HOA THẬP TỰ
(trích từ Tờ Thông Tin Liên Lạc Cursillo Việt Nam - Au Châu, số báo tháng 5/2006)
 

 

Duy B́nh


Tiếng chuông điện thoại reo vào giữa lúc cả nhà tôi đang theo dơi tin tức cuối ngày từ truyền h́nh. Mọi lần các con tôi thường nhanh chân chạy lại, nhưng lần này người nhanh chân lại là tôi.
 

- Con đây bác!
 

Tiếng cháu gái tôi nghẹn ngào mếu máo từ bên kia đầu dây!
 

- Bác ơi! Ba con chết rồi!
- Oi lạy Chúa tôi! Sao vậy? Tôi ngỡ ngàng hỏi cháu.
 

Cháu tôi thều thào kể qua cho tôi về biến cố đau thương vừa xảy ra đă gây nên cái chết của em tôi! Cái chết quá bất ngờ, ngoài sức tưởng tượng của tôi. Cho tới nhiều tuần lễ sau, tôi cũng như những người thân c̣n bên quê nhà vẫn như nửa mơ nửa tỉnh. Chúng tôi vẫn cứ bàng hoàng như chuyện không phải là thật!
Tôi nghẹn ngào không nói nên lời, lệ đau tràn ra, tôi bật khóc trong nghẹn ngào! Cố nói được một câu ngắn gọn: "Chú chết rồi!". Cả gia đ́nh đang có mặt trong pḥng khách đều bàng hoàng, ngộp trong nỗi đau. Con tôi oà lên khóc nức nở như một đứa bé thủa nào bị lằn roi xoáy vào da thịt!
 

Đầu tôi rối loạn, cả thân người tôi bủn rủn choáng váng như người vừa bị điện giật. Nếu không bị cản trở bởi những khó khăn trước mắt, đường không qúa xa  Tôi đă phải có mặt ngay tại nơi vừa xảy ra biến cố. Tôi muốn nh́n thấy em tôi lần cuối. Nhà tôi đang đau nặng, vừa từ bệnh viện về, đường quá xa, tôi không c̣n khả năng lái xe vào lúc này nữa, các con tôi chưa đủ bản lănh làm nổi những công việc trước mắt. Bối rối hoà trộn với thương đau tràn về bao phủ lấy tôi. Mặt tôi nóng bừng, đầu choáng váng, cố gắng gượng lấy máy đo áp huyết, kim trong máy đă chỉ tới mức báo động tai biến mạch máu năo có thê xảy ra. Nuốt vội viên thuốc, đứng ngồi chẳng yên! Tôi không c̣n biết tôi phải làm ǵ lúc này!
 

Mới năm ngày trước đó, em c̣n tới thăm tôi. Tôi ra đón em tận nhà ga. Những giờ phút thân t́nh trôi lẹ qúa! Em lại trở về với công việc bổn phận thường ngày. Chiều đó, tôi tiễn em ra sân ga. Chúng tôi có ngờ đâu đây là lần anh em vĩnh viễn chia tay, là lần cuối cùng tôi tiễn em đi về cơi vĩnh cửu!
Đời tôi, em không chỉ là người gắn bó bởi cùng gịng máu mẹ, nhưng từng là người bạn đồng hành với tôi trên nhiều nẻo đường đời ngay từ thời thơ trẻ. Chúng tôi đă từng chia nhau từng miếng khoai lót dạ năm At Dậu khi cả miền Bắc quê hương lâm cảnh chiến chinh đói khổ. Những buổi tối bên bếp lửa, mẹ tôi bốc từng nắm trấu cho thêm vào bếp rơm để ngọn lửa cháy đều mong nấu lẹ nồi "cơm" trộn cám pha khoai mà anh em tôi đang rán mắt ngồi chờ. Ngoài trời, gió heo may rít từng cơn lùa vào từng khe cửa, mẹ tôi đă lấy rơm nhét vào những chỗ trống trên khe cửa lỗ vách mong ngăn bớt gió heo may buốt giá thổi vào làm run rẩy anh em tôi trong lúc bụng không đủ no, thân không đủ ấm. Chiến tranh khói lửa tràn về quê hương tôi! Bom na-pan của quân đội Pháp đă ngâm gia đ́nh tôi trong biển lửa. Cha tôi đă phải trốn chạy từ trước. Trong biển lửa mưa bom, tôi cùng em theo mẹ vơ vội vài ba manh áo cố chạy thoát ra khỏi vùng lửa đạn.
 

Đất nước chia đôi, tôi rời gia đ́nh theo người thân vô Nam, em ở lại. Lần đầu, ngay thừ thời niên thiếu tôi đă nếm thử nỗi đau của chia ly. Chiến tranh tao loạn đă cướp đi tất cả niềm vui tuổi trẻ nơi anh em tôi.
 

Sau này, khi gia đ́nh đoàn tụ, tôi vào trong trường ḍng, em đă thay tôi sát cánh bên cha gánh vác mọi chuyện gia đ́nh, cha tôi quí yêu em, trong mọi khó khăn em đă trở thành cánh tay phải của người.
 

Cuộc chiến ngày một khốc liệt bám sát đời chúng tôi. Em được lệnh bước vào đời quân ngũ, những vào sinh ra tử đă trùm lên cha mẹ tôi bao lắng lo sầu khổ, nhưng từ trong rừng thiêng khói lửa em cũng đă trở lại mái ấm an lành.
 

Tôi bỏ đất nước ra đi, có ngờ đâu anh em chúng tôi lại có ngày đoàn tụ trên xứ lạ quê người. Trưởng thành trong chiến tranh khói lửa, nếm đủ mùi gian truân, anh em tôi càng gắn bó với nhau hơn, vui buồn chúng tôi luôn có nhau. Những lúc gặp khó khăn nan giải, em luôn là người tôi tham khảo ư kiến. Mọi chuyện gia đ́nh chúng tôi luôn cùng sánh vai giải quyết, và tất cả luôn tốt đẹp.
 

Trong KHÚC RẼ của hành tŕnh đời tín hữu, em cũng có mặt bên tôi, rồi suốt những tháng năm trong hành tŕnh Ngày Thứ Tư, em đă là người Cursillista cùng sánh bước, đă để lại nơi tôi những rạng đẹp của ánh sáng niềm tin. Trong cuộc sống khiêm tốn, tận tụy trong phục vụ, em đă cho tôi thấy chất muối mặn cần có nơi người mang lư tưởng chứng tá Tin Mừng.
 

Những kỷ niệm khó quên trong muôn vàn kỷ niệm thân thương đă ghi đậm ngay từ ngày chúng tôi c̣n quấn quưt bên cha yêu mẹ hiền, giờ đây, trong đột ngột chia ly, càng thương càng quí th́ nỗi đau lại càng dầy càng nặng, kỷ niệm như những mũi gai nhọn quấn quyện trong tim trong nhịp sống đời tôi.
Đây là lần đầu trong đời tôi choáng ngợp trong thử thách tưởng như khó thoát ra được!
 

Ôi lạy Chúa! Xin nâng đỡ con. Xin cho con hiểu thấu đáo hơn Mầu Nhiệm của Thập Tự Giá!
 

Tôi nguyện cầu trong nước mắt. Tràng chuỗi trên tay mỗi chiều đông giá lạnh khi bóng tối cuối ngày đổ xuống, tôi như đứa con thơ lúng túng ngước nh́n lên Mẹ Thiên Chúa, mong mỏi bàn tay vỗ về của Mẹ, mong Mẹ chỉ dẫn, giải thích cho con hiểu được dốc lên đồi xưa Mẹ đă từng can đảm bước tới:
 

- Ôm Con chạy tránh kẻ sát nhân nơi xứ lạ quê người!
 

- Lưỡi đ̣ng nhọn thấu tim gắn chặt với đời Mẹ đă được tiên báo ngay từ ngày đem Con vào đền thờ dâng hiến Thiên Chúa!
 

- Và đường khổ nạn của Con yêu! Mẹ từng nh́n Con quằn quại dưới lằn roi da bọc sắt xoáy trên thân xác Con ḿnh từ những cánh tay vạm vỡ hung ác của lư h́nh, những lằn roi xoáy thịt móc da từ thân thể Con mà bao tháng năm Mẹ đă từng quí trọng nâng niu.
 

- Thập Tự Giá đè nặng trên Con yêu dấu đă đuối kiệt v́ đ̣n vọt tra tấn. Nỗi đau của Mẹ, con sao hiểu thấu khi Mẹ nh́n Con yêu gượng từng bước vác Thập Tự lên dốc đồi cao!
 

- Và giờ phút loài người hất ngửa Con Mẹ trên Thập Tự Giá, những nhát búa chát chúa đập trên đinh nhọn xé da thịt tay chân Con Mẹ ghim chặt vào Thập Tự Giá, máu chảy lênh láng dưới nhạo cười hả hê của lư h́nh và đồng bọn. Thánh thể Con Mẹ trĩu nặng quằn quại khi CÂY THẬP TỰ được dựng lên, được trrồng lên trên đồi cằn cỗi sỏi đá.
 

- Lưỡi dáo cuối cùng đă rút hết những giọt máu c̣n lại nơi trái tim Đấng đă trồng CÂY THẬP TỰ và tưới bón bằng chính máu ḿnh để nhân loại đang sống trong khô cằn của tội lỗi được hồi sinh trong Mùa Xuân Cứu Độ. Và từ gỗ CÂY THẬP TỰ khô cằn đă nở rộ muôn HOA CỨU RỖI.
 

Lạy Mẹ dấu yêu! Xin cho con luôn biết ngắm nh́n lên Mẹ, Ngắm nh́nh đường khổ giá Mẹ đă cùng Chúa sánh bước, xin cho con luôn can đảm chăm bón CÂY THẬP TỰ đời con để Mẹ nh́n thấy nó trổ bông tươi thắm.