
Chúa, và cùng chia sẻ cho nhau t́nh yêu này- Hăy yêu mến nhau như Thầy đă yêu
mến các con.
Decolores |