SỐNG THEO THÁNH PHAOLÔ

 

 

Bản Tin tháng 6

 

 "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, nhưng chính Chúa Kitô sống trong tôi" (Gal 2, 20)
 

Tháng Sáu là tháng Giáo Hội dành riêng để tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu.
 

Thánh Tâm là biểu tượng sống động cho t́nh yêu tuyệt hảo của Thiên Chúa nói chung và của Chúa Giêsu nói riêng dành cho toàn thể nhân loại. V́ t́nh yêu này mà Chúa Cha đă sai Con ḿnh xuống trần gian để cứu chuộc loài người khỏi chết v́ hậu quả của tội lỗi. T́nh yêu Cứu Độ của Thiên Chúa được tỏ bày ra nơi con người Chúa Giêsu, và nhất là trong cái chết trên thập giá. Khi bị treo trên thập giá, Chúa Giêsu đă bị "một người lính lấy giáo đâm thủng cạnh sườn Người" (Ga 19,34), và "từ cạnh sườn bị đâm thâu qua, Người đă đổ máu và nước ra, từ đó phát sinh các bí tích của Hội Thánh, để khi mọi người đă được lối cuốn đến cùng Trái Tim rộng mở của Đấng Cứu Thế th́ luôn luôn được vui mừng uống nước nơi nguồn suối cứu độ" (Kinh Tiền Tụng Lễ Thánh Tâm).
Thánh Tâm Chúa Giêsu c̣n là nguồn ơn tha thứ, v́ theo Thánh truyền th́ nước và máu từ trái tim Chúa bị đâm thủng chảy ra, đă chữa lành mắt cho người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Chính nhờ lượng khoan hồng tha thứ vô biên này, mà người lính kia đă ăn năn trở lại và sau này đă nên thánh. Cũng chính t́nh thương tha thứ lạ lùng đó đă giúp cho Saolô, một kẻ đi bắt bớ Chúa trên đường đến Đamas trở thành thánh Phaolô, Tông Đồ của dân ngoại, và là một trong hai cột trụ của Giáo Hội trong buổi sơ khai. Phong Trào Cursillo nhận thánh Phaolô làm Quan Thầy để mong xin được ơn biến đổi như ngài qua biến cố "ngă ngựa" trên đường đi Đamas năm xưa.
 

Cursillo không chỉ trong 3 ngày, nhưng Cursillo cả một đời với ngày thứ tư dài đằng đẵng. Đúng thế, Cursillo không những là một kinh nghiệm biến đổi thiêng liêng, mà c̣n là cả một tiến tŕnh mời gọi thay đổi liên tục để đạt đến mục đích cao đẹp là trở nên giống Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh. Cursillo tạo cơ hội cho chúng ta gặp gỡ, yêu mến và kết hợp mật thiết với Thầy; để mọi ư nghĩ, lời nói, việc làm của người Cursillistas đều là của Thầy theo như gương Thánh Quan Thầy: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà chính Chúa Kitô sống trong tôi" (Gal 2,20). Và phải ở mức độ đó sự kết hợp mới thật sự trọn vẹn, điều kiện cần thiết để cuộc đời sinh được hoa thơm trái đẹp.
 

Là một người hăng say bảo vệ lề luật Môsê, Saolô nh́n các Kitô hữu như một đe dọa nguy hiểm cho Do Thái giáo. Ông quyết định dùng hết thời giờ để tiêu diệt Giáo Hội Kitô non trẻ ấy. Saolô lần đầu tiên được sách Tông Đồ Công Vụ nhắc đến là người chứng kiến và tán thành cuộc hành h́nh Têphanô, vị thánh tử đạo tiên khởi của Kitô Giáo. Sau biến cố ấy, Saolô càng bách hại Hội Thánh: ông đă đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục. Ông đă tới gặp thượng tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Đamas để thấy những người theo đạo th́ bắt trói giải về Jerusalem.
Trên đường cỡi ngựa đi Đamas, Saolô hăng hái với những dự tính bắt bớ và giết chóc những người theo Chúa, nhưng Thiên Chúa đă có chương tŕnh cho con người này. Khi Saolô đi gần đến nơi, bỗng nhiên một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông. Ông ngă xuống đất và nghe có tiếng nói: "Saolô, Saolô, tại sao ngươi bắt bớ Ta?" Ông hỏi lại: "Thưa Ngài, Ngài là ai?" Chúa đáp: "Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ..." Lúc bấy giờ, Saolô đă nghe, đón nhận và thực thi theo Lời Chúa hướng dẫn.
 

Saolô đáp lại lời mời gọi của Chúa nên đă trở thành một con người hoàn toàn khác. Sau ba ngày "tĩnh huấn" và cầu nguyện trong âm thầm, cùng với sự "trợ tá" của Khanania, Saolô đă trở thành Phaolô. Khi được hoán cải, ngài tức thời nhận thức được tất cả. Đức tin mới mẻ đă đưa ngài đến chỗ hoàn toàn hiến ḿnh trong bàn tay Thiên Chúa cho tới khi "Tôi đă đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đă chạy hết chặng đường, đă giữ vững niềm tin" (2Tim 4,7).
Ngài đă gặp gỡ và có Chúa Kitô, mọi sự khác đều nhạt nḥa nếu so với thực tại rạng ngời này. Từ lúc có được Chúa Kitô, thánh Phaolô đă dành tất cả con người của ngài cho Thiên Chúa. Trước kia ngài đă hung hăng bách hại các tín hữu thế nào, th́ nay ngài lại nhiệt tâm phục vụ Hội Thánh như vậy. Ngài đă tiếp nhận sứ vụ tông đồ mà Chúa Kitô đă ban cho các Tông Đồ, và coi như của riêng ngài. Sách Tông Đồ Công Vụ ghi lại ngài lập tức đi rao giảng Chúa Kitô trong các hội đường, không những ở Đamas, mà c̣n cả ở Giêrusalem!
 

V́ đă coi Chúa Kitô là tâm điểm cuộc đời, thánh Phaolô đă chấp nhận mọi hiểm nguy và gian truân để đem các linh hồn về cho Chúa. Ngài làm việc vất vả mệt nhọc, thường phải thức đêm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt. Ngài c̣n bị đánh đ̣n nhiều lần, bị đắm tầu, bị ném đá... Nhưng "Chúng tôi luôn mang nơi thân ḿnh cuộc thương khó của Đức Giêsu, để sự sống của Đức Giêsu cũng được biểu lộ nơi thân ḿnh chúng tôi" (2Cor 4,10) hay "V́ Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người" (Pl 3,8). Đă được kết hợp với Đức Kitô, ngài cũng muốn được "đồng h́nh đồng dạng" với Người để rồi cuối cùng: "C̣n tôi, tôi sắp phải đổ máu ra làm lễ tế, đă đến giờ tôi phải ra đi..." (2Tim 4, 6).
Chúng ta không có may mắn gặp gỡ hay cảm nghiệm được Chúa Kitô, Thầy Chí Thánh bằng xương bằng thịt cách hữu h́nh như các tông đồ ngày xưa. Tuy nhiên, dẫu có may mắn đó, chưa chắc chúng ta đă có được Người thật sự. Biết bao người sống vào thời đó đă từng thấy Người, nói chuyện với Người, nhưng đâu có cảm nhận được Người, đâu có quan hệ riêng tư và t́nh cảm với Người! Đúng là "hữu duyên thiên lư năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng". Hễ có duyên th́ sẽ khao khát muốn gặp và sẽ đi t́m. Mà hễ đă hết ḷng đi t́m th́ tất nhiên sẽ gặp, và cái gặp này mới bền chắc, mới đưa đến kết quả là có Thầy thực sự.
 

Quả vậy, trong suốt cuộc đời chúng ta đă có nhiều dịp "gặp" Thầy, đặc biệt trong khóa Ba Ngày, nhưng sao nhiều lúc vẫn cảm thấy chưa có Thầy? Nhiều khi chúng ta hành xử y hệt các môn đệ ngày xưa: Thầy của ḿnh vẫn c̣n ngủ trong thuyền, nhưng các ông lại cứ sợ phong ba băo tố bên ngoài làm con thuyền bị ch́m. V́ thế, khi tỉnh dậy, Người trách các ông: "Sao nhát thế! Hỡi những người kém ḷng tin!" (Mt 8,26).
Vấn đề quan trọng trong đời sống, là chúng ta phải cảm nghiệm được sự hiện diện và hoạt động của Thầy trong đời sống của ḿnh, và có được một quan hệ riêng tư và t́nh cảm với Người. Nếu không có được cảm nghiệm và quan hệ này, th́ Thầy vẫn chỉ là một ư niệm trong đầu óc chúng ta không hơn không kém.
 

Chúng ta cần thường xuyên ư thức và tin tưởng Thầy hiện diện trong chính bản thân của ḿnh. Cảm nghiệm về Thiên Chúa hay Thầy Chí Thánh phải khởi đi từ niềm tin này. Đây là sự thật làm nền tảng cho đời sống tâm linh mọi người, và là một tiêu chuẩn để biết ḿnh có đức tin Kitô hữu hay không. Thánh Phaolô nhắc nhở: "Anh em hăy tự xét xem ḿnh có c̣n sống trong đức tin hay không. Hăy tự kiểm điểm xem: anh em chẳng nhận thấy có Đức Giêsu Kitô ở trong anh em sao?" (2Cr 13,5). Mạnh hơn, ngài c̣n xác quyết: "Chỉ có Đức Kitô là tất cả và ở trong mọi người" (Cl 3,11). Ngoài ra, chính Thầy Chí Thánh đă hứa: "Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20).
 

Thầy Chí Thánh hôm qua, hôm nay, và ngày mai muôn đời vẫn thế. Chỉ là một Chúa vẫn đang hiện diện với đầy sức sống phục sinh. Sự hiện diện này vẫn được nhắc lại nơi lời chào của linh mục trong thánh lễ: "Chúa ở cùng anh chị em" để tăng cường sức mạnh cho chúng ta. Môsê đang bơ vơ lạc hướng cuộc đời trong sa mạc, chỉ nhận ra lời hứa của Chúa rằng: "Ta sẽ ở với ngươi" (Xh 3,12) mà mắt ông sáng lên. Ông đă lên đường trở lại gặp kẻ đang lùng bắt ḿnh ở Ai cập. Với niềm tin này th́ không một sức mạnh nào trên đời cản ngăn bước đi tới của ông được nữa.
 

Người không ư thức được Thầy là bản chất sâu thẳm nhất của ḿnh, giống y hệt người có cả một kho tàng lớn trong nhà, nhưng không biết ḿnh có, nên cứ phải sống trong cảnh thiếu thốn trăm bề. Ngược lại, ư thức được Thầy luôn ở với ḿnh, trong ḿnh, chi phối con người ḿnh, và chính là một yếu tố cấu tạo nên sự hiện hữu của ḿnh, sẽ cảm nghiệm được ḿnh với Thầy vốn là một. Ḿnh với Thầy "tuy hai mà một", Thầy với ḿnh "tuy một mà hai"..., th́ chúng ta sẽ cảm thấy no đủ và có thể làm được mọi sự, chẳng sợ chi sóng to băo lớn.
 

Nhưng nếu chỉ cảm nghiệm và tin suông như vậy vẫn chưa đủ, vẫn chưa thể nói "nhưng chính Chúa Kitô sống trong tôi", mà chúng ta cần tạo điều kiện để Thầy tự do hoạt động trong ḿnh. Nếu chúng ta coi nhẹ ư riêng ḿnh và lúc nào cũng sẵn sàng cộng tác với Thầy thực hiện những ǵ Thầy muốn, th́ Thầy sẽ giúp ta làm được những điều kỳ diệu để cho "ư cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời". Chính Thầy cũng coi nhẹ ư riêng của ḿnh, và luôn cộng tác với thánh ư Chúa Cha: "Tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ư tôi, nhưng để làm theo ư Đấng đă sai tôi" (Ga 6,38). Dần dà sức mạnh và t́nh yêu của Thầy tràn ngập nơi con người chúng ta, và không c̣n chỗ cho "cái tôi" của ḿnh nữa. "Cái tôi" của ḿnh càng nhỏ bé đi, th́ "cái tôi" của Thầy ở trong ta càng lớn lên cùng với sức mạnh của Thầy: "Người phải nổi bật lên, c̣n tôi phải lu mờ đi" (Ga 3,30)...
 

Dù chúng ta tội lỗi thế nào, nhưng với Thánh Tâm đầy từ ái yêu thương, Thầy cũng vẫn dang tay mời gọi, đón nhận chúng ta trở về để kết hợp mật thiết với Người như trong dụ ngôn "cậu Ba phung phá" hay con chiên lạc... Sự kết hợp khởi đầu qua bí tích Rửa Tội, được tiếp nối liên tục qua các bí tích khác nhất là qua bí tích Thánh Thể và Lời Chúa. Thầy cũng tạo điều kiện để chúng ta kết hợp với Người bằng hành động yêu thương anh chị em đồng loại kém may mắn hơn ḿnh. Thầy đă tự đồng hóa ḿnh với họ. Họ là những người đói khát, rách rưới, tù đầy... đang có mặt khắp nơi trên mặt đất này. Cứ như vậy, chúng ta sẽ nhận ra Thầy đúng là một nhân vật, tuy vô h́nh nhưng rất cụ thể, có thể cảm nghiệm được cách sống động và rơ rệt. Thầy đóng một vai tṛ quan trọng trong đời sống chúng ta, ảnh hưởng và biến đổi đời sống chúng ta một cách mạnh mẽ, hữu hiệu. Lúc đó chúng ta cũng có thể nói: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà chính Chúa Kitô sống trong tôi". Lúc đó không những chúng ta chẳng sợ bị ảnh hưởng xấu v́ hiện tượng "Da Vinci Code", mà c̣n dư sức làm chứng nhân cho Thầy và cho sự thật.


 


 


.