|
|
Năm 1992 khóa1 Nam và khóa 2 Nữ Cursillo được tổ chức tại đồi Dundas - Sydney.
Mở đầu cho bước tiến của phong trào Cursillo Uc Châu ngành Việt Nam, và kể từ đó
lan dần về các tiểu bang khác. Sự thành công của phong trào nhờ vào nội dung
phong phú, cộng vào những sắc thái đặc biệt, nhất là qua Khóa Ba Ngày, đă làm
thay đổi những tâm hồn cứng cỏi, trở nên người tông đồ nhiệt thành của Chúa. Quả
là một cái ǵ mới mẻ và khác hẳn với các đoàn thể khác trong Giáo Hội, thêm vào
sự nâng đỡ của các hàng Giáo Phẩm, nhất là quư Linh mục quản nhiệm các cộng
đồng, nên sau một thời gian 12 năm (1992 - 2004) phong trào đă mở được 30 Khóa
Ba Ngày, và đầu năm 2007 sẽ có thêm hai khóa 31 và 32 tại Perth.
Khi nh́n lại thời gian 14 năm qua, (1992 - 2006) chúng ta thấy ǵ trong những
giai đoạn đầu, khi xây dựng các phong trào Cursillo ngành VN tại các tiểu bang ở
Uc Châu. Một điều mà ai cũng có thể nh́n thấy, đó là tinh thần của mọi người rất
hăng say, cùng nhau hy sinh dấn thân vào mọi công việc của phong trào hay cộng
đồng. Nhất là nơi nào bắt đầu thành lập Văn Pḥng Điều Hành (VPĐH), nơi ấy như
có một luồng gió mới thổi vào, mọi người phấn khởi nh́n thấy rơ.
Nhớ lại những buổi đại hội ngày xưa, những anh chị được chia công tác như soạn
bài chia sẻ chính, lo phần điều hành hay phần phụng vụ, những nhóm có công tác
đều cố gắng hoàn thành với tất cả tấm ḷng, và sau cùng là anh chị Cursillistas
đều háo hức, mong đợi để được nghe bài chia sẻ, nghe những cảm nghiệm trong đời
sống Ngày Thứ Tư của bạn ḿnh, cho đến phần chầu Thánh thể hay Thánh Le, cũng
như chờ đợi những con người mà hằng ngày họ cùng sinh hoạt với ḿnh, sao hôm nay
lại có can đảm dám đứng trước đám đông để chia sẻ?.. Rồi đến bản tin Ultreya,
cũng có nhiều bài viết cảm nghiệm của nhiều anh chị.
Tất cả đều mang tâm t́nh của ḿnh, để đến tham dự buổi đại hội với tâm trạng háo
hức, mong đợi, chúng ta đến để t́m lại bầu khí của Khóa Ba Ngày. Những anh chị
Cursillistas chia sẻ cảm nghiệm Ngày Thứ Tư, với tâm t́nh sống động, dồi dào đời
sống nội tâm làm cuốn hút người nghe. Bài chia sẻ chính trong đại hội, được
người soạn bỏ ra thời gian dài cầu nguyện, tham khảo tài liệu để viết, và sống
với những ǵ ḿnh nói. Tâm hồn chúng ta trống rỗng, dọn chỗ sẵng sàng mong đợi
Chúa ngự vào.
Tóm lại, ngày ấy ḷng chúng ta sốt mến nhờ cục than c̣n đỏ rực, ánh lửa sưởi ấm
tâm hồn chúng ta đốt hết những ngơ ngách rong rêu, và lan hơi ấm ra cả những
người bên cạnh. Ngày ấy, chúng ta nh́n nhau với ánh mắt "chưa vướng bụi trần",
chúng ta đến để mang phần của ḿnh đóng góp vào, giống như một gia đ́nh mọi
người cùng góp phần ḿnh, để mua một chiếc xe mới, khi có được chiếc xe, tất cả
đều hết ḷng chăm sóc.
Rồi tiếp theo các Khóa Ba Ngày lần lượt, liên tục mở ra ở khắp các nơi, mỗi lần
mở khóa là chúng ta có thêm một số anh chị Cursillistas mới, họ mang cục than
hồng nóng hổi từ trong ḷ ra, đến làm nóng lại cục than của chúng ta sắp nguội.
Về phần những anh chị cũ lại có dịp đi trợ tá để tự hâm nóng lấy ḿnh, và cứ như
thế phong trào tiếp tục tiến lên. Cũng có một số anh chị v́ hoàn cảnh hay v́ một
lư do nào đó đă ngưng sinh hoạt, th́ lại có một số anh chị mới bổ sung vào.
Nhưng trong những năm về sau, phong trào chúng ta thay đổi phương cách, cứ 3 năm
mới có một Khóa Ba Ngày. Xen kẽ vào giữa là các Đại Hội và khóa Lănh Đạo, với
mục đích muốn dừng lại để mọi người có thời gian học hỏi thêm về phong trào.
Nhưng kết quả cũng chỉ có những khuôn mặt quen thuộc đến tham dự, và lần nào
cũng chỉ có những người này, hay may ra có thêm một số khuôn mặt mới. Phần c̣n
lại, những anh chị Cursillistas khác cho rằng Đại Hội hay khóa Lănh Đạo, chỉ
dành riêng cho những người lănh đạo trong phong trào, c̣n ḿnh đi đến đó làm ǵ,
ḿnh chỉ muốn làm một Cursillista b́nh thường thôi. Hơn nữa, Đại Hội hay khóa
Lănh Đạo làm sao hơn được Khóa Ba Ngày, thôi để dành tiền đi trợ tá có ích hơn.
Đây là một vấn đề khó xử của những người có trách nhiệm, v́ cho dù có khuyến
khích hay giải thích cách nào, cũng vẫn có ít người hưởng ứng, và h́nh như chúng
ta vẫn xem Khóa Ba Ngày mới là điểm chính, c̣n các thứ khác chỉ là thứ phụ!..
C̣n vấn đề đi trợ tá th́ sao? Xin thưa, có những anh chị trong chúng ta có thể
v́ hoàn cảnh hay tài chánh eo hẹp khó ḷng đi xa, hoặc có những anh chị chỉ đi
trợ tá khi phong trào nơi ḿnh mở khóa, c̣n chỗ khác cần chúng ta đến trợ giúp,
và để tự giúp ḿnh hâm nóng th́ không đi, hay có một số anh chị khi học khóa về,
không tham dự hội nhóm và đại hội, mọi sự trả lại cho Thầy!!? Chiếc xe mới năm
nào mọi người trong gia đ́nh hăm hở, bỏ nhiều công lao mới có, giờ này nó đă cũ,
đă nhàm chán. V́ quanh đi quẩn lại chiếc xe cũng chỉ có bấy nhiêu thứ đó, mặc kệ
nó thời giờ đâu mà chăm sóc, không có ḿnh th́ có người khác lo, nó vẫn chạy
được mà!..
Một khi cục than hồng, bị những cơn mưa gió Ngày Thứ Tư làm tắt ngấm, mỗi lần đi
tham dự đại hội hay hội nhóm, chúng ta than thở không c̣n hay, không hấp dẫn như
trước nữa!.. Thật ra khi chúng ta đến tham dự hội nhóm hay đại hội, cứ mong mỏi
anh chị Cursillistas khác hay những người có trách nhiệm, phải làm sao có cái ǵ
cho chúng ta kín múc mang về, nhưng chính ḿnh lại không mang đến để góp phần
vào. Cứ múc đi mà không góp vào th́ làm sao không cạn được, hơn nữa sinh hoạt tổ
chức tôn giáo làm cách nào để hấp dẫn, như những cuộc vui ở ngoài đời?!..
Có khi cục than hồng của chúng ta đă tắt ngấm, hay chỉ c̣n leo lét mà chính ḿnh
cũng không hay biết! Cũng chính lúc đó đôi mắt của chúng ta bắt đầu "nhuốm bụi
trần ai!.." Đôi mắt ấy bỗng dưng giống như đôi mắt của tổ phụ Adong, Eva sau khi
ăn trái cấm. Cũng đôi mắt này, ngày xưa nh́n thấy những người bạn cùng chung chí
hướng sao mà dễ thương. Bài chia sẻ trong đại hội nghe đánh động và hay quá. Ôi!
phong trào chính là nơi nương tựa cuộc đời ta. . . Nhưng ác nghiệt thay! Những
cơn mưa gió Ngày Thứ Tư, đă làm cho cục than không c̣n hơi ấm, nên rong rêu lại
bắt đầu.
Ngày Thứ Tư đối với người Cursillista, là những chuỗi ngày dài phải chiến đấu
cam go, nên đôi lúc chính những con ngựa chiến trong phong trào, cũng bắt đầu
thấm mệt, cũng cảm thấy đuối hơi! Huống chi trên vai mỗi người chúng ta c̣n mang
thêm những gánh nặng con cái, gia đ́nh cần phải chu toàn. Những anh chị
Cursillistas 5 năm hay 10 năm về trước c̣n sức khỏe, hoạt động hăng hái, giờ đây
mọi thứ bệnh tật bắt đầu kéo đến! Thử hỏi trong chúng ta ai lại không có một thứ
bệnh nào?!.. Về phần những anh chị trẻ, khi mới gia nhập vào phong trào c̣n son
sẻ, tự do chưa ràng buộc, hay mới lập gia đ́nh con cái chưa có c̣n có thể đi
sinh hoạt. Mấy năm sau tay bế tay bồng, phần lo công việc làm ăn cho tương lai,
nên có muốn đi sinh hoạt cũng khó khăn.
Cũng có khi chúng ta mong đợi ở phong trào nhiều quá, nhưng rồi trải qua một
thời gian dài, buổi hội nhóm hay đại hội nào rồi cũng tương tự như nhau, riết
rồi chúng ta cảm thấy nhàm chán, không c̣n hăng say như trước nữa. Hăy thử nghĩ
lại, ngày đầu tiên sau khi măn khóa học, cảm giác chúng ta thế nào và khi đi
tham dự hội nhóm, đại hội lần đầu cảm giác chúng ta ra sao? Sang lần thứ 3 chúng
ta có cảm giác ǵ? Và rồi những lần kế tiếp cái ǵ đă xảy ra? Chúng ta sẽ nghĩ
ǵ về câu hỏi: "Phong trào đi xuống hay cục than hồng đă nguội?"
Khi nh́n lại phong trào các nơi không nhộn nhịp, sôi nổi như những buổi đầu. Có
khi chúng ta cho rằng Phong trào đang đi xuống? Như trong những năm qua có những
chuyện tai tiếng trong hàng giáo phẩm, rồi mới đây cuốn phim: "The Da Vinci
Code" làm xôn xao dư luận, có người cho rằng đă làm rung rinh Giáo Hội Công
Giáo, và Giáo Hội đi xuống. Thật ra chẳng phải phong trào hay Giáo Hội đi xuống
hay rung rinh, v́ phong trào Cursillo vẫn là phong trào và Giáo Hội Công Giáo
vẫn là Giáo Hội Công Giáo. Có chăng, đó chỉ là những cơn thử thách làm cho ḷng
chúng ta xao động.
Nói như thế, để chúng ta nh́n lại chứ trong phong trào không thiếu những anh chị
Cursillistas kiên tŕ, hy sinh, bền bĩ. Chúng ta hết ḷng kính phục những anh
chị Cursillistas âm thầm, nhưng kiên tŕ lúc nào cũng gắn bó với phong trào
trong mọi hoàn cảnh. Họ là những h́nh ảnh đă đánh động, và nâng đỡ trong những
lúc ḷng chúng ta lay động. Họ là sức sống, là những cục than hồng rực rỡ lan
tỏa hơi ấm, nhóm lại ánh lửa cho những cục than sắp nguội.
Ngày Thứ Tư có thể quá dài và cũng có thể sẽ ngắn đi, đó là tùy theo Thánh Ư của
Chúa lúc nào Người muốn gọi chúng ta. C̣n cục than hồng mà Chúa trao trong Khóa
Ba Ngày, c̣n nóng hay đă tắt đó là do chúng ta có ǵn giữ hay không. Liệu chúng
ta có đủ can đảm để nh́n lại chính ḿnh rồi tự trả lời, nếu như trả lời được,
tất nhiên chúng ta sẽ biết được: Phong trào đi xuống, hay cục than hồng trong
ḷng ḿnh đă nguội.!..
Những ngày cuối tháng 7/ 2006
|