|
|
Sống và loan truyền Tin Mừng là hai việc được thực hành liên lỉ qua hàng chục
thế kỷ. Mỗi một thời có những khó khăn và thách đố riêng của thời đại đó. Với sự
phát minh của khoa học và internet trong thời đại hoàn vũ hóa này, sống và loan
truyền Tin Mừng xem ra nhiều thách đố hơn. Con người ngày càng nhiều nhu cầu
hơn, và cuộc sống ngày càng nhiều cạnh tranh hơn. Thông tin được loan truyền
nhanh chóng và hữu hiệu hơn. Những khó khăn và thách đố chúng ta gặp phải trong
thời đại hôm nay không có ǵ là mới mẻ cả. Tin tức hàng ngày có vẻ làm cho chúng
ta ngạc nhiên hơn v́ nó chú trọng và đáp ứng những hiếu kỳ của con người. Cộng
đoàn Adelaide của chúng ta trong thời gian qua có nhiều thăng trầm, khiến chúng
ta phân vân hay nao núng, không biết việc sống và loan truyền Tin Mừng của chúng
ta có hữu hiệu không. Có thể chúng ta không thấy tương lai sáng lạn lắm, nhưng
bao lâu chúng ta dám đương đầu với thực tế và biết hợp tác với nhau, th́ bấy lâu
chúng ta c̣n hy vọng để sống và loan truyền Tin Mừng trong thời đại này.
Cạnh tranh giữa Nước Trời và thế gian
Sống Tin Mừng không có nghĩa là lư tưởng hóa cuộc sống của chúng ta, nhưng đúng
ra sống Tin Mừng mời gọi chúng ta nh́n ra sự thật hay thực tế của cuộc đời, rồi
đáp ứng với khả năng của chúng ta. Thực tế của cuộc đời là có sự cạnh tranh giữa
Nước Trời và thế gian, như đoạn Tin Mừng của thánh Gio-an 15:18-21 cho chúng ta
thấy:
Nếu thế gian ghét anh em, anh em hăy biết rằng nó đă ghét Thầy trước. Gỉa như
anh em thuộc về thế gian, th́ thế gian yêu thích cái ǵ thuộc về nó. Nhưng v́
anh em không thuộc về thế gian, và Thầy đă chọn, đă tách anh em ra khỏi thế
gian, nên thế gian ghét anh em. Hăy nhớ lời Thầy đă nói với anh em : tôi tớ
không lớn hơn chủ nhà. Nếu họ đă bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt bớ anh em. Nếu họ
đă tuân giữ lời Thầy, họ cũng sẽ tuân giữ lời anh em. Nhưng họ sẽ làm tất cả
những điều ấy chống lại anh em, v́ anh em mang danh Thầy.
Qua đoạn Phúc Âm đó, chúng ta thấy ngay từ thuở ban đầu của cuộc sống Kitô Giáo
đă có sự giằng co giữa t́nh yêu và ḷng ghen ghét, giữa Nước Trời và thế gian.
Hay nói đúng ra, ngay từ thuở tạo thiên lập địa, ngay sau khi A-dong và E-và đă
ăn trái cấm th́ tội lỗi xâm nhập vào thế gian, loài người đă sống trong ganh đua
để giành lấy phần tốt cho ḿnh. Nếu không có khả năng ganh đua được th́ sinh ra
ghen tị, thù hiềm và dèm pha. Câu chuyện trong sách Sáng Thế Kư về hai anh em
Ê-xau lông lá và Gia-cóp nhẵn nhụi sinh ra trong gia đ́nh ông bà I-xa-ác và
Rê-béc-ca cho chúng ta thấy việc tranh giành quyền hành của tổ tiên chúng ta.
Cha thương con trưởng Ê-xau v́ chàng thích sống ngoài trời, mê săn bắn, mang
thịt rừng về cho cha ăn; nhưng ngược lại, me lại chuộng con thứ v́ chàng chỉ
quanh quẩn ở nhà với mẹ và cha. Ở đây chúng ta thấy : ngay trong một gia đ́nh,
cha mẹ thương con không đồng đều, ai cũng muốn phần tốt, phần hơn cho người ḿnh
yêu. (Nên nhớ, trong nếp sống của Việt Nam: nhiều gia đ́nh đă và đang trọng nam
khinh nữ).
Khi I-xa-ác sắp đến ngày chầu Chúa, ông mới gọi con trưởng Ê-xau lại và nói
chàng đi săn thú rồi mang thịt về nấu món ăn ngon ông thích, để ông ăn rồi chúc
phúc cho, trước khi ông chết. Chẳng may bà Rê-bé-ca nghe lén được chuyên, bà âm
thầm nấu món ăn ngon chồng bà thích. Bà c̣n t́m cách để đánh lừa chồng bà, v́
mắt ông đă ḷa. Bà mặc áo da dê lên tay Gia-cóp, và lấy áo khoác của Ê-xau mặc
lên người Gia-cóp nhẵn nhụi, rồi đưa con thức ăn do tay bà nấu mang vào cho
I-xa-ác ăn để ông chúc phúc cho. V́ đă ḷa, nên I-xa-ác chỉ c̣n nhờ vào thính
giác và cảm giác để nhận ra sự thật. Khi nhận ra tiếng nói của Gia-cóp, nhưng
bàn tay lông lá và mùi vị lại của Ê-xau, khiến I-xa-ác phân vân tột bực: v́
tiếng nói là tiếng của Gia-cóp, mà rờ tay th́ đúng là tay lông lá Ê-xau, mà ngửi
mùi áo th́ đúng là mùi áo Ê-xau. Ông I-sa-ác đă bị bà Rê-bé-ca đi guốc trong
bụng; Gia-cóp nhờ mưu gian đă được cha chúc phúc và giành lấy quyền trưởng nam.
Kể ra câu chuyện trên để chúng ta đừng quá ngỡ ngàng với thực tế bẽ bàng hàng
ngày chúng ta đang đối mặt. Con đường ta đi khó được phẳng lặng và thẳng tắp. Gồ
ghề, và quanh co là chuyện thường ngày. Điều quan trọng là chúng ta đừng lư
tưởng hóa tất cả mọi chuyên. Hay nói đúng ra, chúng ta nên thực tế hóa cuộc đời
của chúng ta. Chúng ta đang sống trong môi trường cạnh tranh như kinh tế thị
trường hiện nay. Trong môi trường cạnh tranh đó, mạnh được yếu thua, giầu hưởng
nghèo thiệt, cá lớn ăn cá bé. Thấp cổ bé miệng bao giờ cũng chịu thiệt tḥi.
Trong cuộc sống hằng ngày, trên phương diện giao tế, chuyện thường xẩy ra là
người này ganh tị và chống lại người kia. Xem ra loài người đối xử với nhau như
khi văn hóa và xă hội chưa thành h́nh. Họ xử sự với nhau qua sự bắt chước, thấy
ai làm được cái ǵ thành công th́ họ bắt chước làm cái đó. Khi quá nhiều người
bắt chước một việc nào đó, th́ sẽ gây ra sự cạnh tranh để được sống sót. Nh́n
vào đời sống của dân Viêt chúng ta, khi định cư tại đất Úc này, có một người nào
đó làm nghề may, những người khác thấy nghề may thành công, họ đổ xô làm nghề
may. Làm may nhiều quá, đến nỗi dân Úc c̣n nói là dân Việt lấy hết việc may của
người Ư và Hy Lạp. Rồi có những người thấy mở ḷ bánh ḿ ăn tiền, số lớn cũng
chạy theo. Hay người ta thấy nghề hớt tóc làm ăn nên, một số lại chaỵ theo nghề
làm tóc, bây giờ lại xoay qua nghề móng tay móng chân. Những ǵ chúng ta thấy ở
dân Việt hiện nay là có sự học hỏi nơi nhau, bắt chước nhau, thấy được là theo.
Nhờ vậy, dân Việt chúng ta thành công trên thương trường nơi đất khách quê
người.
Tranh đua giữa những người cùng nhóm với nhau
Trên phương diện sống đạo và loan truyền Tin Mừng cũng chẳng khác nhau nhiều với
buôn bán làm ăn trong xă hội. Trách nhiệm các Tông đồ là tiếp tục sứ vụ của Chúa
Giêsu: Đi khắp thế gian và loan truyền Tin Mừng cho mọi thụ tạo. Cuộc sống Ki-tô
giáo của chúng ta không đi ngoià mục đích đó.
Đ́ều quan trọng trong việc sống và loan truyền Tin Mừng là cần có ḷng can đảm
làm chứng Tin Mừng, cho dù môi trường có thuận lợi hoặc bất tiện như thế nào đi
chăng nữa. Chúng ta nghe thử đoạn thư thứ hai của thánh Phao-lô gửi tín hữu
Cô-rin-tô 4:7-12:
Nhưng kho tàng ấy, chúng tôi lại chứa đựng trong b́nh sành, để chứng tỏ quyền
năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải v́ chúng tôi. Chúng tôi
bị dồn ép tứ bề, nhưng không bị đè bẹp ; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng ; bị
ngược đăi, nhưng không bị bỏ rơi ; bị quật ngă, nhưng không bị tiêu diệt. Chúng
tôi luôn mang nơi thân ḿnh cuộc Thương Khó của Đức Giê-su, để sự sống của Đức
Giê-su cũng được biểu lộ nơi thân ḿnh chúng tôi. Thật vậy, tuy sống, chúng tôi
hằng bị cái chết đe dọa v́ Đức Giê-su, để sự sống của Đức Giê-su cũng được biểu
lộ nơi thân xác phải chết của chúng tôi. Như thế, sự chết hoạt động nơi chúng
tôi, c̣n sự sống th́ lại hoạt động nơi anh em.
Thánh Phao-lô là tông đồ truyền giáo rất nhiệt thành, nhưng chúng ta thấy ngài
ra sao? Vào thời của ngài, ngài không được coi là thành công v́ đă bị quá nhiều
người tranh đua và ghen tị với ngài. Ho không nghĩ ngài thành công, nên họ đă
đặt vấn đề như thế này: Nếu công việc của Phao-lô đang làm là cho vinh quang của
Thiên Chúa được sáng tỏa, th́ tại sao con người của Phao-lô lại yếu ớt và ít
được ai biết tới vậy? Tạo sao cuôc đời của Phao-lô lại trải qua bao nghèo hèn và
khổ đau? Nếu Phao-lô được chọn để rao giảng Tin Mừng, sao ngài lại ăn nói bập
bẹ, mỗi lần đứng trước công chúng th́ ngài run như cầy sấy? Như vậy đâu phải là
vinh quang. Qua những thắc mắc đó, thánh Phao-lô nhận ra có sự ghen tị là mầm
mống của vần đề. Đó là lư do tại sao thánh Phao-lô nhắc nhở đến cái chết và sự
sống lại của Đức Ki-tô là trung tâm điểm của đời sống Ki-tô hữu. Thánh Phao-lô
đă mặc lấy cái chết và sự sống của Đức Ki-tô trong thân xác ḿnh, đó là sự bắt
chước của thánh Phao-lô nơi Đức Ki-tô. Nói cách khác, Ngài khuyên dân Cô-rin-tô
nên bắt chước ngài, mặc lấy cái chết và sự sống của Đức Ki-tô. Bao nhiêu khổ cực
ngài chịu là dấu chứng cho việc sống Tin Mừng của ngài. Họ nên bắt chước ngài,
hơn là dèm pha và chống đối ngài.
Đau khổ trong việc mục vụ không phải là mục đích, nhưng chỉ là sự thông phần của
ḿnh vào đau khổ của Đức Ki-tô trong cuộc sống phục sinh của Người, để chứng
minh đức tin của ta vào Đức Ki-tô. Thánh Phao-lô đă quả quyết là mặc dù thân xác
ngài bị cái chết đe dọa, nhưng sự sống của Đức Ki-tô lại được biểu lộ nơi thân
xác phải chết của ngài; cũng như sự sống của cộng đoàn được nẩy sinh qua sự hy
sinh chịu đựng của ngài. Ngài khuyên mọi người: "anh em hăy bắt chước tôi" bởi
chính ngài bắt chước Đức Kitô (1Cor 4:16; 11:1). Bằng cách đó, qua sự bắt chước
chính Chúa Kitô, vinh quang của Thiên Chúa được tỏ hiện.
Nghĩ đến những nỗi đau và khổ cực thánh Phao-lô đă chịu đựng khi rao giảng Tin
Mừng, ngài đă khám phá ra sức mạnh mà Thiên Chúa đă giữ ngài sống qua bao thử
thách, và thành công trong việc loan báo Tin Mừng. Ngài cảm thấy ngài là b́nh
sành mỏng manh, dễ vỡ. Thế mà Thiên Chúa lại dùng b́nh sành dễ vỡ này để chứa
đưng kho tàng quư gía. Qua sự mỏng manh, dễ vỡ của b́nh sành, Thiên Chúa chứng
tỏ quyền năng phi thường của Người.
Khi gặp nguời ta ganh tị và dèm pha, Phao-lô chỉ biết làm cho người ta thấy sự
trung thành của ngài với cộng đoàn và với Chúa. Ngài là b́nh sành mỏng manh mà
không bị vỡ ; ngài bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp ; ngài bị hoang mang,
nhưng không tuyệt vọng ; ngài bị ngược đăi, nhưng kông bị bỏ rơi ; ngài bị quật
ngă, nhưng không bị tiêu diệt.
Thánh Phao-lô tuy sống nhưng hằng bị cái chết đe dọa v́ Đức Giê-su, để sự sống
của Đức Ki-tô được thể hiện nơi thân xác phải chết của ngài.
Nguyện cầu:
Sống và loan truyền Tin Mừng là công việc của tất cả mọi người. Thành công ai
cũng cầu mong, nhưng đó không phải là mục đích của chúng ta. Mục đích chính của
chúng ta là vinh danh Chúa và phục vụ tha nhân. Chúng ta chỉ là dụng cụ cho việc
xây dựng nước Trời, có thể rất mỏng ḍn như b́nh sành. Học kinh nghiệm từ thánh
Phao-lô, chúng ta nên có trách nhiệm với lời nói và việc làm có tính cách xây
dựng cộng đoàn, là thân thể của Đức Ki-tô.
Mục đích của chúng ta là làm vinh dang Chúa, nhưng cuộc đời lắm éo le. Cầu mong
cho cuộc sống chúng ta đừng hành xử với nhau cách thái quá, trong bất cứ việc ǵ
cũng giữ được sự trung dung. Xin cho đời sống chúng ta được hằng ngày dùng đủ để
đừng tự cao cũng không mặc cảm. Xin cho chúng ta được đủ niềm vui để mang sự dịu
dàng, ngọt ngào đến những người chung quanh. Xin cho chúng ta gặp đủ thử thách
để tích lũy nghị lực cho cuộc sống. Xin cho chúng ta nếm đủ buồn phiền để nhắc
nhở ḿnh là loài người. Xin cho chúng ta có đủ hy vọng để sự vui vẻ loan tỏa đến
mợi người. Xin cho chúng ta cũng gặp sự thất bại để biết khiêm nhường hơn. Xin
cho chúng ta gặt hái thành công để c̣n thiết tha và náo nức với cuộc sống. Xin
cho chúng ta có đủ bạn bè để cảm thấy thoải mái chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với
nhau. Xin cho chúng ta đủ giầu có để đáp ứng được nhu cầu hàng ngày. Xin cho
chúng ta đủ nhiệt t́nh để c̣n biết hướng về tương lai. Xin cho chúng ta có đủ
niềm tin để biết bỏ đi những điều phiền muộn, mà t́m ra niềm vui và lẽ sống. Xin
cho chúng ta được đủ dứt khoát để mỗi ngày một tốt đẹp hơn.
|